Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 57
Phần 57

Ngay cả Mộng Tung Hoành cũng trợn tròn mắt, trong đầu bắt đầu suy nghĩ các loại khả năng, nhưng không hề mở miệng nói chuyện, chỉ là ánh mắt nhìn về Lạc Nam tràn ngập thán phục.

“Lạc Nam, ngươi có thể cho chúng ta một lời giải thích?” Xích Lôi Tông Chủ chất vấn hỏi.

Lạc Nam lơ đễnh, không thèm để ý đến hắn… Xích Lôi Tông của ngươi tính là thứ gì?

“Lạc Nam, trả lại Tiên Hỏa cho Đế Tử nhà ta!” Hàng Ma Đại Đế rốt cuộc nhịn không được nói.

Lạc Nam nghe vậy bật cười:

“Tiên Hỏa là của Hồng Hài chủ động lấy ra để đối phó ta, đột nhiên nó biến mất, các người lại cho rằng ta lấy? Bằng chứng đâu? Thật buồn cười!”

Đám người trở nên trầm mặc, quả thật bọn hắn không có chút chứng cứ nào, hơn nữa từ đầu đến cuối, bọn hắn không phát hiện bất kỳ động tác nào của Lạc Nam, quá mức kỳ quặc.

“Có khi nào hắn dùng Không Gian lực lượng chuyển dời Tiên Hỏa không?” Lôi Chấn Tử mở miệng, hắn nhớ đến Lạc Nam từng thi triển Không Đạo Na Di và Bẻ Cong Không Gian, cho rằng tên này còn tinh thông cả không gian hệ.

“Không thể, chúng ta đều nhìn chằm chằm, không có lực lượng không gian ba động, nói rõ Tiên Hỏa biến mất không hề liên quan gì đến không gian!” Phục Tiên Ma Đế lắc đầu phủ nhận.

Đám cường giả còn lại âm thầm gật đầu xác nhận…

“Khốn kiếp, rốt cuộc Tiên Hỏa đi đâu?” Hồng Hài vò đầu hét ầm lên, xém chút bất tỉnh nhân sự.

Đây là ác chủ bài của hắn có thể đối kháng Tiên Đế, đột nhiên mất đi vô duyên như vậy, hắn làm sao có thể chịu nổi?

“Nhất định là ngươi có thủ đoạn nào để thu lấy Tiên Hỏa!” Hàng Ma Đại Đế nhìn Lạc Nam gằn giọng nói.

Đám người nghe vậy gật đầu, bọn hắn cũng không ngốc, biết Lạc Nam cách nào đó thu lấy Tiên Hỏa, bởi vì nó không thuộc khống chế của Hồng Hài, chỉ là không có chứng cứ mà thôi.

“Hừ!” Lạc Nam cười lạnh nói: “Thu Tiên Hỏa? Nó ẩn chứa khí tức của Tam Muội Chân Hỏa, một Tiên Vương nho nhỏ như ta có bản lĩnh thu sao?”

“Ngược lại là Hồng Hài, ta hoài nghi ngươi vừa ăn cắp vừa la làng, cố ý phóng ra Tiên Hỏa sau đó bất chợt thu hồi rồi giáng tội cho ta!”

“Ngươi!” Hồng Hài nghe vậy trợn trắng mắt, rốt cuộc không nhịn được lại phun ra một ngụm máu tươi vì tức giận.

Đám người cũng chỉ biết im lặng, nếu Tiên Vương khác nói ra lời này bọn hắn còn tin, về phần Lạc Nam thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, có trời mới biết hắn còn ẩn giấu thứ gì.

Hơn nữa bộ dáng của Hồng Hài không giống như làm bộ, thật sự đang sắp bị tức chết…

Nghĩ đến Tiên Hỏa mạnh mẽ như vậy lại bị thu mất một cách Quỷ Dị, đám cường giả càng cảm thấy Lạc Nam thâm bất khả trắc.

