Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 114
Phần 114

Lạc Nam trên người khoác lấy thanh y đơn giản, tóc cột tùy ý thành đuôi ngựa, diện mạo lại không phải của hắn.

Diện mạo đang sử dụng là của thằng em vợ Thủy Mặc, đệ đệ Thủy Nương Khanh…

“Khanh khách, công tử anh tuấn rất lạ mặt nha, lần đầu đến Vạn Hoa Tiên Lâu của các nô tỳ đúng hay không?”

Nhìn thấy Lạc Nam vừa xuất hiện, hai mỹ nhân diễm lệ lộng lẫy trong một đám mỹ nữ đón khách phía trước đại môn lập tức tiến đến, nhoẻn miệng cười thân mật, khoác lấy hai bên tay Lạc Nam, cố tình dùng bộ ngực mềm mại của mình cạ vào người hắn, ánh mắt gợi tình như có thể câu hồn…

“Ha hả, lần đầu đến Tiên Ma Vực lịch lãm, nghe danh Lâu Chủ của Vạn Hoa Tiên Lâu tuyệt đại phong hoa, hận không thể chứng kiến một phen!” Lạc Nam thở dài, một chiếc quạt xếp xuất hiện trong tay, ra vẻ phong trần tuấn lãng…

“Hì hì, công tử đến đúng ngày rồi đó… đêm nay Lâu Chủ của bọn thiếp sẽ đích thân biểu diễn, bầu bạn cùng các anh hùng và tài tử!” Nữ nhân diễm lệ ôm lấy tay phải Lạc Nam cười khanh khách nói.

“Tốt, thu xếp chỗ ngồi nổi bật nhất cho ta, thứ này tặng các nàng!” Lạc Nam cười tà, không nói hai lời móc ra hai kiện Vương Cấp Pháp Bảo, nhét vào tay hai nữ tử phong trần, ra vẻ vô cùng phóng khoáng.

“A”

Một đám nữ nhân Thanh Lâu lập tức kinh hô, từng đôi mắt đẹp trợn tròn…

Vị công tử này quá mức hào phóng, chỉ mới trò chuyện vài câu đã tặng Vương Cấp Pháp Bảo, mặc dù chỉ là hàng Hạ Phẩm, nhưng đối với nữ tử thanh lâu như các nàng cũng quý giá vô cùng.

Trong lúc nhất thời, vô số nữ nhân ghen ghét với hai nữ đang khoác tay Lạc Nam, lại dùng ánh mắt u oán nhìn sang nam nhân mà mình đang hầu hạ.

Một đám quan khách sắc mặt cũng trở nên tối sầm, Vương Cấp Pháp Bảo đối với rất nhiều người đều là hàng quý giá, vậy mà tiểu tử này tùy tiện đã ném ra hai kiện, thân phận chắc chắn không tầm thường.

“Chắc là tên phá gia chi tử nào đó!” Đám người thầm nghĩ.

“Đội ơn công tử, đêm nay nếu chàng không chê… tỷ muội bọn thiếp sẽ chăm chỉ hầu hạ nha!” Hai nữ nhân vui sướng tiếp nhận Vương Cấp Pháp Bảo, toàn thân hận không thể dán vào người Lạc Nam.

Một nữ còn lớn mật bắt lấy cánh tay của hắn đặt lên bầu sữa đẫy đà của mình.

“Ta hôm nay chỉ hứng thú với Lâu Chủ, các nàng phụ trách rót rượu là được!” Lạc Nam kiêu ngạo nói.

“Haizz, chỉ trách tỷ muội bọn thiếp liễu yếu đào tơ, thân tàn bại liễu, không lọt vào mắt xanh của công tử!” Hai nữ nhân lập tức trở nên u oán, thở dài nhỏ lệ, khiến người khác nhìn thấy mà thương.

Lạc Nam không thèm để ý, thản nhiên bước vào…

“Công tử tên gọi là gì? Để bọn thiếp còn thu xếp chỗ ngồi theo ý chàng!”

Thấy Lạc Nam lạnh nhạt, hai nữ nhân lập tức đổi giọng, ỏn ẻn hỏi.

“Thủy Mặc!” Lạc Nam bình tĩnh nói, trong lòng âm thầm cười nhạt…

“Các tỷ muội mau thu xếp chỗ ngồi cho Thủy Mặc công tử, phải ở hàng đầu nghe chưa!” Hai nữ nhân thánh thót kêu lên.

“Có ngay…”

Vạn Hoa Tiên Lâu lúc này đã vô cùng náo nhiệt, biển người tấp nập dị thường, Lạc Nam dưới sự hướng dẫn của một đám nữ nhân, bước qua đoàn người, tiến đến hàng ngũ đầu tiên, có thể nhìn trực diện về phía trung tâm Vạn Hoa Tiên Lâu.

