Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 192
Phần 192

“Mười tuổi tu vi Nguyên Anh, thế gian chỉ có một mình Hối Hối.”

Nhìn thấy tiểu nha đầu mặc váy công chúa màu trắng khoanh chân ngồi bên bờ hồ, Ngọc Tú thán phục nói.

Vô Hối tu luyện Thất Thập Chân Công của Thất Thập Tông, luyện hóa 5 loại Thiên Địa Dị Vật mà nàng mang về, tu vi nhảy vọt như tên lửa, ngưng tụ một tôn tiểu nguyên anh trong đan điền, chính thức đột phá Nguyên Anh Kỳ.

Lạc Nam nghe thế buồn cười, mười tuổi Nguyên Anh có là gì… rất nhiều kẻ vừa mới ra đời đã là Thánh Đế, Chí Tôn… thậm chí một số tồn tại vừa xuất hiện tại thế gian đã là Cấm Kỵ.

Những trải nghiệm như thế phải tự thân khám phá, trải qua mới thú vị… Lạc Nam sẽ không nói trước làm mất đi hứng thú trên con đường sau này của Ngọc Tú.

“Nói đến đứa bé này cũng rất đáng khen.” Lạc Nam tán thưởng nói:

“Quá trình luyện hóa Dị Thuộc Tính rất là thống khổ, tuy có đan dược của ta phụ trợ… nhưng tuổi còn nhỏ như thế đã có thể cắn răng vượt qua, rất đáng khen ngợi.”

“Từ khi mất đi phụ mẫu, muội cảm thấy Vô Hối trưởng thành hơn nhiều.” Ngọc Tú đau lòng nói:

“Muội cũng là cô nhi nhưng còn có gia gia bầu bạn, trong khi đó Hối Hối…”

“Nó có chúng ta.” Lạc Nam nói.

“Đúng vậy.” Ngọc Tú nhoẻn miệng cười.

“Muội cũng tranh thủ bế quan đi, tài nguyên đạt được lần này đủ để tu vi của muội tăng mạnh.” Lạc Nam đề nghị.

Với số tài nguyên phong phú Đài gia đưa đến, Vô Cảnh Chi Thể chắc chắn sẽ phát huy tối đa sự nghịch thiên của nó.

Lạc Nam ước tính không quá mười năm, Ngọc Tú sẽ trở thành Hợp Thể cấp cường giả.

“Muội… muội không thích tu vi quá cao, bởi vì phải nhìn công tử già đi, trong khi muội vẫn trẻ trung như vậy.” Ngọc Tú cắn chặt bờ môi.

Mười mấy năm đồng hành cùng nhau, công tử năm đó chỉ là một thiếu niên 16 tuổi… nay đã là một nam tử trưởng thành, quanh miệng có râu, thành thục trầm ổn.

Còn nàng dung mạo vẫn như thiếu nữ tuổi thanh xuân.

Nàng rất sợ một ngày nào đó hắn sẽ già đi… còn nàng thì vẫn như vậy.

Lạc Nam bật cười: “Ta nói cho muội biết, nếu sau này muội muốn được nhìn thấy ta, vậy muội phải điên cuồng tu luyện, tu luyện thật nhiều… mà không phải sợ ta sẽ già đi trước muội.”

Ánh mắt Ngọc Tú sáng ngời, nàng kinh hỉ hỏi: “Thật sự như thế sao? Chỉ cần muội chăm chỉ tu luyện, muội sẽ không phải xa cách công tử?”

“Không sai.” Lạc Nam gật đầu xác nhận:

“Ta sẽ ở cuối con đường cường giả chờ muội, quan trọng là muội có đủ khả năng bước đến nơi đó hay không mà thôi.”

“Muội sẽ đến, dù bao nhiêu năm… chỉ cần công tử chờ, muội vẫn sẽ đến để tiếp tục làm thị nữ của ngươi.” Ngọc Tú kiên định nói.

Nàng như có thêm động lực to lớn, ngay lập tức bắt đầu bế quan.

Mà lúc này Vô Hối ngồi bên bờ hồ cũng mở to mắt, linh động chạy đến trước mặt Lạc Nam cười hì hì:

“Có phải Hối Hối cũng giống như thế, chỉ cần nỗ lực tu luyện sẽ có thể ở bên thúc thúc vĩnh viễn phải không?”

“Đúng thế, chỉ cần Hối Hối tu luyện đến thật cao, thật mạnh… mạnh vượt quá tưởng tượng hiện giờ, thúc thúc sẽ ở một nơi nào đó chờ ngươi.” Lạc Nam sủng ái xoa xoa đầu nàng.

“Vậy lúc đó Hối Hối gả cho thúc thúc có được không?” Vô Hối ngây thơ vô số tội đầy mong đợi hỏi.

“Phốc.” Lạc Nam phun ra một ngụm trà, đưa tay cốc đầu nàng:

“Xú nha đầu, năm đó mẹ ngươi đòi gả cho thúc thúc, bây giờ đến lượt ngươi rồi hả?”

“Hì hì, mẫu thân không được… vậy để Hối Hối thay nha.” Vô Hối chớp chớp mắt lanh lợi.

“Còn lâu lắm, nỗ lực lên nào!” Lạc Nam nở nụ cười:

“Mau ngưng tụ các đường văn đi, có chỗ nào không hiểu thì hỏi.”

“Vâng.” Vô Hối ngoan ngoãn gật đầu, lại tiếp tục tu luyện.

Lạc Nam tiến sang bên cạnh kiểm tra một cái hồ nước lớn.

Dung dịch dưới hồ đỏ thẳm như máu, sôi lên sùng sục.

Từng tiếp xúc với Phản Tỉnh Huyết trong thời gian dài, Lạc Nam cơ bản đã hiểu rõ bản chất của loại tài nguyên cấp Chí Tôn này.

Hiện tại hắn không có Phản Tỉnh Huyết, nhưng hắn lại có kiến thức và trình độ để tự chế ra một loại dung dịch có tác dụng tương tự so với Phản Tỉnh Huyết dựa vào những nguyên liệu mà bản thân trồng trọt, bồi dưỡng ra được.

Tuy nhiên loại dung dịch này kém hơn Phản Tỉnh Huyết ở chỗ chỉ có thể giúp yêu thú biến dị, không thể giác tỉnh như tổ tiên.

Bất quá đối tượng sử dụng lại là Tiểu Ô, nó vốn là con ngựa bình thường, tổ tiên cũng là loài ngựa mà thôi… sự giác tỉnh không cần thiết lắm.

Biến dị là đủ rồi.

“Tiểu Ô, vào hồ nào!” Lạc Nam nghiêm nghị nói.

“Hí…” Tiểu Ô hưng phấn và kích động ngửa đầu hí dài, lao thẳng xuống hồ không chút do dự.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240