Một Đại Vương để một đám Tiên Đế, Ma Đế phải đánh giá như vậy, thế gian này chỉ sợ không có nhiều lắm.

“Ta hoài nghi ngươi có Pháp Bảo lợi hại nào đó nhốt được Tiên Hỏa, mau để chúng ta kiểm tra!” Hàng Ma Đại Đế trầm giọng nói.

Với kinh nghiệm của một Đại Đế, hắn lập tức nghĩ ra khả năng này, tỷ lệ xảy ra rất cao.

Nếu thật sự là vậy, thủ đoạn của Lạc Nam này cũng quá nhiều đi, tầng tầng lớp lớp, thật khiến người khác tê cả da đầu.

“Kiểm tra? Chẳng lẽ còn muốn xem Nhẫn Trữ Vật của ta?” Lạc Nam hài hước hỏi.

Một đám Tiên Đế, Ma Đế không trả lời, nhưng lại bắt đầu dùng thần thức quét lên người Lạc Nam, bất quá khiến bọn hắn sắc mặt khó coi chính là chẳng phát hiện thứ gì cả.

Chẳng lẽ Tiên Hỏa mất đi không liên quan đến Lạc Nam? Bọn hắn cũng cảm thấy đau đầu.

“Đủ rồi!”

Một tiếng quát phẫn nộ vang lên, Đại Trưởng Lão hừ một tiếng đập bàn nói:

“Đã chấp nhận tỷ thí thì sống chết tự chịu, chiến lợi phẩm có rơi vào tay đối thủ cũng là chuyện thường tình, các ngươi còn không biết xấu hổ mà đòi lại? Còn dò xét một tên tiểu bối?”

Nghe Đại Trưởng Lão nói vậy đám cường giả nhất thời xấu hổ, đạo lý này bọn hắn đương nhiên hiểu, chẳng qua nghĩ đến hậu bối của mình toàn diện bị đánh bại quá mức mất mặt, nên muốn chèn ép Lạc Nam một phen mà thôi.

Lúc này Đại Trưởng Lão đã lên tiếng, bọn hắn nào còn dám làm càn?

“Tiểu tử, dù ngươi thu Tiên Hỏa cũng tốt, không thu Tiên Hỏa cũng được… nếu có người dám vì chuyện tỷ thí hôm nay làm khó ngươi, cứ tìm đến Vạn Yêu Thánh Địa, lão thân làm chủ cho ngươi!” Đại Trưởng Lão nhìn Lạc Nam nghiêm túc nói.

“Lời của đại trưởng lão cũng là lời của chúng ta!” Một đám Trưởng Lão Vạn Yêu Thánh Địa ứng tiếng.

“Đa tạ Đại Trưởng Lão và các vị tiền bối hậu ái!” Lạc Nam vội vàng kính cẩn chắp tay.

Vạn Yêu Thánh Địa đứng ra tổ chức hội võ, nếu người chiến thắng bị thế lực đứng sau những kẻ thất bại ám hại, như vậy mặt mũi của Vạn Yêu Thánh Địa để ở đâu?

Nếu không ra mặt, sau này ai còn dám tin tưởng Vạn Yêu Thánh Địa?

Hàng Ma Đại Đế cũng thức thời không dám mở miệng, hắn biết nếu vì chuyện hôm nay mà ra tay với Lạc Nam, vậy chính là triệt để đắc tội Vạn Yêu Thánh Địa.

Mặc dù Săn Ma Điện không sợ Vạn Yêu Thánh Địa, nhưng trong điều kiện phải chiếm lẽ đúng về tình về lý kìa.

Một khi hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ danh dự sẽ tiếp tục hao tổn.

Hiện tại có Tuế Nguyệt Nữ Đế nhìn chằm chằm nhất cử nhất động, tôn chỉ của Săn Ma Điện là hành động cẩn trọng.

