Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 152
Phần 152

Cùng lúc đó, Huyễn Tượng Quốc Chủ – Huyễn Huyền Không đã đến Loạn Đạo Thần Quốc gặp gỡ Loạn Hoàng Vũ.

“Đại ca, báo với ngươi một tin mừng, đệ đã đột phá Thần Đạo Viên Mãn.” Huyễn Huyền Không ra vẻ mình vừa đột phá cảnh giới mừng rỡ nói.

Loạn Hoàng Vũ híp mắt, hắn không phải kẻ ngu ngốc… động tĩnh khi đột phá Thần Đạo Viên Mãn rất lớn, gần nhất tại Đạo Quốc không có chút dị tượng nào, mà Huyễn Huyền Không lại vừa từ Bách Đạo Thần Tộc trở về, khả năng là đã đột phá cảnh giới từ rất lâu rồi, chẳng qua hiện tại mới báo với mình.

Việc Huyễn Huyền Không đột phá không làm Loạn Hoàng Vũ vui mừng, bởi lẽ vị trí đệ nhất cường giả Đạo Quốc của hắn lại có thêm đối tượng uy hiếp, liền lạnh lùng nói:

“Hiền đệ ngươi ẩn nhẫn thật sâu a, trẫm nghe nói lần trước bộ da rắn kia đã bị một vị cường giả thần bí đoạt mất, sẽ không phải là ngươi chứ hả?”

“Không liên quan gì đến đệ.” Huyễn Huyền Không lắc đầu, đã sớm chuẩn bị sẵn câu trả lời, liền nói:

“Theo như đệ tính toán, cường giả thần bí cướp bộ da rắn kia chính là Yểm Ma Điện Chủ.”

“Yểm Ma Điện Chủ?” Đồng tử trong mắt Loạn Hoàng Vũ co lại.

Nhìn khắp thế gian, sát thủ duy nhất có tỷ lệ ám sát giết chết hắn chính là Yểm Ma Điện Chủ.

“Không sai, Tứ Đạo Cổ Lâm vốn là địa bàn của Yểm Ma Điện… Yểm Ma Điện Chủ đã sớm âm thầm quan sát, chờ đợi thời cơ ra tay cướp đoạt bộ da rắn.” Huyễn Huyền Không khẳng định nói.

Lời của hắn vốn là nửa thật nửa giả…

Ban đầu quả thật hắn là người đã đứng ra cướp lấy bộ da trong tay hơn chục vị Thần Đạo, sau đó trên đường rời đi lại bị Vạn Xà Cốc Chủ chặn cướp.

Nào ngờ khi hắn và Vạn Xà Cốc Chủ đang giao phong, Yểm Ma Điện Chủ đã sớm chờ đợi thời cơ trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi… một hơi đem hắn và Vạn Xà Cốc Chủ đánh cho nhượng bộ lui binh, cuối cùng đành phải nhìn đối phương nghênh ngang mang bộ da rắn rời đi mà không làm gì được.

Chuyện này đến nay Huyễn Huyền Không vẫn còn canh cánh trong lòng, nên không ngần ngại đổ hết tội lỗi lên đầu Yểm Ma Điện Chủ.

Thấy Huyễn Huyền Không có vẻ không giống nói dối, Loạn Hoàng Vũ nghiêm nghị hỏi:

“Lần này hiền đệ đem tu vi thật sự hiện ra với ta, là có ý đồ gì?”

“Đệ chỉ muốn chứng minh thành ý để đại ca tin tưởng, Đạo Quốc chúng ta đừng ngấm ngầm tranh đấu, thay vào đó phải toàn lực diệt sát mầm tai họa.” Huyễn Huyền Không hít sâu một hơi, ánh mắt đầy ngưng trọng:

“Tiểu súc sinh Lạc Nam kia thật sự quá khủng bố, không thể để hắn thành Thần.”

Huyễn Huyền Không đã suy nghĩ rất nhiều…

Hắn vốn muốn âm thầm quật khởi, chờ thời cơ lật đổ địa vị của Loạn Hoàng Vũ và Loạn Đạo Thần Quốc, để Huyễn Tượng Thần Quốc của mình trở thành quốc gia mạnh nhất.

