Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 211
Phần 211

Sau một phen đại chiến, lãnh thổ Lưu Hồn Tông đã gần thành phế tích, nhưng tổng bộ tông môn là do một kiện Đế Cấp Pháp Bảo hóa thành, vẫn có thể chống lại dư ba công kích của các cường giả, miễn cưỡng có thể đón khách…

Chỉ thấy lúc này, chư vị Đế Cấp cường giả của Hồn Ngọc Giới đều có mặt.

Bỏ qua dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày, bọn hắn lúc này ngay cả thở mạnh cũng không dám, cẩn thận từng li từng tí ngồi tại vị trí của mình, ánh mắt cung kính nhìn lấy Côn Lôn Nữ Hoàng.

Nữ Hoàng cũng chẳng có gì để nói chuyện, ngược lại giao toàn quyền quyết định cho Lạc Nam.

“Đa tạ tiền bối năm đó cứu mạng Tiểu Điệp, ân tình này tiểu tử cả đời khắc ghi!”

Lạc Nam nâng lên một cốc trà, lịch sự bước đến trước mặt Lưu Phương chân thành nói.

“Thiếu Chủ đừng… đừng khách khí…” Lưu Phương trưởng lão lúng túng đứng lên, nào dám nhận lấy Lạc Nam hành lễ, xua tay lia lịa.

Nói đùa, nhìn thấy thủ đoạn của Lạc Nam và Côn Lôn Giới, làm sao Lưu Phương dám lấy tư cách trưởng bối để làm giá?

Bà ta còn đang âm thầm cảm thấy may mắn, những năm qua mặc dù chẳng mấy hảo cảm với nam nhân trong lòng của Trì Du Điệp, cho rằng một tiểu tử Ngọc Tiên không xứng với đệ tử của mình nhưng chưa hề nói ra.

Qua lời kể của Trì Du Điệp thì Lạc Nam năm đó dù là chiến với một đám tiểu bối của Bạch Nguyệt Tộc cũng phải tốn sức.

Mà Hồn Đế như bà là nhân vật bực nào? Đương nhiên sẽ không xem Bạch Nguyệt Tộc vào trong mắt, từ đó cũng chả xem trọng Lạc Nam.

Ai có thể nghĩ đến, hắn hiện tại lắc mình thành Côn Lôn Thiếu Chủ, thiên phú và chiến lực siêu quần, dù đến bất kỳ Thiên Đế Cấp Thế Lực nào cũng sẽ trở thành quý khách.

Lưu Hồn Tông chỉ là một cái Đại Đế Tông Môn, quả thật quá mức nhỏ bé a.

“Bất kể như thế nào, nếu không có Lưu tiền bối chỉ sợ Tiểu Điệp lành ít dữ nhiều, mà ta cả đời sẽ phải ôm hận…” Lạc Nam nghiêm túc mở miệng:

“Lưu tiền bối là sư phụ của Tiểu Điệp cũng giống như trưởng bối của ta, xứng đáng nhận lấy lễ này!”

Nói xong không đợi Lưu Phương phản ứng, hắn đã chắp tay hành lễ, mang cốc trà nâng lên.

Lạc Nam đối với Lưu Phương là thật sự có hảo cảm, đối với Lưu Hồn Tông cũng chẳng mấy chán ghét.

Mặc dù trong tông môn vẫn có sự ghen tị, đố kỵ với nhau nhưng không có sát khí, chưa đến mức trở mặt thành thù, trái lại khi đối mặt với người ngoài vẫn đứng cùng chiến tuyến, vì lợi ích chung.

Cao tầng cũng đều là cường giả Hồn Đế chân chính, không dùng đến hạnh phúc cả đời của đệ tử để đổi lấy lợi ích, khí độ của Lưu Lãnh đám người đáng được công nhận.

Thế lực như Lưu Hồn Tông đã rất được…

Thấy Lạc Nam dù thân ở trên cao vẫn tôn trọng sư phụ mình như vậy, Trì Du Điệp ở một bên cười ngọt ngào, hạnh phúc bao trùm toàn bộ tâm trí, trong lòng tràn đầy thỏa mãn.

