Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 238
Phần 238

“Tái Bút – Đan Đế Bắc Cung Hàm Ngọc!”

Ánh mắt mang theo sự rung động nhìn Đan Đế Chân Giải trong tay mình, Lạc Nam khó có thể tin thế gian lại có sự trùng hợp đến mức này.

Thiên Đan Đế đã là tầng thứ cực kỳ hiếm hoi và ít ỏi trong vũ trụ, chẳng lẽ có sự trùng tên giữa các Thiên Đan Đế hay sao?

Lạc Nam không cho rằng như vậy.

Thiên Đan Đế không phải là Dương Diệp, khả năng lại trùng tên trùng họ gần như bằng không.

Cái tên Bắc Cung Hàm Ngọc quá mức đặc biệt…

“Đan Đế Chân Giải là do ngươi viết ra sao?” Lạc Nam đè nén cảm xúc, nhìn tàn hồn của Bắc Cung Hàm Ngọc dò hỏi.

“Đan Đế Chân Giải?” Tàn hồn Bắc Cung Hàm Ngọc lẩm bẩm, trầm ngâm hồi lâu rồi cười khổ:

“Trí nhớ của ta hiện tại quá mức thiếu khuyết, nhưng chẳng biết vì sao ta đối với cái gọi là Đan Đế Chân Giải cảm giác có chút thân thiết…”

Lạc Nam nghe xong, càng tin rằng người viết ra Đan Đế Chân Giải chính là Bắc Cung Hàm Ngọc.

Thứ nhất, hắn đã xem qua toàn bộ Đan Đế Chân Giải, các ký tự bên trên mặc dù huyền ảo khôn lường, nhưng nét chữ là thuộc về bàn tay nữ nhân viết ra, cộng thêm dòng tái bút mà người viết ra Đan Đế Chân Giải lưu lại mang tên Bắc Cung Hàm Ngọc.

Thứ hai, Bắc Cung Hàm Ngọc xưng tên trước khi hắn lấy ra Đan Đế Chân Giải, điều này loại trừ khả năng nàng biết hắn có Đan Đế Chân Giải nên mới tự xưng tên tác giả.

Cuối cùng, với trạng thái linh hồn yếu nhược hiện nay của Bắc Cung Hàm Ngọc, mỗi một tia cảm xúc của nàng sẽ thể hiện rõ ràng qua sự rung động linh hồn, không thể che giấu.

Ở trước mặt Hồn Tu cấp cao như Lạc Nam, nếu nàng nói dối thì hắn có thể lập tức phát hiện được.

Lạc Nam nhìn ra Bắc Cung Hàm Ngọc từng lời đều là thật, quả thật ký ức của nàng không đủ để nhớ về Đan Đế Chân Giải, nhưng cảm giác quen thuộc khi nhắc đến nó là sự thật.

Chín phần mười Đan Đế Chân Giải là do Bắc Cung Hàm Ngọc viết ra.

Điều này khiến Lạc Nam sinh ra cảm xúc phức tạp đối với nàng.

Có thể nói, con đường trở thành Luyện Đan Sư của hắn một phần là nhờ vào khả năng gia tăng thiên phú của Đan Đạo Thánh Thủy, nhưng dù có Thiên Phú lợi hại đến đâu mà không có danh sư chỉ điểm chỉ sợ cũng rất khó để hắn trở thành Đan Tôn trong thời gian ngắn như thành tựu hiện giờ.

Đối với Lạc Nam, Đan Đế Chân Giải chính là danh sư của hắn.

Tất cả tri thức, kiến thức, kỹ năng từ cơ bản đến cao cấp của một Luyện Đan Sư, tất tần tật đều nằm trong Đan Đế Chân Giải… Lạc Nam từ khi học Luyện Đan đến nay chưa từng thỉnh giáo bất kỳ Luyện Đan Sư nào, toàn bộ đúc kết và học hỏi từ Đan Đế Chân Giải.

Ngoài ra, kinh nghiệm quý báo sau những lần Luyện Đan thất bại hoặc thành công cũng được Bắc Cung Hàm Ngọc miêu tả tỉ mỉ bên trong Đan Đế Chân Giải, trở thành vô số bài học quý báo cho Lạc Nam, giúp hắn tiết kiệm rất nhiều thời gian tự mình mày mò nghiên cứu.

Mặc dù chưa từng nói ra, nhưng với tính cách trọng tình trọng nghĩa của Lạc Nam, hắn vẫn luôn âm thầm tôn kính vị tiền bối đã viết nên Đan Đế Chân Giải.

Vậy mà hôm nay, khả năng rất cao hắn đang diện kiến nàng trong tình trạng tiêu điều, chỉ còn là một luồng tàn hồn sắp tán.

Nếu thật sự Đan Đế Chân Giải là do tàn hồn vị Nữ Thiên Đế trước mặt này viết ra, nàng chẳng khác nào sư phụ trên con đường Luyện Đan của hắn.

Lạc Nam có được Đan Đế Chân Giải chẳng khác nào có được truyền thừa của nàng.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam thở dài một tiếng: “Cút đi, ngươi nên may mắn vì có nàng mở miệng tha mạng!”

Giải trừ phong ấn cho Dương Diệp, đem hắn ném đi thật xa…

“Đa tạ ngươi!” Bắc Cung Hàm Ngọc ôn hòa mở miệng.

Nàng hiểu đạo lý thả hổ về rừng, cường giả chân chính sẽ không bao giờ tha mạng cho kẻ thù sống sót.

