Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 112
Phần 112

Thời gian trôi nhanh như nước, Thái Diễm rốt cuộc đại diện cho Độ Đạo Môn tập trung các đệ tử tham gia Bách Đạo Đại Hội.

Các đệ tử đều là người của Toàn Chức Đạo Thống, phân biệt là Đan Phỉ đại diện cho luyện đan, Chiến Duệ đại diện cho Chiến Trận và Phù Chú, Long Trần đại diện cho Ngự Thú… và một số các đệ tử khác đại diện cho những lĩnh vực như Khôi Lỗi, Luyện Khí, bất quá những lĩnh vực này không quá nổi trội tại Độ Đạo Môn.

Và đương nhiên không thể thiếu Tiểu Ma, kẻ được xem là sẽ thi thố tất cả lĩnh vực.

Để có thể tham gia cả lĩnh vực Ngự Thú, lần trước khi về Sát Chiến Điện… Lạc Nam đã gọi theo một số thê tử có huyết mạch Yêu Tộc của mình.

“Tham kiến Đạo Chủ.”

Bên trong Toàn Chức Điện, Lạc Nam và Đan Phỉ đám người hướng Thái Diễm hành lễ.

“Ừm, Bách Đạo Đại Hội lần này sẽ tập trung vô số thiên tài trên mọi lĩnh vực, bổn tọa mang các ngươi tham dự…” Thái Diễm ung dung nói:

“Các ngươi đều là trụ cột tương lai của Độ Đạo Môn, ở cuộc thi lần này cứ tự tin thể hiện hết sức, dù thua cũng xem như có được kinh nghiệm quý giá.”

“Nếu biểu hiện tốt, bổn tọa sẽ cân nhắc truyền thụ các tầng tiếp theo của Toàn Chức Đạo Kinh cho các ngươi.”

“Đa tạ Đạo Chủ.” Các đệ tử đều cảm thấy có động lực lớn lao, cực kỳ mong chờ Bách Đạo Đại Hội tiến đến.

“Đạo Chủ, cho đệ tử hỏi.” Đan Phỉ lè lưỡi tinh nghịch:

“Chúng ta tham gia chỉ để giao lưu học hỏi, mở mang tầm mắt hay còn nguyên nhân nào khác hay không?”

“Ai rảnh để học hỏi với mở mang?” Thái Diễm trừng mắt nhìn:

“Phần thưởng của Bách Đạo Đại Hội ở mỗi lĩnh vực đều rất phong phú, chúng ta đi vì tranh đoạt phần thưởng, thu hoạch phong phú, đầy bồn đầy bát, hiểu chưa hả?”

Chúng đệ tử chỉ biết im lặng, không hổ danh là Đạo Chủ, vậy mà có thể thực tế đến như vậy.

Ánh mắt Lạc Nam sáng lên, Đạo Chủ quả nhiên rất hợp tính hắn… phần thưởng tốt đương nhiên phải lấy, nhất là khi hắn đang thu thập nguyên liệu chuẩn bị thăng cấp Bá Vũ Điện.

Mà Luyện Khí Sư hắn muốn nhờ vả ra tay thăng cấp Bá Vũ Điện cũng không ai khác ngoài Thái Diễm.

“Còn thắc mắc gì không?” Thái Diễm đảo mắt hỏi.

“Dạ không.”

Thái Diễm lấy ra một tấm thiếp mời ném lên không trung.

Thiếp mời tự động mở ra, hóa thành vô số điểm sáng ngưng tụ thành một toà Truyền Tống Trận huyền ảo.

“Xuất phát!”

Thái Diễm phất tay, mang theo một đám đệ tử tiến vào.

Không gian dịch chuyển điên cuồng, chỉ trong vài hơi thở… mọi người đã đến một phiến tinh không vô tận.

Ở tại phiến tinh không này có rất nhiều hòn đảo đang trôi nằm đan xen với nhau… nhìn từ xa, những hòn đảo có kết cấu và quang cảnh hoàn toàn khác biệt nhau.

Có hòn đảo do thi cốt chất chồng mà thành, có hòn đảo tràn đầy kỳ hoa dị thảo tỏa ra hương thơm tràn ngập, có hòn đảo như núi lửa rực cháy phát ra tiếng kim loại va chạm leng keng ồn ào, có hòn đảo được ngưng kết thành từ từng toà Trận Pháp hùng vĩ, lại có hòn đảo lấp lánh Phù Văn như biển sao trên bầu trời.

Không cần phải nói, đây là những hòn đảo thuộc về Bách Đạo Thần Tộc, mỗi hòn đảo đại diện cho một lĩnh vực, một trường phái, một loại đạo khác nhau… tỏa ra khí tức phi phàm.

Tuy rằng Bách Đạo Thần Tộc đại thế mênh mông, nhưng người ở đây đều đến từ thế lực hàng đầu như Độ Đạo Môn, tầm mắt rất cao nên cũng không cảm thấy quá mức kinh ngạc.

