Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 111
Phần 111

Theo lời nói của Lạc Nam, Phụng Nguyên Các di dời thế lực về khu vực lân cận của Độ Đạo Môn, tránh cường giả Tổ Phượng Tộc bất ngờ tập kích mà không kịp chi viện.

Hơn nữa địch nhân của Lạc Nam đông đảo, hiện tại hắn đã công khai ra mặt hỗ trợ Phụng Nguyên Các, khó tránh khỏi lọt vào tai mắt của các kẻ thù vì muốn nhắm vào hắn mà ra tay với Phụng Nguyên Các, vì vậy cẩn thận là trên hết.

Tuy rằng việc di dời Phụng Nguyên Các khỏi nơi ban đầu là thoát ly khu vực tổ tiên lựa chọn, nơi được thi cốt Hoả Phượng Hoàng vun đắp sẽ mất đi ưu thế Hoả Thuộc Tính nồng đậm.

Bất quá đây chỉ là chuyện nhỏ.

Sau khi Lạc Nam sử dụng Càn Khôn Chuyển dịch chuyển Phụng Nguyên Các đến nơi cần thiết, hắn lại ra tay lập xuống một toà Hội Quy Hoả Đạo Trận, vừa có thể hỗ trợ phòng ngự, vừa có thể cung cấp đại lượng Hoả Nguyên Khí và Hoả Hệ Quy Tắc dồi dào, hiệu quả còn vượt xa cả địa bàn lúc đầu.

“Oa, Lạc Nam ca ca còn là Chiến Trận Sư lợi hại như vậy sao?” Phụng Tiểu Thất ánh mắt tỏa sáng.

“Tên này thật sự đa tài.” Ánh mắt Cầm Thanh Vận lấp lóe.

Phụng Liên đồng cảm gật đầu, vốn tưởng rằng Lạc Nam đã tập trung tất cả thời gian vào việc gia tăng chiến lực nên mới có thể mạnh mẽ như vậy, kết quả ngay cả phương diện Trận Pháp hắn cũng nghịch thiên, quả thật thế gian hiếm thấy.

“Haha, nhờ có Toàn Chức Đạo Chủ chỉ dạy.” Lạc Nam thoải mái cười nói.

Chỉ là lời nói vừa dứt, khuôn mặt mấy nữ nhân đều trở nên quỷ dị.

“Toàn Chức Đạo Chủ?” Phụng Tiểu Thất chớp chớp mắt:

“Ca ca không phải con rể của Thiên Âm Đạo Chủ sao? Liên quan gì đến Toàn Chức Đạo Chủ?”

Lạc Nam nhún nhún vai, đến mức này hắn cảm thấy cũng không cần che giấu mấy người các nàng.

Bàn tay nhẹ vuốt lên mặt, dáng vẻ của Tiểu Ma lập tức hiện ra.

“A, Tiểu Ma sư huynh!?” Phụng Tiểu Thất nhảy cẫng lên vì khiếp sợ.

Cầm Thanh Vận tròn xoe đôi mắt, Phụng Liên thì không hiểu ra sao.

“Tham kiến sư tỷ.” Lạc Nam hướng Cầm Thanh Vận chắp tay.

“Ngươi…” Cầm Thanh Vận sắc mặt phát lạnh, vô thức vung tay tát vào mặt hắn:

“Tên lừa đảo.”

Lạc Nam thả lỏng toàn thân cho nàng đánh, nào ngờ Cầm Thanh Vận bỗng nhiên thu tay lại.

“Sao sư tỷ không đánh?” Hắn khó hiểu hỏi.

“Ta lấy tư cách gì đánh ngươi?” Cầm Thanh Vận hờ hững nói:

“Ngươi là người của Toàn Chức Đạo Thống, nếu có đánh thì phải là Đan Phỉ đánh… hoặc Dao Nhã sư tỷ đánh.”

“Sư tỷ nói vậy sai rồi, nếu không được nàng chiếu cố, ta cũng không được như ngày hôm nay.” Lạc Nam nở nụ cười chân thành.

Cầm Thanh Vận nghe thế cũng vô thức nhớ lại những ngày đầu, sắc mặt nhất thời đỏ ửng… hóa ra là tên khốn kiếp này đã nhìn thấy quần lót của nàng.

Rốt cuộc thì nàng cũng hiểu, vì sao Tiểu Ma và Lạc Nam rõ ràng nhận thức lẫn nhau, nhưng cả hai chưa từng cùng xuất hiện trong cùng một thời điểm.

Bởi vì bọn hắn vốn dĩ là một.

“Oa, đây là một đại âm mưu, Lạc Nam ca ca hóa thành Tiểu Ma sư huynh nằm vùng, chắc chắn sẽ chọc giận các vị Đạo Chủ.” Cầm Thanh Vận hoảng hốt che miệng:

“Ca ca yên tâm, muội sẽ giữ mồm giữ miệng, tuyệt đối giúp ngươi bảo trì bí mật.”

Cầm Thanh Vận muốn tức chết, tiểu sư muội ngốc này còn vì nam nhân mà che giấu trưởng bối?

“Yên tâm đi, các vị Đạo Chủ đã sớm biết rồi.” Lạc Nam trấn an các nàng:

“Hơn nữa bởi vì ta chỉ muốn kết giao với Độ Đạo Môn, không mang theo ý đồ xấu nên được pho tượng tổ sư tán thành, Dao Nhã cũng biết rồi.”

“Hừ, ngươi giải thích với ta làm gì?” Cầm Thanh Vận lạnh lùng nói, nàng cảm giác mình như một đứa ngốc, bị tên nam nhân này lừa đảo vây quanh.

“Bởi vì ta sợ sư tỷ sẽ giận ta.” Lạc Nam nghiêm túc nói:

“Sư tỷ là một người rất quan trọng nên ta phải chú ý đến cảm xúc của nàng.”

Nhịp tim Cầm Thanh Vận đập lên thình thịch, hình bóng của Tiểu Ma và Lạc Nam ở trước mặt nàng đang dung hợp thành một, đây là hai nam tử mà nàng có quan hệ tốt nhất, không ngờ bọn hắn lại là một người…

Phụng Tiểu Thất nhìn Lạc Nam, lại nhìn Cầm Thanh Vận… vội vàng kéo tay Phụng Liên nói:

“Mẫu thân ngươi không cố gắng, sư tỷ sẽ nhanh chân đến trước a.”

“Xú nha đầu!” Phụng Liên giận dữ cốc lên đầu nàng.

“Ăn nói xằng bậy.” Cầm Thanh Vận cũng ngại ngùng véo lỗ tai tiểu sư muội, lôi kéo nàng bước vào Truyền Tống Trận.

“Các chủ, hãy nhanh chóng đột phá Bán Thần Cảnh, ta sẽ đến đón nàng.” Lạc Nam quay sang Phụng Liên, đem Bàn Đào Quả và Thăng Hoa Đan nhét vào tay nàng, sau đó cũng nhanh chóng nhảy vào Truyền Tống Trận.

“Công tử an tâm, ta sẽ cố gắng.”

Phụng Liên nghiêm túc siết chặt nắm tay.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240