“Hai nàng tên là gì?” Lạc Nam phe phẩy quạt xếp, mỉm cười ôn hòa nhìn hai nữ tử.

“Nô gia là Tiểu Thúy!” Nữ tử bên tay trái nói.

“Tiện thiếp là Tiểu Đào!” Nữ tử bên tay phải nói khẽ.

Lạc Nam gật gù, hai nữ nhân này tu vi chỉ có Ngọc Tiên, nhưng chủ tu mị công, mỗi một động tác và lời nói đều ẩn chứa mị hoặc tự nhiên, có thể khiến nam nhân sinh ra hảo cảm.

Bất quá muốn tác động đến hắn còn kém xa lắm…

Tiếp nhận một chén rượu từ tay Tiểu Thúy, ngửa đầu uống sạch…

Tiểu Đào ngoan ngoãn lột vỏ một trái nho, bỏ vào trong miệng Lạc Nam.

Lạc Nam rung đùi đắc ý, chờ đợi vị giai nhân xếp hạng thứ ba trên Tuyệt Sắc Bảng xuất hiện.

“Công tử lần đầu đến Tiên Ma Vực, không biết chàng xuất thân tại nơi nào?” Tiểu Thúy vừa rót rượu, vừa ra vẻ tùy ý hỏi.

Lạc Nam trong lòng buồn cười, thầm nghĩ quả nhiên muốn tìm hiểu tin tức về hắn…

Cũng không trả lời, lắng nghe vô số tiếng nói náo nhiệt các nơi…

Xung quanh lúc này, bốn phía vang lên vô số thanh âm bàn luận ồn ào, khoác lác:

“Ngày đó ta quét thần thức quan sát, tận mắt chứng kiến Lạc Nam dẫn theo vô vàn tuyệt sắc mỹ nhân của Làng Nhất Thế, đánh cho ba cái Đại Đế Cấp Thực Lực liên tục lui binh, ngay cả Huyết Hồn Ma Đế xuất hiện cũng không làm gì được hắn!”

“Có khoa trương như vậy sao?” Có người không phục.

“Huynh đệ à, kiến thức không đủ thì đừng thắc mắc, Lạc Nam khủng bố đã được chứng thực, nghe nói hai vị sát thủ của U Minh Các xuất động cũng không thể giết được hắn!”

“Vậy hắn và hai vị sát thủ đâu rồi?”

“Cùng nhau mất tích rồi!”

“Haizz, Lạc Nam này chính là một quái thai, ta hoài nghi dù là Địa Đế cũng không thể dễ dàng giết hắn!”

“Khoác lác vừa thôi!”

“Bất kể như thế nào, Lạc Nam lần này vang danh Tiên Ma Vực!”

“Hừ, so với ghen ghét thực lực của hắn, ta càng cảm thấy thượng thiên bất công, tại sao một nam nhân lại có thể làm chủ thế lực với toàn mỹ nữ như vậy?”

“Anh hùng xuất thiếu niên, phong lưu đào hoa là chuyện hết sức bình thường!”

“Phải đó, ta mà cường đại như Lạc Nam, đã thu toàn bộ Vạn Hoa Tiên Lâu rồi!”

“Nằm mơ đi!”

Vô số nam nhân lớn tiếng nghị luận, chém gió… khoác lác… đề tài xoay quanh nhân vật mới nổi trong thời gian gần đây.

Mà Lạc Nam chú ý đến một điều, các nữ nhân Thanh Lâu hầu hạ bên cạnh bọn hắn sẽ thỉnh thoảng giả vờ ngây ngô chen miệng một vài câu, khiến các nam nhân càng hăng máu, tiết lộ những gì mình biết được để đổi lấy ánh mắt sùng bái của giai nhân.

“Ha hả, so với việc Lạc Nam lợi hại, ta còn có một tin tức liên quan đến hắn thú vị hơn nhiều!”

Một tên nam tử cao gầy ra sức nắn bóp bờ mông tròn của nữ tử đang hầu rượu, lớn tiếng oang oang nói.

“Ồ? Chuyện gì?” Đám người lập tức tò mò nhìn đến.

“Hắc hắc!” Nam tử cao gầy cười tà xấu xa…

“Kể đi chàng, người ta tò mò chết rồi!” Nữ tử hầu rượu hai mắt mê ly, dâng cho nam tử cao gầy làn môi son đỏ.