Nghĩ đến đây, Hàng Ma Đại Đế khuyên can Hồng Hài: “Đế Tử đừng tên tức giận, phụ thân ngươi là thân phận nào? Một cái Tiên Hỏa mà thôi, mất thì mất… với sự thương yêu của hắn đối với ngươi, xin thủ đoạn phòng thân khác cũng là chuyện nhỏ!”

“Được rồi!” Hồng Hài hít sâu một hơi nén giận, hắn nhìn chằm chằm Lạc Nam, nỗi nhục này ngày sau chắc chắn phải báo, đem Lạc Nam hung hăng giẫm ở dưới chân.

Lạc Nam không thèm để ý ánh mắt của Hồng Hài chút nào, những bại tướng dưới tay hắn vĩnh viễn chỉ nhìn theo bóng lưng của hắn mà thôi, không đủ uy hiếp.

Hắn cười cười nhìn sang Mộng Chi Tiên với Âu Dương Thương Lan, hai nữ cũng vừa bước đến mang theo từng làn hương thơm ngát.

“Làm tốt lắm!” Lạc Nam nhìn hai nàng khen nói.

Hai nữ nhoẻn miệng cười, Mộng Chi Tiên còn có chút hâm mộ Âu Dương Thương Lan, được kề vai chiến đấu với nam nhân này quả thật vô cùng an tâm, dù đối thủ có mạnh mẽ hắn cũng chống được để các nàng toàn diện phát huy.

“Nén nhang vẫn còn chưa tắt, ba ngươi có muốn tiếp tục phân ra thứ hạng?” Đại Trưởng Lão híp mắt hỏi.

Lạc Nam nhìn sang hai nữ, lại nhìn sang Đại Trưởng Lão chắp tay cười nói: “Tiểu tử nhận thua!”

Hắn mới không muốn phân ra thắng bại với nữ nhân của mình trước mặt người ngoài…

“Tiểu nữ cũng nhận thua!” Mộng Chi Tiên với Âu Dương Thương Lan mỉm cười phụ họa.

Đại Trưởng Lão cười khổ: “Xem ra Đế Thiên Thê của lão thân trở nên dư thừa!”

Bà ta vốn tưởng rằng đám nhóc này sẽ lấy việc leo cao làm mục đích, nào ngờ cuối cùng lại thành một phen chiến đấu phân ra thắng bại.

Đế Thiên Thê có tất cả 999 bậc thang, 333 bậc thang đầu chính là Trọng Lực đè ép, 333 bậc thang kế tiếp chính là ảo cảnh mê hoặc, 333 bậc thang cuối cùng là dành cho Đế Cấp cường giả khảo nghiệm.

Vốn Đại Trưởng Lão cho rằng tỷ thí này ít nhất cũng có người vượt qua 333 bậc đầu, nào đâu kết thúc nhanh chóng như vậy.

Đây hết thảy là do đám Đế Tử kia ghen ghét với Lạc Nam, lại quá mức hiếu chiến…

“Tối nay Vạn Yêu Trì sẽ mở ra, ba người các ngươi chuẩn bị sẵn sàng!” Hùng Lão lúc này cũng lên tiếng.

Lạc Nam cùng hai nữ gật gật đầu, trong lòng bắt đầu chờ mong.

Tại một vùng không gian nơi hạ giới…

“Kỳ quái, lần trước bổn Vương đi ngang qua chính là ở đây, vì sao hiện tại không còn?”

Một tên nam tử mặc trường bào kim sắc, diện mạo âm trầm, sắc mặt nghi hoặc đánh giá vùng không gian mênh mông phía trước.

Nam tử này có một điểm đặc biệt trên người, chính là đôi tay của hắn to hơn tỷ lệ cơ thể rất nhiều, thậm chí kích thước đôi tay không thua gì đôi chân.

Nếu Phù Đổng có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra người quen cũ, bởi vì nam tử này là Đại Thủ Tiên Vương, kẻ từng bị hắn tống vào ngục, tu vi còn bị thụt lùi nghiêm trọng.

