Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 96
Phần 96

Huyết Hồn Ma Đế, là thế hệ cường giả thành danh trước cả Hàng Ma Đại Đế và Phục Tiên Ma Đế…

Nghe nói bởi vì thiên phú có hạn, sợ rằng cả đời phải dừng lại ở Đại Đế mà không thể tiến thêm, Huyết Hồn Ma Đế rời khỏi Tiên Ma Vực, tiến về các hiểm địa tìm kiếm cơ duyên để tăng tiến một bước…

Vô số năm qua Huyết Hồn Ma Đế không có tung tích, nhiều người suy đoán có lẽ hắn đã đột phá thất bại mà chết rồi.

Không ngờ hiện tại xuất hiện ở nơi này, hơn nữa tu vi còn là Địa Ma Đế.

Nói rõ hắn đã thành công.

Mặc dù bề ngoài có phần xấu xí gớm ghiếc, nhưng Địa Ma Đế chính là Địa Ma Đế, đây là nhân vật mà Thiên Đế không ra… gần như vô địch tồn tại.

Dù là tại vũ trụ bao la cũng có thể hùng bá một cõi, nhất tay che trời.

Nhìn thấy Huyết Hồn Ma Đế xuất hiện, toàn bộ Tiên Ma Vực như muốn ngạt thở, bắt đầu vì Lạc Nam cảm thấy lo lắng…

Nhưng chỉ có số ít người biết được, dù Huyết Hồn Ma Đế xuất hiện cũng chưa chắc làm gì được Lạc Nam, bởi vì hắn có ân tình của Vạn Yêu Thánh Địa.

“Xin sư phụ làm chủ cho chúng ta!” Huyết Hào bốn người khom lưng chắp tay, giọng điệu tràn ngập hổ thẹn.

“Hừ!” Huyết Hồn Ma Đế hừ lạnh, không thèm để ý đến bọn hắn, trái lại đưa mắt nhìn xuống Lạc Nam, trầm thấp nói ra:

“Tiểu tử, ta biết ngươi có một lần ân tình của Vạn Yêu Thánh Địa, lần này đến đây là dừng, ngươi thả hai người bọn hắn, lão phu sẽ không động đến ngươi!”

Ở trong mắt của nhân vật như Huyết Hồn Ma Đế, dù là Đế Giả hắn cũng không nhìn vào mắt, càng đừng nói là Môn Tôn hay Ma Vương, chết bao nhiêu cũng chẳng khiến hắn nhíu mày.

Nhưng mà, hai tên Ma Thiên Môn trưởng lão hiện nay đã sắp đột phá Đại Đế…

Mà Đại Đế… dù là Huyết Hồn Ma Đế cũng sẽ xem trọng.

Chỉ cần đích thân hắn bỏ công bồi dưỡng một phen, để hai người đột phá Đại Đế là chuyện cực kỳ dễ dàng.

Đến khi đó, Huyết Hồn Ma Đế hắn sẽ có thêm hai thuộc hạ Đại Đế, thậm chí khi cần thiết có thể thôn phệ và cắn nuốt bọn chúng, đạt được lợi ích nhất định.

Vì thế, từ đầu đến cuối Huyết Hồn Ma Đế không thèm ra mặt, nhưng khi hai trưởng lão của Ma Thiên Môn sắp bị giết, hắn buộc lòng xuất hiện.

Nếu Lạc Nam vận dụng ân tình khiến hắn phải đối nghịch với Vạn Yêu Thánh Địa, hắn cũng phải giữ mạng cho hai tên trưởng lão Ma Thiên Môn.

Hai vị Đại Đế, đáng giá để hắn liều một trận.

Trường hợp đánh không lại Vạn Yêu Thánh Địa, còn không thể chạy sao?

Nghe lời nói của Huyết Hồn Ma Đế, toàn bộ Tiên Ma Vực trở nên sững sờ…

Bọn hắn không ngờ rằng Lạc Nam vậy mà còn một lần ân tình của Vạn Yêu Thánh Địa.

Chẳng trách thái độ của Huyết Hồn Ma Đế không quá bá đạo, bởi vì Vạn Yêu Thánh Địa có đến ba vị Địa Yêu Đế, Huyết Hồn Ma Đế chỉ có một thân một mình, e ngại là điều dễ hiểu.

Huyết Hào đám người tràn ngập không cam lòng, sư phụ xuất hiện vẫn phải nể mặt Vạn Yêu Thánh Địa mà không động đến Lạc Nam, điều này khiến bọn hắn cảm thấy bất đắc dĩ, cũng thầm hận bản thân mình vô dụng.

“Hừ, không cần phải e ngại Vạn Yêu Thánh Địa!”

Đúng lúc này, Kiếp Luân Tiên Cung trưởng lão cười gằn, nhìn Huyết Hồn Ma Đế nói:

“Địa Đế của Luân Kiếp Tiên Cung chúng ta đến rồi!”

Lời vừa nói ra, toàn trường một lần nữa kinh hô.