“Khà khà!” Nam tử cao gầy đắc ý ôm lấy nàng xoa bóp, trong ánh nhìn của toàn trường, lớn tiếng nói:

“Nhị Lang Đế Tử đã đến Tiên Ma Vực, hơn nữa còn muốn tỷ thí với Lạc Nam, nhưng Lạc Nam lại lên tiếng từ chối!”

“Có chuyện đó sao?” Đám người lập tức cả kinh.

Bất kể là Nhị Lang hay Lạc Nam, đều là nhân vật trẻ tuổi có tiềm lực phi phàm, vô số người hận không thể xem bọn hắn chiến một trận.

“Đương nhiên là thật, chuyện này diễn ra ở trước cửa Săn Ma Điện, hôm đó ta tận mắt chứng kiến!” Nam tử cao gầy khẳng định nói.

“Chàng thật lợi hại!” Nữ nhân hầu rượu dùng ánh mắt sùng bái nhìn nam tử cao gầy, lột trái cây bỏ vào miệng hắn.

Nam tử cao gầy càng thêm đắc ý, kỹ càng nói ra:

“Khi đó Nhị Lang Thần và Hoa Thiên Khuyển khí thế hung hăng khóa chặt Lạc Nam, lại bị Lạc Nam dùng Kiếm Vực đơn giản hóa giải!”

“Sau đó Nhị Lang Thần mở miệng tuyên chiến, Lạc Nam chỉ nói một câu!”

“Câu gì?” Vô số người tò mò…

“Ta không rảnh!” Nam tử cao gầy ngạo nghễ nói ra.

“Phốc!” Lạc Nam không nhịn được phun ra một ngụm rượu, ánh mắt trở nên cổ quái, ta nói như vậy sao?

Mà lúc này, toàn trường vô số người hít một ngụm lãnh khí…

“Lạc Nam quá cuồng vọng!”

Đám người lắc đầu nói ra, phải biết Nhị Lang Đế Tử có thân phận cao quý kinh người, Lạc Nam chỉ là thiên tài mới nổi, từ chối khiêu chiến thì cũng thôi, lại còn phát ngôn ra lời như vậy.

“Hừ, ta nghĩ hắn sợ Nhị Lang nên tìm cách lẩn tránh!” Có người thần tượng Nhị Lang Thần, lên tiếng nói.

“Ta cũng nghĩ như vậy!” Nam tử cao gầy rung giọng nói:

“Nhị Lang đã là Thiên Tôn, mà Lạc Nam dù lợi hại đến đâu cũng chỉ là Địa Vương mà thôi, chênh lệch quá lớn!”

“Cái gì? Nhị Lang Thiên Tôn rồi?” Toàn trường chấn động.

“Không sai, trước đây khi còn là Thiên Vương, Nhị Lang đã không vội vàng đột phá, trái lại cố gắng tích xúc và rèn luyện Vương Lực đến mức cao nhất!” Một lão già có kiến thức kinh dị nói ra:

“Hiện tại là Thiên Tôn, chắc chắn hắn cũng sẽ dừng ở cảnh giới này trong thời gian dài, rèn luyện Tôn Lực để căn cơ vững chắc!”

“Nhị Lang thật lợi hại, Lạc Nam sợ hắn cũng phải!” Đám đông cảm thán không thôi.

“Chẳng phải Lạc Nam ngay cả Đại Đế cũng không sợ sao? Vì sao sợ Nhị Lang?” Một người tò mò hỏi.

“Ngươi thì biết cái gì?” Có người giận dữ mắng: “Nhị Lang khi là Vương đã có thể chiến Đế, hiện tại hắn đã là Thiên Tôn, chỉ sợ Đại Đế bình thường cũng không phải đối thủ!”

“Nhân vật trong top 10 Thiếu Đế Bảng, chính là khủng bố như vậy đấy!”…

Tiếng bàn luận diễn ra không ngớt, ngoại trừ thông tin về Nhị Lang và Lạc Nam, vẫn còn rất nhiều thông tin khác được bàn tán khoác lác, ví như có người thành công đột phá Ma Đế, có người phát hiện động phủ của cường giả để lại, có người độ kiếp thất bại mà ảm đạm vẫn lạc.

Nhìn thấy tình cảnh, nghe thấy thanh âm… Lạc Nam tròng mắt híp lại.

Đám nam nhân này, trong lúc nói cười… đã vô tình tiết lộ ra vô vàn thông tin và kiến thức trên khắp Tiên Ma Vực, thậm chí phạm vi còn rộng lớn hơn.

Mà một đám nữ nhân thanh lâu đang hầu hạ bọn hắn chính là chất xúc tác để moi móc thông tin, sau đó tận tình nhớ kỹ…

Trước tình cảnh này, Vạn Hoa Tiên Lâu không cần tồn quá nhiều sức… vẫn có thể đạt được vô số tình báo ở ngàn dặm, vạn dặm… mà người khác phải vất vả điều tra mới có được.

