Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 113
Phần 113

Đi dạo một vòng bên trong Bách Đạo Thần Tộc, vô số ánh mắt kỳ quái đánh giá Lạc Nam.

Hiển nhiên cảnh tượng Thiên Đạo Cảnh có thể đánh được Thần Đạo Cảnh từ trước đến nay vẫn rất hiếm thấy, khó tránh khỏi bị người để ý.

Mà khi những người này đánh giá mình, Lạc Nam cũng chậm rãi đánh giá lại bọn họ.

Người ở đây quá đông, đại đa số lại còn lạ mặt nên hắn hoàn toàn mờ mịt.

“Hừ.” Đan Phỉ bỗng nhiên yêu kiều hừ, ánh mắt hiện lên vẻ hiếu thắng nhìn về một hướng.

Lạc Nam theo tầm mắt của nàng nhìn qua, chỉ thấy nơi đó có một nhóm ba người, dẫn đầu là một mỹ nhân toàn thân váy trắng như tuyết, ngũ quan xinh đẹp sắc sảo, hai mắt lấp lánh có thần, mà đi phía sau lưng nàng là một vị nam tử mặc y phục hoàng đế và một lão thái giám.

“Sư tỷ, người quen cũ sao?” Lạc Nam hiếu kỳ hỏi.

“Đó là người của Đạo Y Thần Quốc.” Đan Phỉ vểnh môi nói:

“Nữ nhân kia là Đạo Y Công Chúa – Y Bạch Nhi, đối thủ đáng gờm của ta.”

“Đạo Y Thần Quốc.” Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, Đạo Y Thần Quốc chính là Thần Quốc tinh thông y thuật và luyện đan hàng đầu Đạo Quốc đây mà.

Năm đó khi Ngân Thiên Quốc Chủ trọng thương đã từng cầu viện Đạo Y Thần Quốc, nhưng Đạo Y Thần Quốc chỉ đồng ý giúp đỡ nếu Ngân Thiên Thần Quốc nguyện ý thần phục.

Cũng may Cầm Di nghe tin, thỉnh đan dược của Đan Trưởng Lão Độ Đạo Môn mang đến hỗ trợ kịp thời.

Nhưng vậy còn chưa hết, bởi vì theo như truyền thừa của Dược Thần, năm đó Đạo Y Thần Quốc cũng là một trong những thế lực truy sát Dược Thần nhằm chiếm đoạt viên đan phôi siêu việt Thần Đạo bị hỏng kia, cuối cùng truy sát thất bại nhưng vẫn khiến Dược Thần trọng thương bỏ mạng.

Hiện tại viên đan hỏng đó đang ở trong tay Lạc Nam, nếu để Đạo Y Thần Quốc biết được chắc chắn sẽ động tham niệm.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, nếu có cơ hội hắn không ngại làm thịt Đạo Y Thần Quốc trả thù cho Dược Thần.

Ngoại trừ Đạo Y Thần Quốc, hắn gặp khá nhiều thế lực đến từ Đạo Vực.

Ngự Yêu Đạo Thống, Cuồng Thú Đạo Thống, Thần Hoả Đạo Thống…

Trong đó Ngự Yêu Đạo Thống và Cuồng Thú Đạo Thống rõ ràng là đến tham gia cuộc thi Ngự Thú Sư, còn Thần Hoả Đạo Thống thì tham gia cả Luyện Đan và Luyện Khí.

Đạo Chủ của Thần Hoả Đạo Thống là Diệm Tuyền Cơ đích thân có mặt.

“Toàn Chức Đạo Chủ, đã lâu không gặp.” Diệm Tuyền Cơ vậy mà chủ động chào hỏi Thái Diễm.

“Từ lần trước bất phân thắng bại, trình độ của ngươi xem ra tiến triển không ít.” Thái Diễm nhếch môi, nàng cảm giác được Hoả Thuộc Tính của Diệm Tuyền Cơ đã tăng mạnh so với trước đây, mà nguyên nhân chính là đến từ Đế Diệm Tinh Linh của Diệm Tuyền Cơ đạt được trong buổi đấu giá.

