Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 213
Phần 213

Chụt chụt chụt…

Thỏa thích hưởng thức hương tân ngọc dịch, chất mật của Trì Du Điệp như suối nguồn bất tận bị nam nhân hút sạch lấy, đổi lại là nước bọt nóng hổi đầy khí tức dương cương của hắn tiến vào miệng nàng, Trì Du Điệp từng ngụm từng ngụm nhấm nháp.

Miệng của nàng như quỳnh tương ngọc dịch, thấm đẫm hương thơm và vị đặc trưng khó tả thuộc về bản thân Trì Du Điệp.

Ánh mắt Trì Du Điệp mê ly, thân thể mềm nhũn tựa vào lòng nam nhân, được hắn ôm chặt lấy.

Cảm giác này nàng đã vô số lần hồi tưởng và nhìn thấy trong mộng, những lần như vậy Trì Du Điệp đều tiến vào giấc ngủ ngọt ngào.

Lần này nàng muốn ngủ cũng không được, bởi vì trái tim nhỏ nhắn đập như trống ở lồng ngực, chỉ có thể mềm nhũn mặc cho hắn chiếm lấy, thưởng thức đóa hoa thơm của mình.

“Ưm…” Bên trong miệng thỉnh thoảng vang lên thanh âm nỉ non nữ tính.

Không biết qua bao lâu, khi cảm giác được môi đỏ của mỹ nhân hơi sưng, Lạc Nam mới quyến luyến không rời nút thêm đầu lưỡi của nàng một chút, rồi mới tách môi.

Sợi tơ trắng bạc nối liền khuôn miệng cả hai người, hắn đưa ngón trỏ quấn lấy sợi tơ ướt át, sau đó đưa đầu ngón tay đến trước miệng Trì Du Điệp, nhìn nàng cười cười.

Trì Du Điệp liếc xéo mắt, ngoan ngoãn ngậm lấy đầu ngón tay nam nhân, đầu lưỡi quấn lấy nó, liếm láp sạch sẽ tơ tình giữa hai người.

Chẳng biết từ bao giờ, bàn tay Lạc Nam đã vô thức đặt trên bầu sữa căng tròn đầy ắp của nữ nhân, như một thói quen.

Ở phía sau lớp áo, hắn rõ ràng cảm giác được một hạt tròn trịa nhỏ xíu như ngọc trai săn cứng chạm vào lòng bàn tay mình.

Không cưỡng được hấp dẫn, hắn bóp mạnh một cái, xúc cảm trào dâng.

“Ưm…” Trì Du Điệp rên rỉ lên: “Tiên Sinh…”

“Còn gọi Tiên Sinh sao?” Lạc Nam hô hấp nóng rực, nhẹ cúi đầu hôn lấy gò má nàng, lại chuyển sang phía sau hôn lên gáy, một tay siết lấy eo thon, một tay khác mân mê bầu sữa tròn trịa đầy ắp.

Thân thể của Trì Du Điệp thành thục quyến rũ, tuyệt đối không phải thiếu nữ mới lớn có thể sánh bằng.

Trì Du Điệp mất đi sức phản kháng trước thủ đoạn lão luyện của nam nhân, chỉ có thể tựa vào lòng hắn để đứng vững, khe suối giữa hai chân bắt đầu róc rách nước.

RỐNG!

Đúng lúc này, bên ngoài Lưu Hồn Tông, tám con Tinh Không Thú ngửa đầu gầm rống.

Nữ Hoàng mang theo đoàn người muốn trở về.

Dù sao cũng chẳng thể bỏ Côn Lôn Giới trong thời gian dài, lực lượng cao tầng đã đi mất, nếu bị kẻ nào ác ý nhân cơ hội đột kích thì không hay.

Mà cũng chính động tĩnh này khiến Trì Du Điệp bình tĩnh lại.

Nàng dùng sức đẩy Lạc Nam ra, thở hổn hển: “Thiếp phải theo mọi người trở về!”

Lạc Nam có chút tiếc nuối, bất quá cũng không ép buộc nàng, thời gian sau này còn rất dài.

Từ từ nhấm nháp mỹ nhân cũng là một chuyện tình thú.

Ôn nhu chỉnh lý lại y phục và đầu tóc lộn xộn cho Trì Du Điệp, mở miệng an ủi:

“Sư phụ và mọi người ở Côn Lôn Giới rất tốt, ta tin tưởng nàng sẽ dễ dàng hòa hợp!”

“Thiếp biết rồi, thiếp đợi chàng trở về!” Trì Du Điệp nhu tình đáp.

“Nhất định!” Lạc Nam hứa hẹn.

Hắn còn phải trở về nghĩ cách khôi phục tuổi thọ cho sư phụ, đương nhiên sẽ gặp lại Trì Du Điệp trong thời gian sớm nhất.

Hai người dắt tay nhau tiến ra ngoài.

Trì Du Điệp tiến đến tập hợp cùng sư phụ.

Nhìn thấy toàn bộ từ trên xuống dưới của Lưu Hồn Tông đã tập trung đông đủ, số lượng có đến vạn người, Lạc Nam hướng Côn Lôn Nữ Hoàng kiến nghị:

“Lần này số lượng người quá đông, sư phụ đừng dùng Kim Khẩu Ngọc Ngôn mở ra Không Gian Thông Đạo, di chuyển bình thường cũng sẽ không quá tốn thời gian!”