Chỉ bất quá lúc này ra khỏi ngục chưa đến bao lâu, trên người Đại Thủ Tiên Vương đã phát tán khí thế của Tiên Vương, thậm chí còn là Đại Vương, có thể thấy vô cùng tiến bộ.

“Thiếu Chủ, chúng ta đột ngột đến nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?” Bên cạnh Đại Thủ Tiên Vương, một lão già lưng còng ánh mắt lấp lóe tinh mang hỏi.

“Không có gì!” Đại Thủ Tiên Vương khoác tay, không muốn nhiều lời.

Vốn Đại Thủ Tiên Vương hắn cũng là thiếu chủ của một Đế Cấp Thế Lực, năm đó vừa đột phá Tiên Vương nên tâm cao khí ngạo, chủ động hạ giới tìm một kiện Pháp Bảo thất lạc nhiều năm của gia tộc.

Không ngờ khi vô tình ngang qua một hành tinh cấp thấp, hắn đột nhiên cảm nhận được một cổ khí thế vô thượng khiến nhịp tim của mình đập lên thình thịch, loại khí thế này vượt qua cả Đế Cấp Công Pháp của gia tộc rất nhiều lần, mặc dù chỉ là một chút thoáng qua, nhưng lại hết sức rõ ràng.

Nhớ lại một ít ghi chép xưa cũ trong cổ tịch, lại thêm hành tinh đó đang xuất hiện Thiên Đạo Chi Nhãn, Đại Thủ Tiên Vương lập tức như muốn phát cuồng, liên tưởng đến sự tồn tại của Cấm Kỵ.

Cấm Kỵ… dù là tại Tiên giới thì người biết đến hai từ này cũng không nhiều, đa phần chỉ có những Đế Cấp Thế Lực trở lên mới có ghi chép lại, mới đủ khả năng tranh đoạt.

Cũng vì nghi ngờ Cấm Kỵ xuất thế, trước sức hấp dẫn của Cấm Kỵ, Đại Thủ Tiên Vương hưng phấn đến mức quên luôn quy tắc của Cổ Việt Tộc, bất chấp nguy hiểm điên cuồng thăm dò, còn đem Thiên Đạo Chi Nhãn của thế giới đó đánh cho hôn mê.

Nào ngờ chưa được bao lâu, Phù Đổng Tiên Vương đã đánh tới, đem hắn trọng thương, sau lại bắt hắn tống vào ngục, mặc dù là gia tộc đứng sau lưng cũng không dám dây vào Cổ Việt Tộc để cứu hắn.

Đại Thủ Tiên Vương ở trong ngục thời gian dài khiến tu vi suy giảm, lúc này mới ra tù không lâu, bằng vào tài nguyên của gia tộc, Đại Thủ Tiên Vương đem tu vi thụt lùi của mình khôi phục, còn nhân họa đắc phúc đột phá lên Đại Vương.

Bất quá mặc dù như vậy, hắn vẫn đem chuyện Cấm Kỵ năm đó giấu ở trong lòng, không tiết lộ với bất kỳ người nào, bởi vì chuyện này quá khó tin, hơn nữa nếu thật sự có Cấm Kỵ mà bị lộ ra, cũng chưa đến phiên một Tiên Vương như hắn có thể nắm giữ, thậm chí cả gia tộc của hắn cũng không đủ tư cách nắm giữ Cấm Kỵ.

Vì vậy, lần này Đại Thủ Tiên Vương quay về chỗ cũ ở hạ giới, muốn bí mật tìm kiếm tung tích của Cấm Kỵ sau đó âm thầm độc chiếm, dù chỉ là một tia hy vọng hắn cũng không tha.

Nào ngờ trước mặt hắn lúc này là hư không trống rỗng, đâu còn thấy bóng dáng của hành tinh kia?

Chuyện này khiến Đại Thủ Tiên Vương vô cùng nghi hoặc.

Chẳng lẽ trong thời gian hắn bị giam giữ, hành tinh cấp thấp kia đã bị tiêu diệt rồi?

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250