Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 82
Phần 82

“Lớn mật!”

Ông lão râu trắng phẫn nộ, sắc mặt lập tức tái xanh.

Không riêng gì hắn, ngay cả Thánh Nữ áo trắng và một đám Ma Đế đang xem náo nhiệt sắc mặt cũng trở nên ngỡ ngàng, không dám tin một Tiên Vương lại dám mở miệng mắng chửi Đại Đế nặng lời như vậy.

Từ cổ chí kim, cường giả vi tôn… Tiên Vương bình thường ngay cả tư cách nói chuyện trước mặt Tiên Đế cũng không có, nào xuất hiện tiền lệ Tiên Vương dám mắng chửi Tiên Đế?

Vô vàn năm tháng, Tiên Đế một ngón tay đủ sức nghiền chết Tiên Vương, đây là chuyện thường thức trong mắt của thế giới này.

Tiểu tử này nhục mạ một Đại Đế, là ngại bản thân sống quá lâu sao?

“Tiểu tử, trưởng bối ngươi không dạy cho ngươi đạo lý phải tôn kính cường giả sao?” Ông lão râu trắng sắc mặt lẫm liệt.

Tuy nói Lạc Nam ở trong mắt hắn chỉ như một con kiến, nhưng người bị kiến cắn cũng sẽ tức giận mà nghiền chết kiến, càng đừng nói hắn bị con kiến nhục mạ như vậy.

Lạc Nam nhếch miệng, nhìn thẳng mắt lão già: “Cường giả quả thật là đáng được tôn trọng, nhưng chẳng lẽ ngươi quên mất một điều?”

“Điều gì?” Ông lão khinh thường cười lạnh.

“Tu vi cao chưa chắc đã là cường giả!” Lạc Nam gằn từng chữ một:

“Cường giả chân chính, là những kẻ chuyên vượt tu vi!”

OANH…

Bầu trời giáng xuống lôi đình, một cơn mưa bất chợt hàng lâm, phong vân gào thét vừa lúc xuất hiện, khiến lời nói của Lạc Nam càng thêm oanh động, lần lượt khuếch đại trong đầu đám người, chưa hề tiêu tán…

Cường giả chân chính… là những kẻ chuyên vượt tu vi…

Một tên Địa Vương ôm lấy tuyệt sắc mỹ nhân, ở trước mặt Đại Đế cấp cường giả nói ra lời như vậy, cảnh tượng quả thật có tính xung kích quá lớn.

Âu Dương Thương Lan mắt hạnh xuất hiện một tia si mê, dáng người uyển chuyển vô thức tựa sát hắn hơn một chút.

Bên trong Làng Nhất Thế, chúng nữ nhân một mặt si ngốc, lời của nam nhân kia vẫn luôn quanh quẩn bên tai các nàng, quả thật quá mức khí phách.

Ngay cả Thánh Nữ áo trắng đến từ Luân Kiếp Tiên Cung cũng nhịn không được liếc mắt xem thật kỹ Lạc Nam.

“Tốt tốt tốt tốt…” Ông lão áo trắng giận quá hóa cười:

“Hahaha, tuổi trẻ tự tin là tốt, nhưng tự tin quá đà sẽ trở thành cuồng vọng!”

“Lão phu sẽ khiến tiểu tử cuồng vọng như ngươi trở thành trò cười vì lời nói ngu xuẩn vừa rồi!”

Vô tận Đế Lực ngưng tụ vào lòng bàn tay, ông lão cô đọng lực lượng đến cực điểm không để một chút dư ba tiết ra ngoài, bàn tay hóa thành trảo ấn hướng Lạc Nam vồ đến.

Một trảo này mang trọn lực lượng của Đại Đế khi phẫn nộ mà xuất, lại chưởng khống tốt đến cực hạn, không dư thừa bất kỳ khí tức nào ra ngoài.

Phần vì không muốn liên lụy Âu Dương Thương Lan, phần vì muốn một trảo vồ chết Lạc Nam, giải tỏa mối hận trong lòng.

Lạc Nam cười nhạt, đem Âu Dương Thương Lan đặt tại sau lưng.

Bên trong đan điền, ngoại trừ Long Lực Đỉnh, toàn bộ các Đại Đỉnh đều cấp tốc tụ hợp…

Bá Lực bao trùm cánh tay.

Thể Vương Viên Mãn lực lượng bùng nổ, hư ảnh Đại Phật phẫn nộ tung quyền xuất hiện sau lưng Lạc Nam.

Phật Nộ Hàng Ma Quyền, vừa ra tay chính là Đế Kỹ.

Phong vấn biến sắc, không gian run rẩy, uy thế một quyền này khiến ánh mắt ông lão híp lại:

“Có chút bản lĩnh, bất quá bằng vào đó mà muốn đánh được lão phu? Ai cho ngươi gan chó?”

Trảo ấn của hắn không lùi mà tiến, muốn phá nát Phật Nộ Hàng Ma Quyền.

Trong khoảnh khắc sắp va chạm, Lạc Nam trong lòng cười lạnh lẽo, đôi mắt trở nên đen kịch thâm trầm như đêm đen.