Nhưng dù trở thành quốc gia mạnh nhất thì đã sao? Nếu để tên địch nhân như Lạc Nam thuận lợi trưởng thành, sợ rằng Đạo Quốc không sớm thì muộn cũng bị trấn áp.

Vậy nên Huyễn Huyền Không đành tạm gác dã tâm sang một bên, thay đổi kế hoạch… mục tiêu trọng yếu là loại bỏ Lạc Nam.

Loạn Hoàng Vũ nhíu chặt chân mày…

Quả thật đây cũng là phiền não của hắn.

Gần nhất khi tin tức Bách Đạo Quán Quân, Nguyên Giới Đệ Nhất Yêu Nghiệt truyền ra như vũ bão, tận mắt chứng kiến biểu hiện của Lạc Nam thông qua Lưu Ảnh Ngọc, ngay cả Loạn Hoàng Vũ cũng cảm thấy nguy cơ nghiêm trọng.

Với kiến thức của hắn, dù đã cố gắng tìm kiếm, so sánh Lạc Nam với tất cả những đại nhân vật khác trong lịch sử… thì cũng không một ai có thiên phú sánh bằng tên yêu nghiệt này.

Thậm chí ngay cả Phá Đạo Hội Trưởng, nữ nhân làm hắn đau đầu nhất thời trẻ tuổi cũng không thể vượt qua Lạc Nam ở hiện tại.

Một mình Phá Đạo Hội Trưởng đã khiến hắn bất an, nếu thêm một Lạc Nam nữa… thật sự khiến Loạn Hoàng Vũ ăn ngủ không yên.

Cho nên hắn rất lý giải tâm trạng và suy nghĩ của Huyễn Huyền Không…

“Trẫm đồng ý.” Loạn Hoàng Vũ âm trầm hỏi:

“Đệ đã có kế hoạch giết tiểu súc sinh đó?”

“Thấy thế nào?”

Lạc Nam nhìn sang Lạc Sương cười hỏi.

Đôi mắt nhiệt huyết của Lạc Sương hừng hực ngọn lửa cháy bỏng khi nhìn thấy Loạn Đạo Thần Quân chỉnh tề đứng phía trước.

Không thể phủ nhận, 4000 vị Thiên Đạo Cảnh chứa đựng huyết mạch Thần Thú bên trong cơ thể khi đứng cùng một chỗ quả thật tạo nên khí thế bất phàm, đây là một trong những đội quân mạnh nhất mà nàng từng nhìn thấy.

“Đám này tuy khá mạnh nhưng trước đó chưa có Thống Quân Sư nào ra hồn thống lĩnh bọn chúng.” Lạc Nam thản nhiên nói:

“Đệ sẽ giao lại cho tỷ.”

Quân đội tinh nhuệ cũng cần phải có tướng tài mới phát huy được tối đa sức mạnh, trước đó đám tướng của Loạn Đạo Thần Quốc quá kém, bởi vì Loạn Đạo Thần Quốc chủ tu Loạn Đạo Thần Công, đây không phải công pháp thích hợp cho Thống Quân Sư…

Ngược lại Lạc Nam tin tưởng Lạc Sương sẽ có thể khiến Loạn Đạo Thần Quân lột xác, trở thành đội quân thiện chiến khiến toàn bộ thiên hạ phải run sợ.

“Ngươi tìm đúng người rồi.” Lạc Sương hừng hực khí thế.

Chỉ thấy nàng bước đến phía trước 4000 Loạn Đạo Thần Quân, ánh mắt nghiêm nghị trợn lên.

ẦM ẦM…

Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể kích phát, Sát Thế và Chiến Thế kinh khủng dung hợp vào Quân Thế bạo tạc mà ra, trực tiếp trấn áp lên toàn bộ quân đội phía trước.

Đơn giản và thô bạo, Lạc Sương lựa chọn đối đầu trực diện, chinh phục đội quân này theo cách thô bạo nhất.

RỐNG…

Loạn Đạo Thần Quân bạo phát Quân Hồn, hư ảnh tứ đại thần thú khổng lồ hiện ra gào thét lao về phía Lạc Sương, muốn chống lại sự áp bách của nàng.

