Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 211
Phần 211

Thời gian cứ thế mà trôi…

Lạc Nam ở một kiếp này đã hơn 60 tuổi, da mặt xuất hiện nếp nhăn, râu tóc phơi bạc hơn nửa.

Chỉ bất quá hắn thường xuyên dưỡng sinh, lao động trong vườn nên cũng có thể coi là cường thân kiện thể, cơ bắp vẫn còn khá rắn chắc.

Hắn cũng chuyển chỗ ở từ Kinh Đế Học Viện về Lạc Phàm Thành, ở trong phủ thành chủ của phụ mẫu thân sinh ngày trước.

Quốc Sư là người tinh tế, trong lúc xây xưng phát triển Lạc Phàm Thành, phủ thành chủ Tiểu Ly Thành năm xưa vẫn còn được bảo lưu nguyên vẹn.

Cũng ở nơi này, Lạc Nam tìm thấy xương cốt không hoàn chỉnh của phụ mẫu.

Hiển nhiên trong trận chiến với Địa Thi Tông năm đó, cả phụ thân và mẫu thân của hắn đều không còn nguyên vẹn nên cơ thể cũng không bị luyện thành cương thi.

Hắn lại tiến vào địa đạo dưới lòng đất, vất vả tìm kiếm… cuối cùng cũng thu hồi được tàn dư xương cốt của thị nữ Tiểu Tuệ.

Tiểu Tuệ tự bạo, xương cốt gần như nát bấy, chỉ còn lại những mảnh nhỏ li ti vụn vặt.

Nếu không có sự trung thành và nhanh trí của nàng, mạng của Lạc Nam đã sớm kết thúc.

Lạc Nam trịnh trọng an táng ba người bên trong phủ thành chủ, xây nên ba ngôi mộ phủ cỏ xanh và hoa thơm, lặng lẽ quỳ gối trước bọn họ ba ngày ba đêm.

Ngẩng đầu nhìn lên, ba tuyệt sắc mỹ nhân đã đứng lẳng lặng phía sau chờ đợi hắn tự khi nào.

Lạc Nam khóe miệng nhếch lên, một cảm giác thanh thản đến kỳ lạ bao phủ khắp nội tâm.

Ba nữ nhân này hiện tại đều đã là cường giả Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn.

Những năm qua không cần binh hùng tướng mạnh, cũng không cần khí thế hung hăng điều binh khiển tướng.

Chỉ cần ba nữ cường nhân tách ra giáng lâm các thế lực hung hăng không chịu quy hàng, mọi chuyện đều có thể nhẹ nhàng giải quyết.

Cầu Tiên Đại Lục đã triệt để thống nhất rồi.

Kinh Quốc độc tôn, Kinh Đô và Lạc Phàm Thành một nam một bắc, hai đại học viện đem lượng tri thức viễn siêu thế giới này ở mọi lĩnh vực phổ cập rộng rãi, truyền bá khắp thiên hạ.

Kinh Đế được thế nhân tôn sùng là thiên cổ đệ nhất đế, thực hiện được công tích vĩ đại nhất lịch sử.

Cầu Tiên Đại Lục chính thức không còn phàm nhân, tất cả mọi người đều là tu sĩ, đều có thể tu chân, đều có thể cầu trường sinh…

À không, vẫn còn một phàm nhân…

Hắn cũng chính là kẻ duy nhất được ba vị nữ thần trong mắt toàn thế giới vây quanh.

Lạc Nam bước ra ngoài, ngẩng đầu nhìn lên thái bình thịnh thế, trong lòng hoài niệm cảm giác năm đó thống nhất Việt Long Tinh Cầu.

Cầu Tiên Đại Lục dưới lượng tri thức siêu việt mà hắn cung cấp, so với Việt Long Tinh Cầu năm đó còn chiếm ưu thế hơn.

Thế giới này có những người xứng đáng để hắn ưu ái.

“Công tử, ngươi đã già…”

Có âm thanh trầm thấp vang lên.

Lạc Nam quay đầu nhìn lại, một nam tử trung niên dáng người vững vàng cung kính đứng phía sau.

“Haha, quả thật đã già.” Hắn mỉm cười một tiếng.

Nam tử trung niên này chính là gia gia của Ngọc Tú, thật khó tin lão già ngư dân khắc khổ, phải đánh cá mưu sinh từng ngày nay lại có thể phong độ đến như thế…

Dưới hoàn cảnh hiện nay chỉ cần nỗ lực tu luyện, tất cả mọi người đều có thể tiến bộ nhanh chóng.