Trì Du Điệp thông minh cơ trí, đương nhiên biết rõ sư phụ chẳng thích nam nhân trong lòng mình.

Bất quá Trì Du Điệp cũng hiểu, sư phụ là quan tâm đến mình, lo lắng mình lựa chọn nam nhân không xứng đáng, phải khổ cực cả đời mà thôi…

Hiện tại Lạc Nam biểu hiện vượt xa dự kiến, nàng cảm thấy khổ cực những năm qua của mình hoàn toàn được bù đắp, dù phải chết ngay lúc này cũng cam tâm tình nguyện.

Chỉ có một điều khiến nàng hơi tiếc nuối, chính là nàng vô lực truy tìm được bóng lưng của nam nhân, trái lại phải phiền đến hắn đích thân đi tìm nàng.

Điều này khiến Trì Du Điệp cảm thấy bản thân mình thật vô dụng, phải nỗ lực cố gắng nhiều hơn mới được.

“Ta và Tiểu Điệp xa cách đã lâu, tiền bối thầy cũng như mẫu, tiểu tử muốn xin ngươi để Tiểu Điệp đi cùng với ta, chắc chắn sẽ không để nàng chịu nữa phần ủy khuất!” Lạc Nam hướng Lưu Phương đề nghị nói.

Hiển nhiên hắn không có ý định để nàng tiếp tục ở lại Hồn Ngọc Giới.

Lưu Phương cũng hiểu với thiên phú của Trì Du Điệp tiếp tục ở lại Hồn Ngọc Giới sẽ thiệt thòi, nếu theo Lạc Nam sẽ có được tài nguyên và hoàn cảnh tu luyện tốt nhất, mặc dù không nỡ nhưng bà không thể lãng phí thiên phú của đệ tử.

Bất quá như đã nói, bà vốn vô hậu đại, đệ tử chỉ duy nhất một mình Trì Du Điệp, lúc này xa cách khó tránh khỏi thương cảm trong lòng, sắc mặt ảm đạm gật đầu, nghiêm túc nói:

“Tiểu Điệp nhớ mong Thiếu Chủ đã lâu, vượt qua nhiều nguy hiểm để tìm kiếm Thiếu Chủ, ngay cả khi bái lão bà ta làm sư phụ cũng kèm theo điều kiện tìm tung tích Thiếu Chủ cho nàng, tình thâm có trời đất chứng kiến, mong Thiếu Chủ đối xử với nàng cho tốt!”

Trì Du Điệp nhìn thấy sư phụ như vậy lập tức đồng cảm.

Nàng không phải người vô tình vô cảm, những năm qua được sư phụ dạy dỗ tu luyện, đối đãI như nữ nhi ruột thịt, chưa từng để nàng bị bất kỳ ai ở Lưu Hồn Tông khi dễ.

Đối với người đã mất hết thân nhân từ nhỏ như Trì Du Điệp, đã sớm xem Lưu Phương như người thân của mình.

Lạc Nam thấy sư đồ các nàng tình thâm, trong đầu lóe lên ý niệm, vội vàng nhanh nhạy nói:

“Côn Lôn Giới hiện tại đang thiếu thốn nhân thủ, nhất là Hồn Tu cường giả… nếu Lưu tiền bối không ngại, ta muốn mời ngươi làm khách khanh trưởng lão của Côn Lôn, bổng lộc một năm sẽ là một bình Tẩy Hồn Thủy!”

Lời vừa nói ra, toàn trường lập tức chấn động.

Nhất là một đám Hồn Đế càng là hô hấp dồn dập, ánh mắt đỏ ngầu nhìn lấy Lưu Phương, ghen ghét đến cực điểm.

Bánh ngọt từ trên trời rơi xuống a…

Côn Lôn Giới là Thiên Đế thế lực hùng mạnh ai cũng đã thấy, một vị đệ tử của bọn hắn cũng được những thế lực cấp thấp hơn xem trọng, càng đừng nói thân phận Khách Khanh Trưởng Lão.

