Con đường bá chủ - Quyển 16 - Tác giả Akay Hau

Phần 58
Phần 58

Cùng lúc đó, Huyễn Tượng Thần Quốc…

Huyễn Tượng Quốc Chủ cả người hư nhược hiện thân trong đại điện… lại nghe lão tổng quản báo cáo có sáu vị Quốc Chủ đang chờ diện kiến.

“Tìm trẫm làm gì?” Huyễn Tượng Quốc Chủ nhíu mày, chẳng lẽ sáu tên khốn này biết được ta là kẻ bí ẩn?

Nếu như thế thì phiền toái, hiện tại đang bị thương, gặp sáu tên kia vây công cũng không dễ ứng phó a.

Bất quá không ra mặt thì càng dễ bị nghi ngờ… Huyễn Tượng Quốc Chủ chỉ đành lấy ra một viên Thần Đan trị thương ngậm vào trong miệng, nhanh chóng điều tức và khôi phục.

Rất nhanh, dáng vẻ phong trần mệt mỏi đã hoàn toàn tan biến, cởi bỏ áo choàng, lộ ra diện mục tuấn mỹ vô song.

Huyễn Tượng Quốc Chủ tiến vào phòng khách quý, đã thấy sáu vị Quốc Chủ ngồi chờ sẵn.

“Các vị lượng thứ, ta vừa mới xuất quan…”

“Không có gì, mấy người chúng ta chờ được.” Hiên Viên Quốc Chủ khoác tay, năm vị còn lại cũng nhao nhao gật đầu.

Dù sao thì đang có chuyện cần cầu cạnh người ta, thái độ phải thành khẩn mới được.

“Các vị Quốc Chủ hôm nay có nhã hướng đến Huyễn Tượng Thần Quốc làm khách, để trẫm gọi mấy nhóm mỹ nhân hầu hạ ca múa…” Huyễn Tượng Quốc Chủ ra vẻ hạ lệnh cho lão tổng quản.

“Huyễn Tượng huynh không cần khách khí, chúng ta hiện tại đang không có tâm trạng thưởng thức văn nghệ đâu.” Ma Thi Quốc Chủ tính tình nóng nảy, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề:

“Có một thế lực nào đó nhân lúc sáu người chúng ta tranh đoạt cơ duyên tại Tứ Đạo Cổ Lâm đã lẻn vào hoàng cung, trộm sạch quốc khố, tổn thất nội tình nghiêm trọng.”

“Còn có chuyện như thế này?” Huyễn Tượng Quốc Chủ giật mình nhìn sang lão tổng quản.

“Bẩm bệ hạ, quốc khố của chúng ta vẫn còn nguyên vẹn.” Lão tổng quản hồi đáp.

Huyễn Tượng Quốc Chủ thở phào, thuận miệng tìm cớ nói: “Xem ra do trẫm tự thân trấn thủ, kẻ trộm không dám lộng hành.”

“Lần này chúng ta đến đây, là muốn nhờ khả năng thôi diễn thiên cơ của Huyễn Tượng huynh, hy vọng ngươi giúp chúng ta tìm ra hung thủ.” Thiên Hoàng Quốc Chủ nghiêm nghị nói.

“Đúng vậy, chúng ta biết Huyễn Tượng huynh mỗi lần ra tay đều phải trả giá khá lớn, ngươi cứ an tâm… mấy người chúng ta sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi.” Độc Ách Quốc Chủ ứng tiếng.

“Các vị đạo huynh không cần khách khí như vậy, tổn thất của các vị cũng giống như tổn thất của toàn bộ Đạo Quốc, mà thân là một phần tử của Đạo Quốc, ta đương nhiên sẽ hỗ trợ hết mình.” Huyễn Tượng Quốc Chủ nghiêm túc đáp.

“Nếu là như vậy, xin đa tạ đạo huynh trước.” Sáu người thở ra một hơi.

“Bắt đầu ngay!” Huyễn Tượng Quốc Chủ phất óng tay áo:

“Ở tại Huyễn Tượng Thần Quốc, ta được Quốc Vận hỗ trợ, khả năng thôi diễn sẽ càng được gia tăng sức mạnh, nói không chừng thật sự có hy vọng.”

“Xin nhờ.” Đám người âm thầm mừng rỡ.

Phần phật…

Huyễn Tượng Quốc Chủ thả người bay lên thiên không.

Sáu vị Quốc Chủ khác nhanh chóng đuổi theo…

Rất nhanh, khi Huyễn Tượng Quốc Chủ thi thuật, hàng vạn ngôi sao hiện ra giữa bầu trời đêm tại thần quốc thần dị…

Hắn đứng giữa trung tâm, tất cả ngôi sao chiếu rọi xuống Tinh Thần Lực vào cơ thể hắn…

Những ngôi sao này như vô vàn con mắt có thể nhìn thấu thời không, xem trộm tương lai, soi rọi quá khứ…

Huyễn Tượng Quốc Chủ cũng rất muốn biết rốt cuộc là kẻ nào làm chuyện như thế.

Rất nhanh, toàn thân hắn chấn động… ở giữa không trung lảo đảo vài bước chân, trong lòng thầm mắng:

“Có Thần Đạo Viên Mãn Quy Tắc cố ý che giấu thiên cơ, ngăn cản trẫm dò xét chuyện này?”