“Thì ra là Toàn Chức Đạo Chủ, hoan nghênh tiến đến.”

Có thanh âm trầm ổn vang lên, một lão già thân mặc đạo bào màu đỏ, bên trên có thêu lấy ba ngọn lửa đang nhảy múa.

Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, hắn nhận ra ba ngọn lửa này đều là Đạo Hoả hóa thành…

“Vị này là Đường Chủ của Luyện Khí Đường thuộc Bách Đạo Thần Tộc, là một vị Thần Cấp Luyện Khí Sư, danh xưng Tam Hoả Đạo Nhân.” Thái Diễm giới thiệu.

Bởi vì Thái Diễm là Đạo Chủ của một Đạo Thống, cho nên cần đến nhân vật cấp Đường Chủ ra nghênh đón, đây là lễ nghi bình thường của các đại thế lực.

“Gặp qua Tam Hoả Đạo Nhân.” Đám người Lạc Nam hành lễ.

“Haha, thế hệ trẻ của Độ Đạo Môn quả thật bất phàm, so với đám tiểu bối Bách Đạo Thần Tộc không nên thân của chúng ta tốt hơn nhiều.” Tam Hoả Đạo Nhân vuốt cằm nói.

“Không cần khiêm tốn.” Thái Diễm nhếch miệng.

“Hừ, Thái Diễm… nàng thật không nói lý lẽ.”

Một tiếng quát bất mãn truyền đến.

Mấy người đưa mắt nhìn, nhận ra kẻ vừa lên tiếng không ai khác chính là Đạo Tài Các Chủ, người lần trước bị đuổi khỏi Độ Đạo Môn.

“Tài Diên, chó ngoan không cản đường.” Thái Diễm nhàn nhạt lên tiếng.

Khóe miệng Lạc Nam co quắp, nữ nhân này xem qua thì phong hoa tuyệt đại, ưu nhã đoan trang nhưng cái miệng lại cực kỳ bưu hãn a, vừa mở miệng đã gọi người ta là chó rồi.

“Nàng…” Đạo Tài Các Chủ sắc mặt tái xanh, lúc này kéo lấy một tên thanh niên diện mạo tuấn lãng phía sau lưng mình tiến lên, ngạo nghễ nói:

“Đây là đồ đệ Tài Tuấn của ta, ở trong lĩnh vực luyện khí có thể quét ngang mọi đối thủ cùng cấp.”

“Ồ…” Nghe thấy lời này, ngay cả Tam Hoả Đạo Nhân ánh mắt cũng lóe lên.

Thân là một vị Thần Khí Sư của Bách Đạo Thần Tộc, ngay cả đồ đệ do hắn bồi dưỡng ra cũng không dám tự xưng có thể quét ngang mọi đối thủ, ấy thế mà Đạo Tài Các Chủ lại mạnh miệng như vậy.

“Các vị, lại gặp mặt.” Tài Tuấn dương dương đắc ý nhìn đám người Đan Phỉ, đặc biệt là đệ tử đại diện Luyện Khí Đường của Độ Đạo Môn.

“Ngươi lại muốn ăn đòn?” Đan Phỉ giận dữ hừ một tiếng, sắc mặt các đệ tử cũng không dễ nhìn.

Lần trước giao lưu ở Độ Đạo Môn, quả thật không có người nào luyện khí thắng được Tài Tuấn.

“Haha, ăn đòn đương nhiên không muốn… bất quá lần này quán quân của cuộc thi luyện khí chắc chắn thuộc về tại hạ, khuyên Độ Đạo Môn các vị đừng nên tham gia, tránh mất mặt xấu hổ.” Tài Tuấn cười tủm tỉm nói rằng.

“Tiểu nhân đắc chí, đúng là thầy nào trò nấy.” Thái Diễm khinh bỉ.

“Thế nào đây? Chẳng lẽ nàng có đệ tử nào vượt qua được đệ tử của ta?” Tài Diên khiêu khích nói:

“Có dám đánh cược? Nếu như Tài Tuấn đạt được Luyện Khí Quán Quân, nàng bằng lòng cùng ta kết làm đạo lữ? Ngược lại nếu Tài Tuấn thất bại, ta sẽ giao ra hai loại Thần cấp nguyên liệu cho nàng.”

“Lão cẩu câm miệng.” Lạc Nam rốt cuộc nhịn không được, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tài Diên quát:

“Dù đem toàn bộ Đạo Tài Các của ngươi ra đánh cược cũng không đủ đổi lấy một cái móng tay của nàng, khôn hồn mau cút!”

“Hậu bối ngông cuồng, trưởng bối ngươi không dạy dỗ ngươi sao?” Tài Diên giận dữ:

“Chỗ tiền bối nói chuyện, từ bao giờ đến lượt ngươi chen vào?”

