Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 93
Phần 93

Tiến vào đình viện bên trên họa Thần Sơn, cảnh tượng nơi này đẹp như tranh vẽ, bất quá Lạc Nam cũng không có tâm tình thưởng thức khi nhạc phụ đại nhân còn đang đằng đằng sát khí…

Loạn Thuỳ Trân và Minh Hà dự định đi theo bảo vệ hắn, nhưng Lạc Nam hướng các nàng lắc đầu ra hiệu hãy yên tâm, cứ ở dưới chân núi chờ hắn là được.

Tiến vào đình viện, họa Phong sắc mặt trầm lắng như nước, Lạc Nam cũng đặt mông ngồi ở đối diện.

Họa Thuỷ ở bên cạnh phụ trách trà nước cho hai người…

Họa Phong không có tâm tình thưởng trà, ánh mắt nhìn về xa xăm, thanh âm trầm thấp:

“Mẫu thân của ngươi mất sớm, ta vừa làm phụ, vừa làm mẫu… cố gắng để ngươi không bị thiếu thốn tình cảm, xem ngươi như bảo bối quý giá nhất trong đời.”

Nói đến đây, thái độ đột ngột chuyển biến một trăm tám mươi độ, giận dữ đập bàn, trừng mắt nhìn Lạc Nam quát lớn:

“Nhưng ngươi lại bị tên khốn này dụ dỗ, cảm giác củ cải trắng trồng lâu như vậy cuối cùng vẫn bị con heo ủi… thật khốn nạn.”

Hắn đối với bản lĩnh của nữ nhi vốn cực kỳ yên tâm, nàng từ nhỏ đã thông minh, cơ trí như yêu tinh, vô số nam nhân xuất chúng hướng nàng lấy lòng, theo đuổi đều không thể chiếm được chỗ tốt, ngược lại bị nàng đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Nào ngờ khi đụng phải Lạc Nam thì lại thất thủ… đây là điều họa Phong không lường trước được.

Khóe miệng Lạc Nam giật giật, cảm thấy đồng cảm với họa Phong… hắn thưởng tưởng tượng nếu như hai nữ nhi bảo bối của mình cũng bị heo ủi, tâm tình của người làm phụ thân chắc hẳn sẽ rất phức tạp.

Đây là lý do mà hắn rất tôn kính những vị nhạc phụ đại nhân của mình, ngay cả họa Phong luôn ghét bỏ hắn thì hắn vẫn không chút giận trách.

“Phụ thân, thật ra là ta dụ dỗ hắn.” Họa Thuỷ gò má ửng đỏ nói.

“Phốc!” Họa Phong xém chút phun một ngụm ra ngoài, căm tức đến nghiến răng nghiến lợi:

“Ngươi hết biết chọn người rồi sao? Bị heo ủi thì cũng thôi, ngươi còn chọn một tên heo giống.”

“Nhạc phụ đại nhân, không chọn heo giống chẳng lẽ chọn heo bị thiến?” Lạc Nam buồn bực lên tiếng.

“Im miệng.” Họa Phong giận đến đầu tóc dựng thẳng, hắn vẫn bất mãn việc tên tiểu tử này lưu tình khắp nơi đây.

Hắn cả đời cưng chiều nữ nhi, kết quả nữ nhi phải chia sẻ tình cảm với những nữ nhân khác, đây là điều khiến họa Phong khó chịu nhất.

“Khanh khách…” họa Thuỷ nhịn không được bật cười khúc khích.

“Hừ.” Họa Phong trừng mắt nhìn nàng, lúc này mới đi thẳng vào vấn đề:

“Mọi chuyện đã xảy ra rồi, nữ nhi của ta cũng đã công bố trước toàn thiên hạ như thế… muốn thay đổi cũng không được.”

“Tiểu tử ngươi cũng nên cảm thấy may mắn, bởi vì nàng sắp hóa phàm… ta không muốn làm ra những chuyện gây ảnh hưởng đến tâm cảnh của nàng, bằng không ngươi chết chắc.”

“Nhưng ta muốn ngươi đảm bảo, trước khi nàng hóa phàm… các ngươi nên hạn chế gặp nhau, để tránh tình cảm ảnh hưởng khiến tâm cảnh dao động, đây là công đoạn quan trọng nhất, không thể lơ là được.”

“Phụ thân…” họa Thuỷ cảm động không thôi, dù thế nào đi chăng nữa… phụ thân vẫn luôn suy nghĩ theo hướng tốt nhất cho nàng.

“Nhạc phụ xin cứ an tâm, ta cam đoan họa Thuỷ sẽ thành công hóa phàm, tuyệt đối không xảy ra sơ suất nào.” Lạc Nam vỗ vỗ ngực.

Có Nhập Phàm Hồ hỗ trợ cộng với thiên phú của mấy vị hồng nhan, bản thân hắn vô cùng yên tâm.

Thấy sắc mặt họa Phong cũng dần nguôi, Lạc Nam nói chuyện chính sự:

“Chuyện của tiểu tế và họa Thuỷ cả thiên hạ cũng đều biết rồi, cho nên vẫn luôn muốn cho nàng một danh phận, hôm nay đến họa Thần Đạo Thống cầu hôn, mong nhạc phụ làm chủ đồng ý gả họa Thuỷ cho ta.”