“Ngươi cũng thế mà.” Diệm Tuyền Cơ ung dung đáp:

“Về Luyện Đan và Luyện Khí có lẽ chúng ta không thua kém, nhưng ở các phương diện khác ta đều không sánh bằng ngươi.”

“Hừ.”

Mặc dù hai vị nữ Đạo Chủ nói chuyện có vẻ rất bình thường, thậm chí có phần khiêm tốn nhưng Lạc Nam lại nghe ra mùi vị thuốc súng bên trong, không ai phục ai a.

“Chẳng lẽ có ân oán cũ?” Lạc Nam âm thầm nghi hoặc.

Việc Diệm Tuyền Cơ là Luyện Khí Sư và Luyện Đan Sư không khiến hắn bất ngờ, bởi vì hắn đã từ chỗ Diệm Lãnh biết được việc này.

Diệm Tuyền Cơ là Đan Thần và Khí Thần Hậu Kỳ, vô cùng lợi hại…

“Đây là đệ tử mới của ngươi sao? Chiến lực không tầm thường, có thể lấy tu vi Thiên Đạo đánh được Thần Đạo khiến ta nhớ đến một yêu nghiệt.” Diệm Tuyền Cơ bỗng nhiên chuyển mắt sang nhìn Lạc Nam.

“Hắn chỉ là tiểu đệ tử của Toàn Chức Đạo Thống mà thôi, thiên phú xem như tạm được nhưng còn kém xa đệ tử Thần Hoả Đạo Thống của ngươi, đừng quá để ý.” Thái Diễm bình thản đáp.

“Thật vậy sao?” Diệm Tuyên Cơ híp lại đôi mắt đẹp, sau đó cũng không nói thêm lời nào, mang theo hai vị đệ tử của Thần Hoả Đạo Thống rời đi.

“Lần này ngươi phải đem đệ tử của ả hung hăng đánh bại.” Thái Diễm truyền âm cho hắn.

Lạc Nam giật mình, vô thức hỏi lại: “Đạo Chủ và nàng hình như có ân oán?”

“Nàng? Ngươi gọi Diệm Tuyền Cơ là nàng?” Thái Diễm chân mày dựng thẳng.

“Khụ khụ, ả… Đạo Chủ cùng ả ta có ân oán gì?” Lạc Nam vội vàng đính chính.

“Sau này sẽ nói cho ngươi.” Thái Diễm ra vẻ thần thần bí bí.

Lạc Nam nhức hết cả trứng…

Đúng lúc này hai mắt của hắn sáng ngời, bởi vì hắn nhìn thấy một bóng hình yêu diễm quen thuộc.

Thì ra Yêu Mị Uyển cũng mang theo các đệ tử của Đạo Yêu Thần Cung đến tham gia náo nhiệt.

Bất quá đang ở trong thân phận Tiểu Ma, Lạc Nam không có tiến lên chủ động chào hỏi nàng.

Các thế lực và đạo thống đến Bách Đạo Đại Hội ngày càng nhiều.

Số lượng đã có đến hàng trăm vị Thần Đạo Cảnh mang theo từng nhóm đệ tử hậu bối, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Lạc Nam cố gắng tìm kiếm nhị tỷ Lạc Sương của mình, theo lời Bích Tiêu thì Lạc Sương đi theo một vị Phá Đạo Bát Lão học nghệ, sẽ có mặt ở Bách Đạo Đại Hội tham gia cuộc đấu Thống Quân Sư…

Đáng tiếc là hắn nhìn một hồi không thấy bóng dáng Lạc Sương, lại thấy một lão đầu tử diện mục đoan chính, râu tóc bạc trắng có vẻ giống một cao nhân.

Dị Nguyên Hội Trưởng.

Lạc Nam âm thầm buồn cười, thì ra lão gia hoả này có tu vi Bán Thần Cảnh.

Năm đó ở Ngũ Châu Tứ Vực, Dị Nguyên Hội Trưởng từng ngỏ ý chiêu mộ hắn làm đệ tử, còn cho hắn hai loại Cổ Ngữ là Định và Đoạt.