Lạc Nam nhìn qua không phải người mềm lòng, hắn đồng ý tha mạng cho Dương Diệp chính là vì bản thân nàng.

Bắc Cung Hà Ngọc vô cùng cảm kích.

Nhìn thấy tàn hồn của nàng vẫn còn yếu ớt, Lạc Nam lại lấy ra một bình Tẩy Hồn Thủy rót vào.

Trong khoảnh khắc, Hồn Lực cuồn cuộn ngưng tụ, tàn hồn của Bắc Cung Hàm Ngọc đã loáng thoáng thấy được một trương tuyệt mỹ dung nhan dù vẫn còn khá mơ hồ vặn vẹo.

Bắc Cung Hàm Ngọc có chút thẫn thờ, không hiểu vì sao Lạc Nam đối xử với mình tốt như thế.

Tẩy Hồn Thủy là tài nguyên vô cùng quý giá, hắn không tiếc liên tục rót vào nàng.

“Chờ ta một chút!” Lạc Nam trầm ngâm.

Hắn phất tay, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra vài chục loại Nguyên Liệu, mỗi thứ đều có công dụng ôn dưỡng, bồi bổ, phục hồi linh hồn…

Đế Diễm bùng cháy hóa thành lò Luyện Khí…

Từng loại Nguyên Liệu được Lạc Nam ném vào trong lò…

Tứ Thủ Bạch Hỏa lấy được từ Đan Tử Dương Diệp của Đan Thần Tháp xuất hiện, bốn cánh tay hỏa diễm cuồn cuộn tiến vào trong lò, thay thế búa tạ rèn đúc nguyên liệu, tạo hình pháp bảo.

“Lửa tốt!” Bắc Cung Hàm Ngọc không nhịn được tán thưởng nhìn lấy Đế Diễm của Lạc Nam.

Luyện Đan Sư có ba nguồn đam mê lớn nhất gồm có: Hỏa Diễm để luyện đan, Đan Đỉnh và nguyên liệu quý hiếm…

Thân là Thiên Đan Đế, Bắc Cung Hàm Ngọc cũng không nhịn được phải tán thưởng trước Đế Diễm của Lạc Nam sử dụng.

Bất quá nhìn động tác của hắn không giống với đang nổ lò Luyện Đan.

“Luyện chế Pháp Bảo?” Âu Dương Thương Lan cũng có chút hứng thú.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Lạc Nam tiến hành Luyện Khí công khai.

KENG KENG KENG KENG…

Rất nhanh, trước sự miệt mài của Lạc Nam, một viên Hạt Châu trong suốt óng ả, bên trong ẩn chứa Hồn Lực tinh khiết đến cực điểm chậm rãi hình thành.

Bước cuối cùng, Lạc Nam lại lấy ra Tẩy Hồn Thủy rót vào bên trong Hạt Châu, khiến nó trở nên lấp lánh hào quang, vô cùng thần dị…

“Phù!” Lạc Nam thở dài một hơi, ngắm nghía Hạt Châu cười nói:

“Đây là Phục Hồn Châu – Vương Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo, tiến vào bên trong có thể uân nhưỡng và khôi phục linh hồn, tiến vào thử xem!”

“Cho ta sao?” Bắc Cung Hàm Ngọc thanh âm có chút rung rẩy.

Nam nhân này… rõ ràng nàng là tù nhân của hắn, vì sao đối xử với nàng hết lòng đến như vậy?

Thậm chí ở tại chỗ nổ lò Luyện Khí, cất công tạo ra nơi bồi bổ tàn hồn cho nàng.

So với Phục Hồn Châu đạt đến Vương Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo, sợi dây chuyền Dưỡng Hồn Ngọc của Dương Diệp quả thật không đáng chú ý a.

Một bên như nệm ấm chăn êm, một bên như lá khô rách nát…

Mặc dù Bắc Cung Hà Ngọc không muốn so sánh, nhưng sự thật chính là như thế.

Nếu nàng còn là một Thiên Đan Đế cao cao tại thượng, vô số người nịnh nọt nàng, quỳ gối dưới chân nàng… Bắc Cung Hàm Ngọc cũng cảm thấy mọi thứ đều bình thường, tự nhiên vốn là như vậy.

Nhưng bây giờ nàng chỉ là một tàn hồn sống chết chưa rõ, muốn khôi phục đỉnh phong chẳng biết phải đợi đến ngày tháng năm nào… giá trị gần như bằng không.

Vậy mà Lạc Nam vẫn đối xử với nàng hết lòng, cho nàng thấy sự chân thành của hắn, không muốn cảm động cũng không được.

Đây là sự khác biệt giữa dệt hoa trên gấm và đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Cố để bản thân mình bình tĩnh, Bắc Cung Hàm Ngọc nhanh chóng tiến vào trong Phục Hồn Châu…

“Ưm…”

Một thanh âm rên rỉ thoải mái và dễ chịu từ bên trong phát ra… cho thấy Tàn Hồn ở bên trong đó sung sướng đến mức nào.

“Cố gắng phục hồi cho tốt, sau này ta rất cần đến nàng…” Lạc Nam vuốt ve Phục Hồn Châu cười mỉm, sau lại đem thu vào.

Hắn tin tưởng vào phán đoán của mình.

Một người trọng tình trọng nghĩa đối với ân nhân, một người rộng lượng đúc kết kinh nghiệm và tâm huyết cả đời để viết ra Đan Đế Chân Giải truyền lại cho hậu bối học hỏi…

Bắc Cung Hàm Ngọc không thể là kẻ đại gian đại ác được!

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250