Lạc Sương chắp tay mà đứng, võ y tung bay, tóc dài cuồng loạn… mặc cho tứ đại quân hồn gào thét lao thẳng vào cơ thể nàng, nàng vẫn sừng sững bất động như một ngọn núi không thể xâm phạm.

Lạc Nam thấy cảnh này biết rằng không cần phải xem nữa… Lạc Sương đã có thể tự mình lo liệu.

Trong tay Lạc Sương hiện nay đã có quân đội do chính nàng bồi dưỡng từ Lạc Gia Quân ngày trước, Hoang Thạch Quân và Loạn Đạo Thần Quân, có thể xem là một trong những vị Thống Quân Sư chấp chưởng quân đội mạnh nhất Nguyên Giới rồi.

Hắn quay sang một bên đem Bất Tử Dịch Thuỷ đổ vào mồm Khải Huyền Thần Sư, lại dùng các loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính giúp nó phục hồi thương thế, cái đầu trước đó bị Đế Vi đánh nổ đã mọc ra trở lại.

“Còn Phản Tỉnh Huyết không?” Chợt Lạc Sương quay sang hỏi, 4000 quân đã tâm phục khẩu phục quỳ một chân hành lễ với nàng.

“Hít…” Lạc Nam hít sâu một hơi, giật mình nói:

“Tỷ là muốn?”

“Không sai, ta muốn đem huyết mạch của 4000 Loạn Đạo Thần Quân biến dị, giác tỉnh.” Lạc Sương ánh mắt trở nên điên cuồng:

“Một đội quân với 4000 nhân loại sở hữu huyết mạch Thần Thú Biến Dị, không tệ chứ?”

Lạc Nam nghe cũng cảm thấy ý tưởng của Lạc Sương rất đáng xem xét… nếu làm như vậy, tu vi và chiến lực của 4000 quân sẽ đại tăng, chỉ là Phản Tỉnh Huyết sẽ phải dùng hết.

Lần trước bồi dưỡng bầy dơi của Dị Nữ đã ngốn một nửa Phản Tỉnh Huyết, nếu lần này cho 4000 quân sử dụng, chắc chắn Phản Tỉnh Huyết sẽ cạn.

Đây là loại tài nguyên giúp Lạc Nam và các thê tử của hắn có được thành tựu như ngày hôm nay, dùng hết cũng có chút hụt hẫng.

Tuy nhiên người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, muốn có quân đội khủng bố phải chấp nhận trả giá đắt.

Nghĩ đến Thiên Hạ Đệ Nhất đang bí mật bồi dưỡng lực lượng tại hỗn độn xa xôi, Lạc Nam cũng không muốn dậm chân tại chỗ.

“Chơi!”

Lạc Nam quyết tâm phất tay, toàn bộ Phản Tỉnh Huyết Hồ còn lại đã được lấy ra đặt ở trước mặt, nhỏ thêm vài giọt Dịch Thần Kỳ vào.

Dịch Thần Kỳ hắn cũng không còn nhiều a…

“Tốt.” Lạc Sương cất tiếng cười to:

“Tỷ sẽ không để ngươi thất vọng, tương lai nếu đội quân này không trở thành quân đội hùng mạnh nhất, ngươi cứ toàn quyền xử lý ta.”

“Nói ngốc cái gì?” Lạc Nam bực mình trừng mắt nhìn nàng:

“Dù có kẻ đem theo toàn thiên hạ cũng không thể đổi nhị tỷ của ta, một đội quân mà thôi… đừng nghiêm trọng đến vậy.”

“Trong quân không nói tình thân, chỉ có quân luật…” Lạc Sương nghiêm nghị hỏi:

“Ngươi thân là Quân Đạo Quán Quân, chẳng lẽ không hiểu?”

“Thôi được rồi, mặc kệ tỷ muốn làm gì thì làm.” Lạc Nam nhức đầu, giao lại nơi luyện quân cho nàng.

Nếu thế gian này có hai nữ nhân mà hắn vĩnh viễn không lật được, thì đó chính là Ninh Vô Song và Lạc Sương a.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240