Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 247
Phần 247

“Hừ, rõ ràng là không muốn Côn Lôn Giới chúng ta đạt được danh tiếng sau vụ này!”

Côn Lôn Hoàng Cung, Nữ Hoàng nhìn thoáng qua Lưu Ảnh Ngọc, không hài lòng hừ lạnh một tiếng.

Côn Lôn Thiếu Chủ vạch trần âm mưu của Mạc Gia, Côn Lôn Giới dốc lực lượng đỉnh cao ngăn cơn sóng dữ.

Những chuyện này đều bị Săn Ma Điện bỏ qua mà không hề nhắc đến.

“Như vậy cũng tốt!” Côn Lôn Lão Nhân ngồi ở bên dưới vuốt râu, nói khẽ:

“Côn Lôn Giới chúng ta mặc dù là Thiên Đế Cấp Thế Lực, nhưng nội tình và gốc gác còn kém quá nhiều những thế lực đồng cấp khác, toàn bộ giới chỉ có chiến lực của Nữ Hoàng là mạnh mẽ, nên âm thầm phát triển vẫn tốt hơn!”

Côn Lôn Nữ Hoàng trầm mặc.

Nàng hiểu rõ đạo lý này, nếu lần này cái tên Côn Lôn Giới xuất hiện, trở thành nguyên nhân chính khiến Mạc Gia chịu tội, chắc chắn lại có không ít thế lực khác chú ý đến Côn Lôn, bị đẩy lên đầu ngọn sóng.

Lần này không có được thanh danh chưa chắc đã là chuyện xấu.

“Nói đến… lão phu vẫn kinh sợ hiệu suất hành động của Thiếu Chủ!” Côn Lôn Lão Nhân cảm thán nói:

“Chỉ trong thời gian ngắn, lại mang về Côn Lôn một Mộc Linh Tộc chuyên bồi dưỡng Tiên Dược, một Đại Đế Hồn Tu cấp thế lực, đây đều là những thứ mà Côn Lôn chúng ta đang thiếu thốn!”

Nghe nhắc đến Thiếu Chủ, Côn Lôn Nữ Hoàng và tứ đại cung nữ khóe môi đều cong lên, đáy mắt hiện lên vẻ tự hào.

Hiển nhiên trong thời gian qua, tứ đại cung nữ đã thành công mang theo Trì Du Điệp cùng với Lưu Hồn Tông trở về.

“Đế Sư đừng có khen ngợi hắn, sẽ làm tiểu tử kia kiêu ngạo!” Côn Lôn Nữ Hoàng ra vẻ khiêm tốn nói, trong lời nói lại vô thức xuất hiện một tia ôn nhu.

Từ ngày thu nhận tên đệ tử này, nàng chưa vì hắn làm được bao nhiêu, nhưng những biến đổi tích cực mà hắn vì Côn Lôn Giới mang lại là thứ không ai có thể phủ nhận.

Không muốn tự hào cũng không được…

“Haha!” Côn Lôn Lão Nhân híp mắt cười: “Chẳng biết vì sao, lão phu có chút linh cảm, lần này Thiếu Chủ trở về sẽ tiếp tục mang đến cho chúng ta một sự kinh hỉ!”

Côn Lôn Nữ Hoàng cùng tứ đại cung nữ nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt đối phương sự chờ mong.

RỐNG!

Năm con Cốt Long gầm lên, ra hiệu cho Lạc Nam nó có phát hiện cảnh tượng đáng chú ý…

Lạc Nam lập tức đứng dậy, Âu Dương Thương Lan hầu hạ hắn mặc y phục, sau đó nàng cũng khoác vào áo choàng.

Hai người bước đến ngoài bên ngoài lan can, đưa mắt nhìn về phía xa…

Chỉ thấy tít tắp bên ngoài tinh không, đang có hai điểm sáng đang phun trào lực lượng…

Lạc Nam híp mắt, Thấu Thị Vạn Lý triển khai, mà ở bên cạnh hắn… Âu Dương Thương Lan cũng dùng thần thức quét đến.

Rốt cuộc, hai người nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra…

Hai điểm sáng nhỏ kia lại chính là hai kiện Pháp Bảo Phi Hành bên trong tinh không, chúng nó đang bắn ra lực lượng công kích lẫn nhau, vì khoảng cách quá xa nên mắt thường chỉ thấy hai điểm sáng nhỏ.