Nhưng chẳng hiểu vì sao con hàng này những lần sau đó gặp hắn đều như gặp cọp, vô cùng kiêng kỵ.

Hiện tại Lạc Nam rốt cuộc biết được, thì ra Dị Nguyên Hội cũng thuộc một phần của Trân Bảo Lâu, hoạt động dưới trướng Phá Đạo Hội… ở Ngũ Châu Tứ Vực tách ra làm hai thế lực kinh doanh để che giấu tai mắt người khác mà thôi.

Dị Nguyên Hội Trưởng là đại đệ tử của Trân Bảo Lâu Chủ, còn Trương Nhã Trâm lại chính là nữ nhi của Trân Bảo Lâu Chủ, cho nên hai người có thể coi là sư huynh sư muội… chỉ bất quá tuổi tác chênh lệch khá lớn.

Trương Nhã Trâm còn chưa xuất quan nên lần này Trân Bảo Lâu Chủ mang theo Dị Nguyên Hội Trưởng và các đệ tử của Trân Bảo Lâu đến tham gia náo nhiệt.

Nếu để Dị Nguyên Hội Trưởng gặp lại kẻ mình từng muốn thu làm đệ tử đã có thành tựu vượt xa mình, không biết trong lòng sẽ có cảm tưởng gì.

“Truyền nhân của Thiên Hạ Đệ Nhất mà ngươi nói đâu?” Thái Diễm truyền âm.

“Đệ tử không biết.” Lạc Nam lắc đầu:

“Có lẽ phải đến khi thi đấu bắt đầu đối phương mới lộ diện.”

“XÀ…”

Đột ngột hiện trường xuất hiện hàng vạn con rắn hình thành một cơn sóng thần.

Giữa Xà Hải, thân ảnh yêu mị có thể điên đảo chúng sinh của một nữ tử như ẩn như hiện trong lớp khói xanh.

“Đó là ai nha?” Đan Phỉ bĩu môi:

“Đúng là đồ yêu tinh.”

“Có vẻ là Thiếu Thần Nữ của Vạn Xà Cốc.” Thái Diễm ánh mắt ngưng trọng:

“Vạn Xà Cốc sở hữu vô số xà tộc, phương diện lợi hại nhất của bọn hắn chính là chơi độc… nói không chừng sẽ đến đây tỷ thí phương diện Độc Sư.”

Kể từ khi Vạn Xà Cốc Chủ đột phá Thần Đạo Viên Mãn, Vạn Xà Cốc nghiễm nhiên trở thành một trong số các thế lực hàng đầu, bất kẻ là ai cũng phải có sự tôn trọng nhất định.

GÁY!

Tiếng phượng ngâm vang lên, Tổ Phượng Tộc cũng có thiên kiêu giáng lâm…

Đối với các đại tộc thần thú truyền thừa vô số năm tháng, tồn tại từ thời đại thượng cổ như thế này, bọn hắn đương nhiên không thiếu thiên tài kiệt xuất ở đa lĩnh vực.

Đặc biệt Tổ Phượng Tộc sở hữu ngọn lửa bất phàm, phương diện Luyện Đan hay Luyện Khí không cần phải bàn cãi.

Sau đó một người khác xuất hiện gây nên toàn trường chấn động khiến Lạc Nam trong lòng thầm chửi má nó…

Ngự Long Công Chúa – Hoài Khánh.

Rõ ràng nàng ta đến đây để tham gia cuộc chiến của các Ngự Thú Sư, bởi lẽ dù là Ngự Long thì cũng chính là Ngự Thú, Long Tộc cũng là Thần Thú, là Yêu Tộc…

Không cần phải nói, đây sẽ là đối thủ khó nhằn nhất của Lạc Nam không thua gì truyền nhân của Thiên Hạ Đệ Nhất.

Nhìn thấy Hoài Khánh, vô số Ngự Thú Sư âm thầm than trời, ngay cả đám thiên kiêu mắt cao hơn đầu của Ngự Thú Đạo Thống, Đạo Yêu Thần Cung các loại cũng âm thầm chửi thề.