Nếu là trước đây, Huyễn Tượng Quốc Chủ chắc chắn không thể xem thấu vì tu vi chênh lệch.

Nhưng hiện tại hắn đã là Thần Đạo Viên Mãn…

Nghĩ đến đây, Huyễn Tượng Quốc Chủ bí mật điều động Thần Đạo Viên Mãn Quy Tắc luân chuyển bên trong thể nội của mình, sau đó dồn nén vào đôi mắt.

Rất nhanh, một bóng lưng quen thuộc đập vào trong mắt…

Hiển nhiên khả năng dò thám thiên cơ của Huyễn Tượng Quốc Chủ đã phát huy tác dụng, khi sử dụng thực lực chân chính, y đã nhìn ra lai lịch của thủ phạm.

“Tại sao là hắn?” Huyễn Tượng Quốc Chủ giật mình, trong lòng dâng lên vô số suy nghĩ, liệu có nên triệt để vạch trần?

Bất quá hắn âm thầm lắc đầu, với thực lực của lục đại Quốc Chủ và mình cộng lại, chưa chắc sẽ là đối thủ của Loạn Đạo Thần Công.

Đây chưa phải thời cơ thích hợp cùng kẻ này trở mặt… nhưng tạo chút ít phiền toái cho hắn, gây nên nghi kỵ lẫn nhau vẫn là có thể làm được.

Nghĩ đến đây, Huyễn Tượng Quốc Chủ cố ý cắn đầu lưỡi.

“PHỐC!”

Một ngụm máu tươi phun ra, hắn như diều đứt dây rơi xuống giữa bầu trời.

“Huyễn Tượng huynh.” Lục đại Quốc Chủ biến sắc, lập tức bay đến nâng đỡ, sắc mặt trở nên khó coi.

Chẳng lẽ thôi diễn không ra…

“Phải chăng hung thủ lấy trộm là Phá Đạo Hội?” Hiên Viên Quốc Chủ gấp gáp hỏi:

“Chỉ có Phá Đạo Hội mới thần thông quảng đại như vậy.”

Huyễn Tượng Quốc Chủ lắc đầu, hít sâu một hơi đáp:

“Không giấu gì các đạo huynh, các ngươi cũng biết hầu hết thành viên Phá Đạo Hội đều được Hội Trưởng của bọn hắn dùng công pháp tuyệt đỉnh Thái Thượng Đạo Ngôn Kinh che đậy thiên cơ, khiến ngay cả ta cũng nhiều lần thúc thủ vô sách trong việc tìm kiếm tung tích.”

Sáu vị Quốc Chủ gật đầu, chuyện này không phải bí mật gì, rất nhiều cường giả tinh thông Thiên Cơ cũng đều không thể truy ra hành tung của các thành viên Phá Đạo Hội từ thấp đến cao.

“Với kinh nghiệm nhiều lần cố gắng dò xét Phá Đạo Hội của ta, phản phệ ta nhận phải vừa rồi không giống với những lần trước.” Huyễn Tượng Quốc Chủ lập lờ nước đôi đáp:

“Khả năng cao không phải do Phá Đạo Hội gây ra…”

“Liệu bọn chúng có cố tình thay đổi cách thức để đánh lạc hướng chúng ta?” Trấn Linh Quốc Chủ nhíu mày suy đoán:

“Ở hiện trường còn lưu lại đích danh Phá Đạo Hội.”

“Cái này thì không xác định được… tuy Phá Đạo Hội và chúng ta có thù, nhưng thủ phạm lấy trộm là chuyện khác, không thể để cảm tính xen vào quá trình điều tra.” Hiên Viên Quốc Chủ nói thẳng:

“Không biết Huyễn Tượng huynh có phát hiện manh mối nào không?”

“Manh mối thì có… nhưng cực kỳ mơ hồ.” Huyễn Tượng Quốc Chủ khéo léo đáp:

“Chỉ biết đó là một tên nam nhân, hơn nữa lý do ta không thể dò xét thiên cơ, vì tu vi của hắn cao hơn ta.”

“Thần Đạo Viên Mãn? Còn là nam nhân?” Lục đại Quốc Chủ toàn thân rùng mình…

Huyễn Tượng Quốc Chủ là “Thần Đạo Hậu Kỳ”, kẻ có tu vi cao hơn hắn đương nhiên là Thần Đạo Viên Mãn, hơn nữa còn là một nam nhân.

Nhìn khắp Đạo Quốc, nhân vật như thế hình như…

Đương nhiên cũng chưa có gì để khẳng định kẻ trộm là người Đạo Quốc…

“Thôi được rồi, ta đã mệt mỏi…” Huyễn Tượng Quốc Chủ thở dài một tiếng suy nhược:

“Mong các vị giữ bí mật chuyện lần này, kẻo kẻ đó biết được ta dám dò xét hắn, lại mang đến đại họa cho Huyễn Tượng Thần Quốc.”

“Huyễn Tượng huynh an tâm, chúng ta sẽ không làm càn.”

Lục đại Quốc Chủ gật đầu hứa hẹn, chỉ là trong lòng càng thêm nặng nề đến cực điểm…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240