Nếu Lưu Phương thật sự trở thành Khách Khanh Trưởng Lão của Côn Lôn, thân phận và địa vị của bà sẽ hoán đổi nghiêng trời lệch đất, ngày sau Lưu Lãnh đám người nhìn thấy cũng phải cung kính đối đãi.

Quan trọng nhất, bổng lộc mà Lạc Nam đưa ra càng là khiến bọn hắn xém chút điên cuồng.

Thân là Hồn Tu, bọn hắn đương nhiên biết Tẩy Hồn Thủy là thứ hàng gì, đây chính là tài nguyên tu luyện đỉnh cấp của Hồn Tu a, có thể thanh tẩy tạp chất bên trong linh hồn, gia tăng tu vi và cả thiên phú.

Ở Tiên Giới đã từng xuất hiện Tẩy Hồn Thủy, được Thiên Địa Hội đấu giá, mỗi lần đều bị Hồn Đế điên cuồng cạnh tranh, nâng lên giá trên trời.

Lưu Phương chẳng những trở thành trưởng lão của Lưu Hồn Tông, còn được trả bổng lộc hàng năm bằng Lưu Hồn Thủy, còn gì sung sướng hơn?

Ngay cả Lưu Lãnh cũng âm thầm tiếc hận, ước gì năm đó chính mình trở thành sư phụ của Trì Du Điệp.

Đương nhiên, ghen tị thì ghen tị… bọn hắn và Lưu Phương dù sao cũng là người cùng thế lực, giao tình thâm hậu hàng vạn năm, nhìn thấy Lưu Phương có được cơ duyên như vậy, cả đám cũng thành tâm lên tiếng chúc mừng.

Lưu Phương thân như đang ở trong mộng…

Ngay cả chính bà ta cũng không ngờ đến Lạc Nam sẽ ban xuống cho mình một món mồi ngon đến như vậy.

Phải biết rằng Linh Hồn của bà có rất nhiều tạp chất, thiên phú đã đến giới hạn, cả đời nếu không có gì khác biệt chỉ đành dừng lại ở tu vi Hồn Đế Sơ Kỳ mà thôi.

Hiện tại mỗi năm được một bình Tẩy Hồn Thủy, trở thành Đại Hồn Đế… thậm chí Địa Hồn Đế cũng có cơ hội.

Thời gian một năm đối với Đế Cấp Cường Giả chẳng khác nào một cái chớp mắt, khoảng thời gian nhanh chóng như vậy đã được một bình Tẩy Hồn Thủy.

Cái giá như thế này, đừng nói là Hồn Đế Sơ Kỳ như bà, chỉ sợ Đại Hồn Đế, Địa Hồn Đế cũng sẽ động tâm.

“Sư phụ… mau đồng ý!” Trì Du Điệp tràn đầy mừng rỡ kéo lấy Lưu Phương, âm thầm thúc giục.

Vừa được ở cùng nam nhân trong lòng, vừa không phải rời xa sư phụ, kết cục như thế này đối với bản thân nàng đã là hoàn mỹ…

Lưu Phương nhịp tim đập lên thình thịch, rất muốn mở miệng gật đầu…

Bất quá khi nhìn đến từng gương mặt quen thuộc ở Lưu Hồn Tông, từ Tông Chủ cho đến Trưởng Lão, đều là lão bằng hữu giao tình nhiều năm.

Nếu bà trở thành khách khanh trưởng lão của Côn Lôn, sợ rằng sẽ không được nhúng tay vào sự vụ của Lưu Hồn Tông, hơn nữa không thể tùy tiện qua lại giữa hai thế lực, toàn tâm toàn ý cống hiến cho Côn Lôn.

Nghĩ đến đây, Lưu Phương đè nén cảm giác nuối tiếc, cắn răng nói:

“Ý tốt của Thiếu Chủ lão bà xin đội ơn, bất quá lão bà tuổi đã già, không nỡ rời xa đám bằng hữu!”