Hắn lo lắng tuổi thọ của Nữ Hoàng tiếp tục suy giảm.

“Trẫm sẽ về trước Côn Lôn, Lưu Hồn Tông sẽ do Kiếp Tâm cùng Minh Đế đám người hộ tống!” Nữ Hoàng nhàn nhạt đáp.

“Vậy đệ tử yên tâm…” Lạc Nam thở phào.

Hơi suy nghĩ, hắn lại lấy ra mấy bình Bất Tử Dược Thủy nhét vào tay tứ đại cung nữ để các nàng và Trì Du Điệp có thủ đoạn phòng thân.

“Thiếu Chủ, hay để một trong bọn thiếp theo chàng hầu hạ?” Kiếp Linh đề nghị.

Kiếp Nhược nghe vậy lập tức chờ mong nhìn lấy Lạc Nam, hy vọng hắn sẽ gật đầu.

“Đừng làm rộn! Ta rất nhanh sẽ trở về!” Lạc Nam nghiêm mặt từ chối.

Bốn vị Cung Nữ trề môi, bất quá vẫn ngoan ngoãn nghe lời.

“Xuất phát!” Côn Lôn Nữ Hoàng hạ lệnh.

RỐNG!

Tứ đại Cung Nữ kỵ trên Bát Tinh Chiến Xa đi đầu, Tứ Đại Địa Đế đi ở bốn phía xung quanh, ở giữa chính là tu sĩ của Lưu Hồn Tông.

Xuyên phá thiên không, trở về Côn Lôn!

Kim Sắc Đế Bào tung bay, Nữ Hoàng nhìn Lạc Nam mở miệng: “Cẩn thận một chút!”

Nói xong không đợi hắn đáp lời, nàng nhẹ nhàng bước chân.

VÈO!

Thân ảnh Nữ Hoàng biến mất ngay tại chỗ, Lạc Nam trừng to mắt, thi triển Thấu Thị Vạn Lý dõi theo, lại ngay cả bóng lưng của nàng cũng không thể bắt kịp.

“Chỉ Xích Thiên Nhai thật khủng bố!” Lạc Nam thán phục.

Nếu chưa tu luyện Thiên Hạ Vô Cực, chắc chắn hắn sẽ bị Chỉ Xích Thiên Nhai hấp dẫn.

Một bàn tay non mịn nắm lấy tay hắn, Lạc Nam siết chặt tay nàng, mỉm cười nói:

“Nàng thấy sư phụ của ta thế nào?”

Âu Dương Thương Lan liếc mắt nhìn: “Ngươi rất có duyên với mỹ nữ!”

Lạc Nam khóe miệng co giật, ta đang hỏi phẩm tính của sư phụ chứ không phải bề ngoài nha…

Xét về nhan sắc, Nữ Hoàng tuyệt đối sánh ngang Âu Dương Thương Lan, chắc chắn là tuyệt sắc mỹ nhân hàng thật giá thật.

“Sư Phụ Kim Nhi phải chăng cũng là nữ xinh đẹp?” Âu Dương Thương Lan trong trẻo cất giọng.

“Rất đẹp…” Lạc Nam không phủ nhận gật đầu.

Kim Nhi ngồi trên bả vai hắn trợn mắt bĩu môi, trong lòng lại ngọt ngào như ăn kẹo.

“Ta cũng từng có ý thu Lạc Yên làm đệ tử!” Âu Dương Thương Lan khóe môi cong lên.

“Haha!” Lạc Nam cũng bật cười lớn.

Quả thật khi đó Độc Cô Ngạo Tuyết có ý muốn mang Lạc Yên trở về Đảo làm đệ tử của đại tỷ.

Chỉ là sau đó các nàng biết được Lạc Yên có vũ khí mọc ra giữa hai chân nên đành dẹp bỏ ý định, chuyển sang âm thầm quan sát hắn.

Nhắc đến chuyện xưa, hai người đều ấm áp trong lòng, Lạc Nam ôm lấy eo nàng, nhếch miệng nói:

“Kế tiếp chỉ có nàng theo ta!”

“Ừm… có chút chuyện muốn nói với ngươi!” Âu Dương Thương Lan cắn cắn môi mọng.

“Lên rồi nói!” Lạc Nam ý niệm vừa động.

NGAO!

Ngũ Long Đế Cung ngang trời xuất thế.

Hắn bế lấy Âu Dương Thương Lan theo kiểu công chúa, nhảy vọt lên Cung Điện.

Ngũ Long Đế Cung gào thét, băng băng rời khỏi Hồn Ngọc Giới trong ánh mắt ngưỡng mộ của vô số tu sĩ tại nơi đây.

Một đám Đế Nữ u oán nhìn lấy đôi nam nữ như thần tiên quyến lữ rời đi, chỉ có thể âm thầm ngưỡng mộ.

“MẠC PHONG KHỐN KIẾP! BẢO KHỐ ĐÂU?”

Mà đúng lúc này, một thanh âm phẫn nộ từ Mạc Gia phát ra cuồn cuộn quét ngang thiên không, chấn đến Hồn Ngọc Giới run rẩy.

Vô số người hai mặt nhìn nhau, âm thầm lau mồ hôi lạnh.

Hình như vị Kiệt Gia Lão Tổ kia đang tức giận?

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250