ĐÙNG!

Đầy trời kiếp lôi hàng lâm mà xuống, Cửu Sắc Lôi Kiếp chiếu rọi cả một vùng trời, song song đối lập với huyết thiên của Huyết Hồn Ma Đế.

Chỉ thấy một tên nam tử trung niên chân đạp Kiếp Lôi ung dung tiến đến, thân mặc Lôi sắc trường bào, diện mạo đường đường uy phong lẫm liệt, sắc mặt ngạo nghễ bá đạo, bên trong ánh mắt có lôi đình chớp động.

Mặc dù khí thế toàn thân hắn thu liễm đến cực hạn, nhưng đầy trời kiếp lôi như tận thế phủ xuống kia, so với bầu trời màu máu của Huyết Hồn Ma Đế càng kinh khủng hơn một bậc.

Điều này trực tiếp chứng minh, vị nam tử trung niên này cũng là Địa Đế, hơn nữa nhỉnh hơn Huyết Hồn Ma Đế một bậc.

“Tham kiến Lôi Cực Thái Trưởng Lão!” Ông lão râu trắng của Luân Kiếp Tiên Cung vội vàng cúi đầu.

“Ừm!” Lôi Cực nhàn nhạt gật đầu, nhếch miệng nói: “Nhân tuyển Thánh Nữ đâu?”

“Chính là nàng!” Ông lão râu trắng chỉ về Âu Dương Thương Lan.

“Hử!?” Ánh mắt Lôi Cực như điện xuyên thấu Đạo Hoàng Cấm Thiên Trận, muốn nhìn xuyên mặt nạ của Âu Dương Thương Lan, để quan sát diện mạo của nàng.

Lạc Nam sắc mặt lạnh xuống, Cấm Kỵ Chi Nhãn mở ra, không gian trước mặt Âu Dương Thương Lan bị bẻ cong, làm lệch hướng tầm nhìn của Lôi Cực.

“Hả?” Lôi Cực ngoài ý muốn nhìn sang Lạc Nam, đột ngột Đế Lôi trong mắt càng thêm dày đặc.

“A” Lạc Nam đau đớn rên lên một tiếng, mắt trái rỉ máu, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn.

Lôi Cực này quá mạnh, chỉ sợ trong hàng ngũ Địa Đế cũng là nhân vật có máu mặt.

“Thái Trưởng Lão, tiểu tử đó là Lạc Nam, ba lần bốn lượt ngăn cản chúng ta chiêu mộ Thánh Nữ, làm chậm trễ tiến độ tìm kiếm Luân Kiếp Tiên Đế đại nhân, cần phải nghiêm trị!” Ông lão râu trắng xen miệng vào, ánh mắt như nhìn người chết xem Lạc Nam.

“Ta đã biết!” Lôi Cực nhàn nhạt gật đầu, đảo mắt qua Lạc Nam và chúng nữ phán định nói: “Chỉ giữ lại một mình Thánh Nữ, còn lại đều giết!”

“Ngươi tính là thứ gì?” Lạc Nam sắc mặt lạnh lẽo, phẫn nộ dâng tràn trong lòng ngực, gằn từng chữ:

“Luân Kiếp Tiên Cung ở trong mắt ta chính là một đám phế vật phải lợi dụng nữ nhân, Luân Kiếp Tiên Đế càng là phế vật bên trong phế vật, ngay cả khả năng chinh phục nữ nhân đường đường chính chính cũng không có, phải thông qua biện pháp tẩy não!”

“Thật buồn cười!”

Toàn trường sững sờ, lời nói của Lạc Nam vang vọng đất trời, bất kỳ ai đang quan sát tình cảnh nơi này đều có thể nghe thấy.

Suy nghĩ tỉ mỉ một chút, quả thật hắn nói cũng có đạo lý…

Dù sao thì qua nhiều thế hệ, hành vi của Luân Kiếp Tiên Cung chẳng thể qua mắt người đời, Lạc Nam mặc dù nói hơi khó nghe, nhưng nội dung không hề sai lệch.

Ánh mắt Thánh Nữ áo trắng chớp động… trong lòng không biết đang suy nghĩ gì.

“Ngươi muốn chết!” Ông lão râu trắng tức giận đến toàn thân run rẩy, quát lạnh nói:

“Luân Kiếp Tiên Đế đại nhân không phải loại tiểu lâu la như ngươi có thể sỉ nhục, hắn hùng tài đại lược, lấy tu vi Tiên Vương sáng tạo nên Chuyển Kiếp Luân Hồi Công, vạn cổ bao người có thể sánh vai?”

Lôi Cực khoác tay ra hiệu ông lão không cần nói chuyện, híp mắt nhìn Lạc Nam cười nhạt:

“Ta thật tò mò, ngươi cho rằng một cái mai rùa có thể bảo vệ mình sao? Lại dám ăn nói ngông cuồng trước mặt ta?”