Bà nương à, mặc dù là người cùng thế hệ… nhưng ngươi đã đột phá Thần Đạo rồi, ai còn chơi lại ngươi?

Tại sao còn đến khi dễ đám “tiểu bối” chúng ta vậy hả?

“Như vậy cũng tốt, lần này triệt để giải quyết ân oán với nàng.” Lạc Nam trong lòng thầm nghĩ.

“Ngự Long Công Chúa không phải nhân vật dễ đối phó, ngươi có tự tin không?” Thái Diễm truyền âm hỏi.

“Không chắc a.” Lạc Nam thành thật đáp:

“Nhưng đệ tử sẽ cố gắng hết sức vì để có được Đạo Chủ.”

“Xú tiểu tử, ăn nói điên khùng cái gì?” Thái Diễm giận dữ.

“Nhầm thôi, ý là sẽ cố gắng hết sức để Đạo Chủ nghiêng về Phá Đạo Hội của ta.” Lạc Nam cười hì hì đính chính.

“Hừ, cẩn thận bị Ngự Long Công Chúa đánh chết.” Thái Diễm cảnh cáo.

Ngay khi Lạc Nam và đám Ngự Thú Sư lo lắng, Ngự Long Công Chúa lại bỗng nhiên mở miệng:

“Yên tâm đi, bổn công chúa đến đây tỷ thí với trưởng bối của các ngươi, không rảnh chơi với đám tiểu bối.”

Các đệ tử hai mặt nhìn nhau, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Bởi lẽ Bách Đạo Đại Hội cũng chia ra thành hai cấp bậc tỷ thí, một cấp bậc là dành cho tầng lớp hậu bối, một cấp bậc là dành cho tầng lớp trưởng bối.

Nếu xét theo tuổi tác, Hoài Khánh là thuộc tầng lớp hậu bối… nhưng nàng lại muốn đấu với các bậc trưởng bối, rõ ràng cực kỳ tự ngạo về thiên phú cũng như chiến lực của bản thân.

“Thú vị a, vậy là ta có thể xem Hoài Khánh và Yêu Mị Uyển đánh nhau.”

Lạc Nam nhếch mép cười tà, bớt được một phiền phức như Hoài Khánh cũng rất tốt a.

Không lâu sau, lại có rất nhiều đại thế lực và đạo thống từ Đạo Địa, Đạo Hải, Đạo Quốc các thể loại tiếp tục giáng lâm.

“Thiên Cơ Chi Đạo cũng là một loại lĩnh vực được thi đấu.” Thái Diễm ngưng mắt nhìn Huyễn Tượng Thần Quốc và các thế lực nắm giữ Thiên Cơ xuất hiện, nói với Lạc Nam:

“Ngươi không cần tham gia lĩnh vực thi đấu này.”

Lạc Nam giật mình, lúc này mới nhớ đến Thái Diễm chưa từng dạy hắn về Thiên Cơ Đạo.

“Đạo Chủ có vẻ cũng không chơi bộ môn Thiên Cơ?” Hắn hỏi.

“Có biết nhưng không thích dùng.” Thái Diễm ngạo kiều hất cằm:

“Bổn tọa đường đường là tuyệt đại mỹ nhân, đụng đến Thiên Cơ bị phản phệ chẳng may biến thành một bà lão xấu xí thì sao? Ai sẽ đền cho ta?”

Khóe miệng Lạc Nam co quắp, âm thầm nâng lên ngón tay cái, nữ nhân quả nhiên đều rất quan tâm đến dung mạo, nhan sắc của mình.

Nhưng mà tuy Thái Diễm không thích chơi Thiên Cơ, nhưng Lạc Nam thì đang cân nhắc…

Hắn có Thiên Cơ Lâu, chỉ cần Điểm Danh Vọng đáp ứng được… chấp tất cả thiên tài tinh thông Thiên Cơ ở đây cộng lại, chấp luôn Huyễn Tượng Quốc Chủ tự xuất thủ cũng không đấu lại hắn.

Như vậy phải xem phần thưởng…

Nếu đủ hấp dẫn, hắn không ngại nhảy vào một phen.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240