Mà một trong hai kiện pháp bảo kia lại hết sức quen thuộc đối với Lạc Nam, thậm chí hắn từng đi nhờ trên đó một khoảng thời gian.

Chỉ thấy đó là một tòa Lâu Đài trang nhã, mọi ngõ ngách đều tinh xảo phi thường, cho người khác một cảm giác thư thái.

Đối diện với Lâu Đài lại là một chiếc Chiến Thuyền được xây dựng từ bạch cốt âm u, đầu lâu khổng lồ kết thành trận pháp, vô vùng kinh khủng.

Hai kiện Pháp Bảo toàn bộ đều là Đế Cấp, chúng nó đang dùng Pháo bắn nhau, mỗi một lượt oanh tạc không kém gì Tiên Đế công kích, vô cùng dữ dội.

Đã có không ít hành tinh và ngôi sao hoang vắng gần đó xui xẻo hóa thành bột mịn trước thế công liên miên bất tuyệt của hai kiện Pháp Bảo.

“Là nàng…” Lạc Nam lẩm bẩm trong miệng.

“Thiếp phát hiện chàng và nàng ta rất có duyên với nhau!” Âu Dương Thương Lan lười biếng duỗi tay, ánh mắt lại liếc xéo hắn.

Lạc Nam cười khổ, hắn cũng công nhận…

“Đi! Ta muốn xem thử kẻ nào có mắt không tròng dám đụng đến nàng…”

Hạ lệnh một tiếng, Ngũ Long Đế Cung ầm ầm lao đến.

“Thật là đáng ghét, pháp bảo của hắn mạnh mẽ không kém gì chúng ta!”

Bên trên Lâu Đài tinh xảo, tiếng nói bực bội pha lẫn tức giận của một mỹ nữ áo xanh xinh đẹp vang lên.

Ở bên cạnh nàng, một mỹ nữ áo xanh khác gật đầu đồng tình, liên tục lấy ra Tiên Thạch ném vào khẩu pháo bên trên Lâu Đài, cùng Khô Lâu Chiến Thuyền ở phía đối diện chiến đấu.

Đứng giữa các nàng, một nữ tử tóc tím biểu lộ lạnh nhạt, khăn lụa che mặt vẫn không thể che giấu vẻ khuynh quốc khuynh thành như tiên tử của nàng, một đôi mắt với đồng tử màu tím trong veo như nước hồ thu, vô cùng tinh tế.

“Hahaha, dám cướp đồ trước mặt ta, hôm nay bổn Đế Tử bắt các ngươi làm nô lệ tình dục!”

Bên trên Khô Lâu Chiến Thuyền, một tên thanh niên cường tráng đứng ở đầu thuyền nở nụ cười sảng khoái.

Chỉ thấy thanh niên thân mặc Bạch Cốt Chiến Giáp, dung mạo chẳng có gì đặc sắc, nhưng thân thể lại cao gần gấp đôi nhân loại bình thường, mỗi bắp thịt trên thân săn chắc đến đáng sợ, vô cùng lực lưỡng.

Khoác lấy cánh tay hắn là một mỹ phụ dung nhan kiều diễm, bất quá thân thể cũng cao hơn ba mét, hiển nhiên đều là đồng tộc.

“Đế Tử, với thể phách cường tráng của ngươi, chỉ sợ ba tiểu mỹ nhân này chịu không thấu sủng hạnh đâu nha!” Mỹ phụ giọng điệu lẳng lơ, cọ cọ bộ ngực bạo mãn của mình vào tay thanh niên cường tráng.

“Haha, bổn Đế Tử thích nhất là sủng hạnh nữ nhân tộc, hang động của các nàng khít đến mức ép dẹp ta, ai như ngươi giống cái ống lớn!” Thanh niên bàn tay bấu vào ngực mỹ phụ cười khà khà.

“Chán ghét!” Mỹ phụ lập tức hờn dỗi.

Đôi nam nữ buông lời kích thích lẫn nhau, mà ở cách bọn hắn không xa là một đám hộ vệ cũng đều có thể phách cường tráng, cả đám đang ra sức điều khiển Chiến Thuyền, cung cấp Tiên Thạch để làm năng lượng cùng Lâu Đài bắn nhau.