Ở trong mắt hắn, Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận chỉ là một cái mai rùa không hơn không kém, tùy thời có thể nghiền nát.

“Bẩm Thái Trưởng Lão, kẻ này ỷ vào một ân tình của Vạn Yêu Thánh Địa!” Ông lão râu trắng vội vàng giải thích nói.

“Ồ!” Lôi Cực ánh mắt nghiêm túc, lúc này nhìn sang Huyết Hồn Ma Đế cười khẽ:

“Đạo hữu, chúng ta liên thủ, để xem Vạn Yêu Thánh Địa có vì một con kiến hôi mà chống lại hai ta không?”

“Khà khà, cầu còn không được!” Huyết Hồn Ma Đế cười khoái trá, vội vàng gật đầu, thái độ xoay chuyển một trăm tám mươi độ, sát khí đằng đằng nhìn Lạc Nam:

“Tiểu tử, hôm nay không ai có thể cứu ngươi, bất kể ngươi có thả hai người bọn hắn hay không, ngươi cũng phải chết!”

Toàn bộ Tiên Ma Vực âm thầm phỉ nhổ, quả nhiên là lão quái vật cáo già, trước đó có một thân một mình nên đưa ra điều kiện, lúc này được Lôi Cực gia nhập lập tức trở nên hung hăng càn quấy.

Vạn Yêu Thánh Địa mặc dù có ba Địa Yêu Đế, nhưng lấy hai đánh ba bọn hắn cũng không sợ…

Đạt đến cấp bậc Địa Đế, trừ khi dốc hết con bài, dùng mạng liều mạng… mới có thể phân ra thắng bại.

Cả Lôi Cực và Huyết Hồn Ma Đế đều không cho rằng Vạn Yêu Thánh Địa sẽ vì một Lạc Nam mà liều mạng với hai bọn hắn.

Đổi lại là bọn hắn cũng sẽ không làm như vậy…

“Lão cẩu, ta có nói sẽ tha cho bọn hắn bao giờ chưa?” Lạc Nam trêu tức nhìn Huyết Hồn Ma Đế.

Rất nhanh, Tỏa Thiên Hắc Ám mở ra, đem hắn và toàn thể chúng nữ cùng với hai tên trưởng lão Ma Thiên Môn bao phủ.

Ở bên trong Tử Giới, Lạc Nam bạo phát toàn lực, chúng nữ cũng phẫn nộ tung ra những công kích mạnh mẽ nhất.

Hai tên trưởng lão Ma Thiên Môn vốn bị thương khi Thiên Môn phá diệt, lúc này làm sao có thể chống lại?

Rất nhanh đã biến thành thịt vụn…

“Tiểu súc sinh muốn chết!”

Không thấy tình hình trong Tử Giới, Huyết Hồn Ma Đế phẫn nộ.

Hắn đoạt lại Huyết Hồn Lâu từ trong tay Hùng Bách, hướng về Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận nện thẳng xuống.

Ở phía bên kia, Lôi Cực cũng ngưng tụ Cửu Sắc Lôi Kiếp bằng Đế Lực… điên cuồng oanh tạc.

RĂNG RẮC…

Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận nứt ra, hư ảnh 12 Cung Hoàng Đạo hóa thành hư vô, triệt để tiêu tán…

Phỏng Thiên Kính bí mật chui vào Tử Giới…

“Giết!” Huyết Hào đám người hưng phấn gầm lên.

Đang muốn giết vào, Tỏa Thiên Hắc Ám vừa lúc tản đi, nào đâu còn tung tích của Lạc Nam và chúng nữ?

Chỉ còn lại một bãi đất trống.

“Trốn? Các ngươi trốn được sao?”

Lôi Cực cùng Huyết Hồn Ma Đế cười gằn, Thần Thức của Địa Đế điên cuồng càn quét mà ra, bao trùm phần lớn Tiên Ma Vực…

Rất nhanh, đã phát hiện Lạc Nam và chúng nữ truyền tống về Làng Nhất Thế.

“Chạy như con chuột!” Lôi Cực cười gằn, một chân bước ra… biến mất tại chỗ.

Truy theo phía sau chính là Huyết Hồn Ma Đế đám người…

Chiến trường một lần nữa quay về Làng Nhất Thế.

Trong cùng lúc này, không gian bên ngoài Tiên Ma Vực nứt ra, từ trong đó đi ra một thân ảnh khổng lồ mặc áo choàng bạc.

“Đế Tử, người ngươi muốn tìm đang gặp tình cảnh nguy hiểm!” Có thanh âm thông báo vang lên bên tai thân ảnh khổng lồ.

“Là kẻ nào?” Thân ảnh khổng lồ giọng điệu lạnh xuống.

“Huyết Hồn Ma Đế cùng Luân Kiếp Tiên Cung!” Thanh âm hồi đáp.

Người khổng lồ sát cơ bạo tạc, giọng điệu trầm thấp nặng nề hòa vào hư không:

“Ai cho bọn chúng gan chó?”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250