Ngư Lão dù thiên phú không cao nhưng nhờ tài nguyên mà Ngọc Tú cung cấp cũng miễn cưỡng đạt đến hóa Thần, tuổi thọ gia tăng nhanh chóng, ngày càng trẻ trung.

Cái loại cảm giác nhìn tất cả người xung quanh, toàn bộ thế giới ngày càng sinh động còn bản thân mình lại ngày một già đi, gần đất xa trời thật sự cũng không dễ chịu.

Lạc Nam nhớ đến ngày ấy trong Vạn Kiếp Luân Hồi, thê tử phàm nhân của mình cũng đã trải qua loại cảm giác tương tự… hôm nay hắn rốt cuộc nếm trải tư vị này, tâm cảnh lại vững vàng thêm một chút.

“Ngày ấy cũng nên đến…”

Trên cổng Lạc Phàm Thành, một lão già mặc y sam sạch sẽ, khoanh chân ngồi xếp bằng.

“Thế này là sao? Chẳng phải Cầu Tiên Đại Lục chúng ta hiện tại đã không còn phàm nhân, vì sao lại sót một người?”

Nhìn thấy Lạc Nam, người ra vào tấp nập dưới thành lập tức chú ý.

Đã có hơn ba năm trở lại đây, dù ngay cả những lão già gần hao hết tuổi thọ cũng được hoàng thất hỗ trợ tu luyện, tu vi kém nhất cũng đạt đến Luyện Khí, Trúc Cơ… không còn bóng dáng phàm nhân ở thế giới này.

Đối với một nơi chỉ toàn là tu sĩ, bỗng nhiên hiện ra một nhân loại bình thường thật sự quá mức đặc biệt.

“Thế nào phàm? Thế nào yêu? Thế nào tiên? Lại thế nào là ma?” Lạc Nam bình thản, ánh mắt nhìn về chân trời phía xa, thanh âm thoang thoảng nhẹ lên tiếng:

“Mỗi một sinh mệnh tồn tại đều có ý nghĩa, đều có vận mệnh, đều có thể truy cầu con đường cường giả…”

“Phàm giới là thế giới, hạ giới là thế giới, tiên hay ma giới cũng là thế giới… tất cả thế giới đều có thể đề thăng đẳng cấp, thế giới cũng như tu sĩ, có thể trưởng thành, có thể mạnh lên, tạo hoàn cảnh tốt nhất cho tất cả sinh linh bên trong nó…”

“Vậy nên kính ngưỡng thế giới, yêu thương thế giới, bảo vệ thế giới là trách nhiệm của toàn thể sinh linh…”

Những lời nói hết sức bình thường nhưng lại ẩn chứa nguồn tri thức kỳ lạ chưa từng nghe thấy, chưa từng nhận thấy… thật sự vượt qua tưởng tượng của mỗi người.

Nhưng có số ít người thông minh bỗng nhiên tỉnh ngộ, như đạt được điều gì đó, tu vi bỗng nhiên vô thức đột phá tại hiện trường.

Nhận ra sự huyền ảo thần dị này, lập tức có những người khác vội vàng khoanh chân ngồi dưới cổng thành, tập trung lắng nghe.

“Yêu tu, Tiên tu, Ma tu, Phật tu, Tà tu… đều bình đẳng, đừng kỳ thị, đừng hận thù, mọi thiện ác, ân oán đều xuất phát từ bản tâm, không phải do con đường tu luyện.”

“Giống như nói đạo của mỗi người đều là chính đạo, cũng có thể là ma đạo…”

“Luyện Đan Sư cũng có thể giết người, Độc Sư cũng có thể giải độc cứu mạng người khác…”

“Đại đạo vô vàn, đạo nào tu đến tận cùng cũng có thể vấn đỉnh, quan trọng là ngươi có đủ niềm tin, nghị lực, bản lĩnh, khả năng để vượt qua muôn vàn chông gai, đi đến một bước đó hay không…”

“Cảnh giới càng cao, tầm mắt càng lớn, trách nhiệm cũng theo đó đè nặng… đừng để giới hạn thiên địa làm hạn chế tầm mắt…”

Không biết từ bao giờ, bên trên tường thành xuất hiện bóng dáng ba vị nữ thần, các nàng cũng chăm chú khoanh chân ngồi tĩnh tọa, nhắm mắt lắng nghe thanh âm vang vảng kia.

Cảnh tượng này khiến toàn trường chấn động.

Phàm nhân giảng đạo, lại có thể khiến ba vị mỹ nhân Độ Kiếp Kỳ mạnh nhất đại lục đến lắng nghe?