Những nữ nhân cũng được huấn luyện vô cùng cao minh, mặc dù đang ra sức điều tra và moi móc tin tức, nhưng lại biểu hiện giống như vô ý tò mò với bản tính nhiều chuyện của nữ nhân, không hề khiến đám nam nhân khó chịu, trái lại còn khiến bọn hắn cam tâm tình nguyện kể chuyện mình biết cho các nàng.

Dù sao ở trong mắt bọn hắn, những nữ nhân thanh lâu này biết nhiều một chút cũng chẳng gây nên sóng gió gì…

“Thủy Mặc công tử hào phóng như vậy, tỷ muội bọn thiếp thật ngại quá…” Tiểu Đào thấy Lạc Nam không nói chuyện, làm nũng kéo tay hắn nỉ non:

“Lâu Chủ của chúng ta chỉ xem trọng nam nhân có tài năng và bối cảnh, không biết bối cảnh của công tử có đủ lớn hay không?”

“Haha, lớn!” Lạc Nam cười tự tin.

“Lớn như thế nào? Đế Cấp sao?” Tiểu Thúy ánh mắt sáng quắc, ẩn hiện nỗi chờ mong và hy vọng, khiến người khác không đành lòng lừa dối nàng.

Lạc Nam cười tà, ánh mắt liếc nhìn hai bộ ngực sữa của các nàng, tủm tỉm nói:

“Lớn gấp đôi của các nàng!”

“Lưu manh!” Tiểu Đào khẽ gắt một ngụm.

“Khanh khách, công tử thật thú vị!” Tiểu Thúy cười đến run rẩy cả người.

Trong bầu không khí náo nhiệt của toàn trường, một thanh âm thánh thót bất chợt vang lên, truyền thẳng vào tai của tất cả những người đang có mặt:

“Lâu Chủ đến…”

Tĩnh…

Toàn trường đột nhiên trở nên tĩnh lặng…

Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề pha lẫn cuồng nhiệt và chờ mong của nam nhân…

Toàn bộ ánh đèn dập tắt…

Giữa trung tâm Vạn Hoa Tiên Lâu, nơi sân khấu treo cao, ánh trăng như tụ hội từ thiên không chiếu rọi mà xuống…

Theo bóng trăng, một bóng lưng vũ mị tuyệt luân, thướt thay bay bổng hạ mình rơi xuống…

Chỉ với một bóng lưng ngọc ngà, đã khiến vô số nữ nhân đang có mặt phải ảm đạm vô quang…

Mái tóc đen tuyền chảy xuống như thác qua vai gầy, thân thể thon thả mảnh mai, đường cong quyến rũ khó cưỡng, ngực nở mông vểnh cao… vòng eo uyển chuyển như rắn nước…

Tiêu Nguyệt Nương mang khăn mỏng che mặt, loáng thoáng có thể nhìn thấy sống mũi cao đầy tinh tế, bờ môi đỏ mọng chúm chím như mật đào, một đôi mắt thanh cao lộ ra, mi cong rung động, chân mày như ẩn như hiện nét u sầu, khiến người thấy mà yêu…

Nàng ung dung xuất hiện giữa trung tâm, như hạc giữa bầy gà, như đóa hoa, như tiên nữ đẹp nhất Vạn Hoa Tiên Lâu…

Rất nhiều nam nhân như si như say, bị mỗi cái nâng tay nhấc chân của nàng mê hoặc…

Bọn hắn hận không thể lập tức huýt sáo lên, hận không thể la lớn để bộc phát nội tâm cuồng nhiệt…

Nhưng lại lo lắng thất lễ trước mặt mỹ nhân, sợ làm kinh động nữ thần trong mộng, vì thế cố gắng nhẫn nhịn, chỉ là từng đôi ánh mắt khóa chặt lấy nàng không rời một chút.

“Mị Công thật cường đại…” Lạc Nam nhấp một ngụm rượu, ánh mắt giả vờ mụ mị nhìn lấy mỹ nhân…

Vừa mới xuất hiện, nữ nhân này đã nhẹ nhàng thi triển mị công, khiến khí chất và sức hấp dẫn của nàng dâng lên một tầm cao mới, dễ dàng đem phần lớn nam nhân đang có mặt đùa bỡn trong lòng bàn tay…

Tiêu Nguyệt Nương một mình đứng giữa sân khấu, đảo mắt nhìn quanh toàn trường, mị âm như yêu, cười mỉm nói ra:

“Như mọi khi, Nguyệt Nương sẽ vì chư vị gãy một khúc đàn, dâng một câu hát!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250