Nói xong nâng lên một tay, Thần Đạo Quy Tắc hình thành đại thủ vỗ xuống mặt Lạc Nam.

“Muốn chết!”

Thân thể Lạc Nam vô thanh vô tức biến mất né tránh cú tát này, khi hiện thân đã ở ngay trước người Tài Diên, Bạo Vực Quyền mang theo ba vạn hành tinh bùng nổ đấm thẳng vào bụng hắn.

KENG!

Một thanh âm kim loại phát nổ vang lên, chỉ thấy trên người Tài Diên hiện lên một lớp màn chắn đem hắn bảo vệ.

Hiển nhiên Tài Diên của cải phong phú, có được Thần Bảo phòng thân.

Nào ngờ Lạc Nam không hề buông tha, Nghịch Thần Thủ kích hoạt… Bá Cốt cuồng nộ gầm rống, bàn tay hóa trảo bá đạo nghiền thủng lớp màn chắn trên người Tài Diên, hung hăng vỗ vào bụng hắn.

“PHỐC!”

Tài Diên thổ huyết, toàn thân như một bao cát bay thẳng ra ngoài.

Cảnh tượng khiến Tam Hoả Đạo Nhân, Đan Phỉ đám người trợn mắt há hốc mồm.

“Ực… chiến lực của Tiểu Ma khủng bố vậy sao?” Chiến Duệ, Long Trần xoa ánh mắt.

Tuy rằng Tài Diên là người đứng đầu thế lực kinh doanh như Đạo Tài Các, chiến lực không quá nổi trội nhưng dù sao cũng là Thần Đạo Trung Kỳ.

Kết quả bị một Thiên Đạo Viên Mãn đánh bay, cảnh tượng như vậy chẳng những khiến đám người kinh hãi, mà vô số khách nhân xung quanh cũng phải chú ý, ánh mắt nhìn về vị đệ tử này của Độ Đạo Môn tràn đầy hiếu kỳ.

Thấy Lạc Nam muốn tiếp tục ra tay, Tam Hoả Đạo Nhân vội vàng lao đến ngăn chặn trước mặt hắn.

Lạc Nam thế không thể đỡ, thân ảnh như quỷ mị thoát khỏi tầm mắt của Tam Hoả Đạo Nhân, hàng trăm vạn tầng Vực gào thét, thông qua Vực Thần Đạo Kinh dồn nén vào nắm tay, muốn nện nát đầu Tài Diên.

“Sao có thể?” Tam Hoả Đạo Nhân âm thầm kinh hãi, mình vậy mà bị một Thiên Đạo Cảnh vượt mặt?

“Tiểu Ma đủ rồi!” Thái Diễm mở miệng nói.

Lạc Nam nhíu mày, lúc này mới thu tay lại bước trở về sau lưng của nàng.

“Khốn nạn, có còn thiên lý hay không?” Tài Diên hai mắt đỏ ngầu như máu, giận dữ gầm thét:

“Tiểu súc sinh này vì sao đột ngột đánh lén lão phu?”

Tài Diên cố ý dùng hai từ “đánh lén”, ý nói bản thân mình vì lơ là nên Lạc Nam mới thành công đắc thủ.

“Lão già không biết xấu hổ, rõ ràng là ngươi ra tay trước.” Đan Phỉ mở miệng mắng to, chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy.

“Dám xem Đạo Chủ như món hàng đánh cược, mười cái mạng của ngươi cũng không đủ cho ta giết.” Lạc Nam lãnh khốc nói.

Thái Diễm nhịn không được nở nụ cười tuyệt mỹ, thầm nghĩ không uổng công bổn tọa hết lòng bồi dưỡng hắn, nàng kéo tay Lạc Nam lại nói:

“Đi thôi, đừng để chút tiểu nhân vật làm hỏng chuyện.”

Lạc Nam gật đầu đáp: “Ta sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào hạ thấp Đạo Chủ.”

“Bách Đạo Thần Tộc, các vị thấy khách nhân bị đánh chẳng lẽ không làm gì sao?” Tài Diên nhìn Tam Hoả Đạo Nhân quát lên.

“Haha, Đạo Tài Các Chủ nói đùa… một vị hậu bối Thiên Đạo làm sao có thể làm tổn thương được ngài.” Tam Hoả Đạo Nhân giả ngu nói:

“Vừa rồi chắc chắn là ảo giác.”

Tam Hoả Đạo Nhân thầm nghĩ ngươi là kẻ ra tay trước, nếu như làm lớn chuyện, kẻ bị trục xuất đầu tiên phải là ngươi.

Tài Diên xém chút thổ huyết, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng… chẳng lẽ lúc này lại mở miệng nói rằng mình thật sự bị một tên tiểu bối đánh bị thương?

Ánh mắt oán hận nhìn Lạc Nam đang theo Thái Diễm rời đi, Tài Diên nhíu chặt chân mày:

“Tiểu tử này thật tà môn.”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240