Vì đều là Đế Cấp Hạ Phẩm Pháp Bảo nên không ai nhường ai, bất phân thắng bại…

“Công phá quá lâu, hay để tiện thiếp giúp ngươi bắt các nàng?” Mỹ phụ ỏn ẻn nói chuyện.

“Không cần! Như vậy quá mức nhàm chán!” Thanh niên cường tráng cười tà lắc đầu.

Mỹ phụ là một Tiên Đế Trung Kỳ cấp cường giả, Đại Đế chân chính, nếu nàng tham dự vào… bắt giữ ba mỹ nhân không có Đế Giả tọa trấn kia thật sự quá đơn giản.

Thanh niên cường tráng muốn chậm rãi thưởng thức, tự tay bắt mỹ nhân mới có cảm giác thành tựu.

Nhưng đúng ngay lúc này…

RỐNG RỐNG RỐNG RỐNG RỐNG!

Âm thanh gầm thét vang vọng tinh không, trong ánh mắt hãi hùng của hai phương thế lực, chỉ thấy năm con Kim Cương Cốt Long cự đại hung hăng bá đạo lôi kéo một tòa Cung Điện tráng lệ uy nghiêm lao vọt đến.

“Hung hăng đụng nó!”

Không nói không rằng, Lạc Nam lập tức hạ lệnh.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Ngũ Long Đế Cung ngửa đầu gầm rống, như vó ngựa hủy diệt công phá tường thành, mang theo sức mạnh kinh thiên động địa đâm thẳng vào Khô Cốt Chiến Thuyền.

ĐÙNG!

Như thiên thạch va chạm với sao băng, trận pháp bên trên Khô Cốt Chiến Thuyền bị năm con Kim Cương Long Cốt hung hăng cắn xé.

“Chuyện gì đang xảy ra?”

Thanh niên cường tráng cùng toàn thể tộc nhân trên thuyền sắc mặt mộng bức.

Ở phía bên kia, ba nữ nhân trên Lâu Đài thấy tình cảnh này vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không bỏ qua cơ hội trời cho.

Các nàng dùng lực đem Tiên Thạch ném vào khẩu pháo, điên cuồng oanh tạc.

RĂNG RẮC…

Khô Cốt Chiến Thuyền nếu một đối một thì không sợ bất kỳ ai, nhưng bị hai đánh một, lập tức hiện ra thế yếu.

Trận pháp vỡ tan, ngũ đại Cốt Long điên cuồng tàn phá, từng ngõ ngách khổng lồ trên thuyền sụp đổ, từng nhánh Khô Cốt rơi vãi xuống.

“Khốn nạn, là kẻ nào dám công kích Cốt Nhân Tộc?” Thanh niên cường tráng gầm lên phẫn nộ:

“Cốt Nhân Hồng, mau giải quyết chúng nó!”

“Tuân mệnh Đế Tử!” Mỹ phụ đứng bên cạnh hắn sắc mặt trở nên lạnh lùng.

Nàng phá không bay vọt lên, tu vi Đại Đế bùng nổ…

Thổ Tiên Lực ầm ầm kéo về, Đế Uy cuồn cuộn, hai tay duỗi ra, nhanh chóng hóa thành một đôi Song Cốt Thủ trắng phếu, hướng về Lạc Nam cùng Âu Dương Thương Lan đứng trên Cung Điện đấm xuống.

Hiển nhiên, với kinh nghiệm chiến đấu của Đại Đế, mỹ phụ hiểu rõ đạo lý phải bắt kẻ cầm đầu.

Chỉ cần tiêu diệt Lạc Nam hai người, Ngũ Long Đế Cung sẽ mất người khống chế, trở nên vô dụng.

Thấy thế công của Đại Đế mạnh mẽ, ba mỹ nữ đứng bên lâu đài lo lắng kinh hô:

“Lạc công tử cẩn thận, đối phương có Đại Đế!”

Vừa mới lo lắng chưa lâu, ba vị mỹ nữ lập tức kinh ngạc tròn xoe mắt.