Nhịp tim họa Thuỷ đập rộn ràng, mặc dù đã sớm chờ mong khoảnh khắc này… nhưng khi nó đến nàng vẫn không nhịn được kích động.

“Đã suy nghĩ kỹ?” Họa Phong đưa mắt nhìn nữ nhi.

Họa Thuỷ gật mạnh đầu: “Phụ thân đừng lo, Lạc Nam đối đãi với ta rất tốt.”

“Hừ, nếu không tốt hắn được ngồi ở đây sao?” Họa Phong bực mình.

Hắn đương nhiên cũng đã tìm hiểu rất rõ ràng về Lạc Nam, biết rằng tên này tuy đa tình nhưng không vô tình, ngay cả những nữ nhân có xuất thân thấp kém gả cho hắn cũng được hắn đối xử hết lòng, cố gắng để các nàng có thể tu luyện và phát triển trong hoàn cảnh tốt nhất.

Đây cũng là lý do họa Phong miễn cưỡng chấp nhận.

“Tốt lắm, hôm nay để hai ngươi đính hôn, chờ cả hai đều đột phá Thần Đạo Cảnh sẽ tổ chức hôn lễ.” Họa Phong nói.

“Đội ơn phụ thân thành toàn.” Họa Thuỷ nhoẻn miệng cười như trăm hoa đua nở.

“Đa tạ nhạc phụ tin tưởng.” Lạc Nam chắp tay cảm kích, đồng thời lấy ra một món đồ vật đặt lên bàn.

“Thứ gì?” Họa Phong nhướn mày.

“Tiểu tế biết nhạc phụ sẽ chướng mắt… nhưng lễ nghĩa là không thể thiếu, xem như tiểu bối hiếu kính trưởng bối, mong nhạc phụ đừng chê cười.” Lạc Nam nói.

Họa Phong liếc nhìn, nhất thời cũng có chút động dung.

Ở trên bàn thình lình là một bức họa trong suốt, bên trên có từng đường đạo vận chuyển động như có được sự sống một cách phức tạp không theo bất cứ quy luật nào, nhìn qua thì vô cùng bình thường… nhưng thân là họa sư, họa Phong cảm thụ được sự bất phàm của nó.

Dường như Thần Đạo Quy Tắc của ông ta sinh ra cộng hưởng với bức họa trong suốt này, ngay cả bản mệnh Thần Bảo đang ẩn trong đan điền cũng muốn được vẽ lên trên trang giấy.

“Thứ này gọi là Thần Bảo Thượng Phẩm – Tụ Thần họa, khi họa sư thi triển họa kỹ thông qua nó đánh ra, uy lực sẽ được đề thăng theo cấp số nhân, ít nhất là ba lần.” Lạc Nam giới thiệu công dụng.

“Hít.” Họa Thuỷ ở bên cạnh hít sâu một hơi, dù là với nội tình của Tam Đạo Môn thì Thần Bảo như vậy cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi, sánh ngang với Đạo Thần Cọ của phụ thân nàng rồi.

Nếu như kết hợp giữa Đạo Thần Cọ và Tụ Thần họa, chiến lực của phụ thân chắc chắn sẽ tăng lên một bậc.

“Hừ, đưa lễ vật quý giá như vậy… ngươi không sợ bổn tọa sẽ dùng nó đối phó ngươi?” Họa Phong hất cằm hỏi.

“Hắc hắc, nhạc phụ thích đánh thì đánh, đừng đánh chết kẻo nữ nhi của ngươi thành quả phụ là được.” Lạc Nam dương dương tự đắc nói.

“Đứng đắn một chút.” Họa Thuỷ vừa cười vừa đánh yêu hắn.

Nhìn thấy đôi nam nữ ân ân ái ái chướng hết cả mắt, họa Phong phất tay đem bọn hắn đuổi đi:

“Lễ vật này của ngươi ta nhận, xem như không uổng công giao nữ nhi bảo bối cho ngươi.”

“Nhạc phụ thích là tiểu tế vui rồi.” Lạc Nam chắp tay, cùng với họa Thuỷ nắm tay rời khỏi đình viện.

Họa Phong đưa mắt nhìn bọn hắn rời đi, sau đó tập trung vào Tụ Thần họa trước mặt.

Không thể không nói, tên con rể này thành công đánh vào điểm yếu của hắn.

Ngoại trừ dốc hết lòng dạ cưng chiều nữ nhi, họa Phong cả đời chỉ có đam mê với họa Đạo… thế nên những đồ vật có liên quan đến lĩnh vực này rất được hắn ưa thích.

Lạc Nam dâng tặng thứ quý giá có thể gia tăng chiến lực của họa Sư như Tụ Thần họa, thật sự là gãy đúng chỗ ngứa.

Họa Phong lấy ra Đạo Thần Cọ, từ tốn vẽ lên Tụ Thần họa, cảm nhận sự thần kỳ diệu dụng của nó… tâm đắc gật gù không ngớt.

Từ đầu đến cuối đều ăn ý không nhắc gì đến quan hệ giữa Tam Đạo Môn và Phá Đạo Hội…

Cả Lạc Nam và họa Phong đều hiểu rằng, đây là vấn đề tình cảm của Lạc Nam và họa Thuỷ, không nên lôi chuyện chính trị vào, không để việc đó làm ảnh hưởng đến tâm trạng của nàng…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240