Bên trong đan điền, Diệt Hồn Liên vù vù chuyển động, Hồn Lực màu đen kịch hùng mạnh pha lẫn sát khí cực đại thẩm thấu mà ra.

“Siêu Hồn – Đế Hồn Ấn – Định Hồn!”

Liên tục là ba loại Hồn Kỹ, Diệt Hồn Liên bùng nổ sức mạnh, ầm ầm bắn đến ông lão.

“A”

Ông lão rên lên một tiếng đầy đau đớn, Linh Hồn trở nên nhức nhói, sau đó thân thể cứng đờ lại trong thoáng chốc.

Lạc Nam nhẹ nhõm né qua một Trảo khủng bố, Phật Nộ Hàng Ma Quyền hung hăng nện vào đầu ông lão.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, trong ánh mắt kinh hãi đến tận cùng của đám người, chỉ thấy đường đường là một vị Đại Đế lúc này như một tấm giẻ rách bay vọt ra ngoài, ở trên không trung răng môi lẫn lộn, chật vật đến đỉnh điểm.

Mà Lạc Nam lại bình tĩnh thu tay, sắc mặt có chút tiếc hận:

“Quả nhiên là Đại Đế, đấm như vậy cũng không nổ đầu!”

Tĩnh… toàn trường tĩnh lặng đến cực hạn…

“Chuyện gì xảy ra?” Thánh Nữ áo trắng toàn thân sững sờ, bên trong đôi mắt đẹp là tràn ngập cảm xúc khó tin, cảnh tượng trước mặt thật sự kích thích quá lớn đối với nàng.

Đại Đế… Trưởng Lão của Luân Kiếp Tiên Cung, bị một Tiên Vương đánh bay?

Mà Tiên Vương này vừa rồi biểu hiện, hắn là một kẻ tam tu… hơn nữa ở mỗi một con đường đều là cực kỳ có thành tựu, vô cùng ưu tú.

Diệt Hồn Liên, đây là loại chí bảo của Hồn Tu, hồn lực màu đen của nó phụ trợ công kích mạnh mẽ không cần phải nói, lại thêm tu vi của Lạc Nam vừa gia tăng đến Hồn Vương Viên Mãn, dù là Đại Đế trong lúc chủ quan cũng sẽ bị hắn tập kích.

Đây là sự nguy hiểm của Hồn Tu, được công nhận là con đường tu luyện quỷ dị nhất bên trong tam tu.

Chưa kể Thể Tu và Tiên Tu của Lạc Nam cũng gia tăng vô cùng, trong đó Hỏa và Băng đều đã là Tôn Lực.

Ánh mắt Bắc Vỹ, Hùng Bách, Đồ Minh các vị Ma Đế co rụt lại, trong lòng dân lên cảm giác nguy hiểm tột độ.

Tiểu tử Lạc Nam này tiến bộ quá mức kinh khủng, lần trước gặp ở Vạn Yêu Thánh Địa mới cách vài tháng thời gian mà thôi, tiểu tử này đã có khả năng trọng thương Đại Đế?

Phải biết rằng lần trước leo Đế Thiên Thê hắn còn chưa khủng bố như vậy, nếu không Na Tra và Lôi Chấn Tử đâu đủ tư cách nhảy nhót lâu như vậy.

Thiên tài không đáng sợ, thiên tài trưởng thành một cách nhanh chóng mới là đáng sợ.

Hơn nữa tốc độ trưởng thành của Lạc Nam khiến Đại Đế như bọn hắn cũng phải rợn người.

“Chắc chắc là kẻ này… chắc chắn là hắn giết chết Huyết Hình và cả hai vị Trưởng Lão!” Huyết Hào nghiến răng nghiến lợi.

Nếu trước đó vẫn còn chưa hiểu vì sao hai vị Huyết Ma Đế chết đi, thì hiện tại sau khi chứng kiến Lạc Nam biểu hiện một phen chiến lực, Huyết Hào đã có thể khẳng định hai vị Huyết Ma trưởng lão là bị tiểu tử này giết chết.

Dù sao thì Huyết Ma Đế tu luyện bằng cách thôn phệ máu huyết nên gặp nhiều di chứng, ở trong cùng cấp thuộc dạng yếu mềm, gặp phải một kẻ có thể đả thương Đại Đế như Lạc Nam, bị giết chết cũng chẳng có gì lạ.

“Kẻ này nếu đã kết thù thì tuyệt không thể lưu, hiện tại hắn còn là Vương đã kinh khủng như vậy, nếu để hắn thành Tôn hay thành Đế, chúng ta sẽ gặp tai họa ngập đầu!” Bắc Vỹ quyết đoán nói.

“Không sai! Đối với kẻ như này phải bóp chết từ trong trứng nước!” Đồ Minh tán thành gật đầu.

“Lập tức tiến lên hiệp trợ Luân Kiếp Tiên Cung giết hắn!” Huyết Hào ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.

“Khoan!” Hùng Bách nghiêm mặt nói: “Tiểu tử này thủ đoạn không ít, mượn tay Luân Kiếp Tiên Đế thăm dò hắn thêm một chút rồi ra tay!”

Ba người nghe vậy gật đầu, cảm thấy Hùng Bách nói có lý.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250