Kinh Quốc…

“Bệ hạ, tiền bối truyền đạo, chúng thần đi trước đây.”

Bên trong hoàng cung, Kinh Long đang thiết triều đột ngột nghe thấy Quốc Sư, Thừa Tướng đám người nhao nhao bước vào Truyền Tống Trận.

“Moá nó, bãi triều… gác lại toàn bộ sự vụ, theo trẫm đi nghe truyền đạo!”

Kinh Long lập tức phân phó.

Không đợi hắn dứt lời, hoàng hậu, phi tần, thái tử, công chúa… tất cả đều đã nhanh chân đi trước một bước.

Kinh Long vừa lao đến, Truyền Tống Trận đã quá tải… phải chờ lượt sau.

Bất quá một ngày sau đó, toàn bộ cao tầng của Kinh Quốc đều đã tập hợp bên dưới cổng thành Lạc Phàm, từng người thái độ cung kính đến cực điểm, ngay cả vị thiên hạ đệ nhất đế kia cũng không dám đứng, ngược lại đổi thành một thân thường phục như học trò đến nghe ân sư chỉ dạy… tĩnh lặng ngồi xuống.

Trước thân ảnh của lão già kia, chúng sinh bình đẳng…

Dù ngươi có là quan đại thần quyền cao chức trọng, là thiên cổ kiêu hùng, là cường giả hàng đầu thiên địa, ngươi cũng phải ngoan ngoãn ngồi im.

Toàn thành không một tiếng động, chỉ có thanh âm phàm nhân quanh quẩn…

Thanh danh truyền xa, mỗi ngày đều có càng nhiều tu sĩ, cường giả mộ danh mà đến, chỉ nghe vài câu giảng của Lạc Nam, không ai muốn rời đi, chỉ hận không thể được nghe càng lâu càng tốt…

Toàn bộ đại lục hội tụ ở Lạc Phàm Thành, mỗi người ngồi yên vị một góc… bất quá vẫn quá mức chật chội, tạo thành từng hàng người nối dài không dứt ra thật xa.

Tiếng nói của một phàm nhân không thể truyền xa như thế…

Lạc Nam đang đau đầu nghĩ cách, bỗng nhiên một cỗ lực lượng huyền bí lặng lẽ tiến nhập cơ thể hắn.

“Công Đức Chi Lực?”

Lạc Nam lập tức nhận ra lực lượng này… đây là Công Đức Chi Lực mà Cầu Tiên Đại Lục tặng hắn.

Hắn gián tiếp thúc đẩy thế giới này phồn hoa và phát triển, Công Đức Chi Lực gia thân… tuy không nhiều nhưng cũng xem như tấm lòng của Giới Linh yếu ớt.

Có lượng Công Đức Chi Lực này, Lạc Nam không đói, không khát, toàn thân khỏe mạnh, tinh thần sảng khoái, có thể truyền đạo liên tục…

Mà giọng nói của hắn truyền ra cũng được thiên địa cộng hưởng, khuếch đại khắp toàn bộ thế gian, người người đều có thể nghe được.

“Trên Độ Kiếp…”

“Chân, Cực, Ất, Ngọc, Vương, Tôn, Đế…”

Lạc Nam chậm rãi nói ra những cảnh giới cao cấp hơn, truyền thụ kinh nghiệm để tu luyện ở mỗi đẳng cấp này, truyền thụ những cảm ngộ của bản thân mình đạt được, lý giải ở mỗi đẳng cấp…

Không chỉ là tu luyện, mà ở các lĩnh vực như luyện đan, luyện khí, phù chú… hắn đều kiên nhẫn giảng dạy kỹ càng.

Nếu để tu sĩ ở các thế giới khác nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ ghen ghét, đố kỵ đến phát cuồng.

Được một vị Bách Đạo Quán Quân, đệ nhất yêu nghiệt trong lịch sử Nguyên Giới, người khiến ngay cả những vị Thần cũng cảm thấy e ngại, kinh sợ giảng đạo, truyền thụ kinh nghiệm quý giá có ý nghĩa như thế nào?

Đây là đãi ngộ mà e rằng ngay cả các Thiếu Thần Tử, Thiếu Thần Nữ cao cao tại thượng cũng không có được.

Có lẽ hiện tại tu sĩ ở Kinh Quốc chưa nhận thức được, nhưng nếu ngày sau bọn hắn tu luyện đến cảnh giới mạnh hơn, leo được cao hơn, đi được xa hơn… bọn hắn sẽ hiểu những gì mình nghe được hôm nay quý trọng đến mức nào.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240