Chỉ thấy Âu Dương Thương Lan dậm chân lao vọt lên, sắc mặt quả quyết lạnh lùng, tu vi Tiên Đế bạo phát.

“Chỉ là Đế giả lại muốn múa rìu qua mắt thợ!” Mỹ phụ cười nhạo, ánh mắt mang theo ghen ghét trước dung mạo họa quốc ương dân của Âu Dương Thương Lan, công kích trong tay càng thêm mạnh mẽ.

Ngân Dạ Đế Thương xuất hiện trong tay, hai tầng Thương Vực bùng nổ, Âu Dương Thương Lan không lùi mà tiến.

Một Thương nện nát không gian, nện vào Song Cốt Thủ một cách dữ dội.

ĐÙNG!

Song Cốt Thủ tưởng chừng vững chắc lại như một tờ giấy mỏng không chịu đựng nổi, ầm ầm nổ tung.

Âu Dương Thương Lan thừa thắng xông lên, một tay đánh ra Oanh Hồn Chưởng, một tay khác cầm Ngân Dạ Đế Thương đâm thẳng xuống.

Mỹ phụ sắc mặt đại biến, hai tay nhanh chóng kết ấn:

“Cốt Thành!”

Ở trước mặt nàng, tầng tầng xương cốt mọc lên như nấm kết thành tường dày, bảo vệ phía trước.

RĂNG RẮC…

Ngân Dạ Đế Thương đập vào Cốt Thành, thế công của Âu Dương Thương Lan bị ngăn lại một nhịp.

Nhưng Oanh Hồn Chưởng là Hồn Kỹ, nó vẫn hiên ngang đánh trực diện vào linh hồn của mỹ phụ.

“Á!”

Mỹ phụ sắc mặt trở nên vặn vẹo, một ngụm máu tươi cuồng phún, linh hồn đau nhức khiến nàng xém chút ngất đi.

Cũng may Âu Dương Thương Lan chưa đột phá Hồn Đế, bằng không kết cục chính là miểu sát.

ẦM!

Mà lúc này, Khô Lâu Chiến Thuyền cũng bị Ngũ Long Đế Cung kết hợp cùng Lâu Đài nghiền nát.

Tên thanh niên cường tráng cùng một đám Hộ Vệ chật vật nhảy ra ngoài.

Lại nhìn thấy mỹ phụ bị Âu Dương Thương Lan áp đảo, hắn lập tức cuồng rống nhìn lấy Lạc Nam:

“Các ngươi là ai? Có biết đang động vào ai không hả?”

Nói xong, không muốn cho Lạc Nam cơ hội phản ứng, thanh niên cường tráng bộc phát tu vi Thiên Tôn kinh người, Cốt Giáp mặc trên thân lưu chuyển lực lượng, đạp nứt hư không, toàn lực lao đến Lạc Nam.

“Cốt Hoàng Ấn!”

Ở trên không trung, một cái Đại Ấn hình Đầu Lâu như ngọn núi được hắn điều động xuất hiện trên đỉnh đầu Lạc Nam, hung hăng nện xuống.

Lạc Nam ánh mắt híp lại, Phong Đế Lực cùng Đế Độc Lực kết hợp, chẳng cần đến các loại lực lượng khác.

Côn Lấn Ấn cao quý hình thành, mang theo vô tận Độc khí lưu chuyển cùng cuồng phong thét gào, ầm ầm lao đến.

“Đế Lực? Làm sao có thể?” Thanh niên cường tráng sắc mặt đại biến.

ĐÙNG!

Côn Lôn Ấn đập vào Cốt Hoàng Ấn, Độc Lực đem xương cốt ăn mòn, Cuồng Phong đem nó nghiền thành tro bụi.

“Hự…”

Lực phản chấn đem thanh niên cường tráng chấn đến bay vọt, khóe miệng rỉ máu.

Chưa dừng lại ở đó, Lạc Nam chẳng biết lúc nào đã xuất hiện trên đầu hắn một cách quỷ dị, ánh mắt tà dị nhìn xuống, tay chỉ về phía ba mỹ nhân đứng trên Lâu Đài, gằn từng chữ một:

“Ta không biết mình đang động vào ai, bất quá ngươi dám động đến các nàng, ta diệt ngươi trước tiên!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250