Nói xong, nhìn sang Trì Du Điệp mắng nói: “Nha đầu ngốc, tâm nguyện nhiều năm thành sự thật còn chưa quý trọng? Bám lấy lão bà như ta làm cái gì?”

“Sư phụ…” Trì Du Điệp hai mắt đỏ hồng.

“Phương muội ngươi mới là kẻ ngốc!” Lưu Lãnh Tông Chủ nhìn lấy Lưu Phương trách cứ:

“Ân huệ của Thiếu Chủ lớn như vậy ngươi còn chối từ? Quan tâm mấy lão già chúng ta làm cái gì? Sống lâu như vậy sinh ly tử biệt nào chưa từng trải qua?!”

“Tông chủ nói đúng!” Nhị Trưởng Lão Lưu Hồn Tông nghiêm mặt, giọng điệu già nua khàn khàn: “Lưu Phương ngươi theo Thiếu Chủ về Côn Lôn, ngày sau trở thành Địa Hồn Đế… mấy người chúng ta cũng được thơm lây!”

“Không sai, tất cả Hồn Đế ở đây đều ước được như ngươi!” Đại Trưởng Lão phụ họa.

Một đám cường giả Bích Hồn Phái, Hùng Hồn Các nhao nhao gật đầu.

Lạc Nam nhìn một màn này, âm thầm cảm thán mấy lão già sống lâu năm này giao tình tương đối chặt chẽ.

“Phiền phức quá! Làm phí mất thời gian của trẫm!” Đúng lúc này, Côn Lôn Nữ Hoàng lười biếng nói ra:

“Côn Lôn Giới đất rộng người thưa, trẫm không ngại thu nhận Lưu Hồn Tông về dưới trướng, các ngươi không có tư cách từ chối!”

Giọng nói bình thản nhưng lại mang theo uy quyền tuyệt đối.

Quả thật một vị Thiên Đế muốn thu phục Đại Đế Cấp Thế Lực là hết sức dễ dàng.

Bất quá lời của nàng như tiếng trời, toàn bộ Lưu Hồn Tông như bị vận khí từ trên trời rơi xuống đầu.

Cả đám ngơ ngác, chỉ có Lưu Lãnh Tông Chủ lấy lại được chút bình tĩnh, rung giọng hỏi: “Đây là thật sao?”

Nếu là bị một vị Thiên Đế nào khác cưỡng chế thu phục, có lẽ Lưu Hồn Tông sẽ cảm thấy lo sợ, không rõ mục đích của đối phương là gì, đề phòng e ngại.

Nhưng hiện tại, có quan hệ giữa Trì Du Điệp và Lạc Nam, Lưu Hồn Tông có gì phải lo ngại sao?

Lạc Nam thân là Thiếu Chủ Côn Lôn cao cao tại thượng, vậy mà bỏ công lặn lội đến tận đây tìm kiếm Trì Du Điệp, đối đãi với Lưu Phương như trưởng bối, cho thấy hắn là người cực kỳ trọng tình trọng nghĩa.

Mà Lưu Hồn Tông thân là thế lực của Trì Du Điệp, có tầng quan hệ này… chỉ cần ngày sau Trì Du Điệp chính thức trở thành nữ nhân của Lạc Nam, địa vị của Lưu Hồn Tông ở Côn Lôn Giới sẽ nước lên thuyền lên.

Có Thiên Đế Cấp Thế Lực làm chỗ dựa, Lưu Hồn Tông tương lai tươi sáng như thế nào không cần nói cũng biết.

Dù là Địa Đế Cấp Thế Lực nhìn thấy bọn hắn cũng phải tôn làm thượng khách a.

Huống hồ lần này vì Trì Du Điệp mà Mạc Gia mới xung đột với Côn Lôn và lâm vào kết cục như vậy.

Sau này Săn Ma Điện âm thầm ghi hận lại chẳng làm gì được Côn Lôn, chuyển sang giận chó đánh mèo tìm cách hãm hại Lưu Hồn Tông thì làm sao bây giờ?

Hiện tại gia nhập Côn Lôn Giới, nguy cơ tiềm ẩn đó sẽ được giải quyết…

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250