Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 231
Phần 231

“Vì sao lâu như vậy vẫn chưa có động tĩnh gì?”

Núp ở bên ngoài, Dương Diệp toàn thân cồn cào.

Vốn hắn nghĩ rằng sẽ nhìn thấy cảnh tượng Mạnh Thanh Thanh bị khi dễ thét lên chói tai, sau đó mình sẽ lao vào cứu viện, vạch trần bộ mặt của tên khốn kiếp kia.

Vậy mà giờ đây mọi thứ yên bình vượt quá mức tưởng tượng, điều này làm Dương Diệp càng thêm bất an.

Chẳng biết vì sao, trong đầu hắn vô thức hiện ra những cảnh tượng dâm mỹ, tình nhân trong mộng của hắn đang tựa đầu vào người nam nhân khác, mặc cho kẻ kia vuốt ve xâm phạm, chỉ có thể vì an toàn và uy hiếp của tông môn mà bất lực chịu trận.

Càng nghĩ, đầu Dương Diệp càng thêm bóc khói, hắn có cảm giác như đỉnh đầu mình vừa mọc lên một cái sừng xanh thẳm.

“Không được, ta phải cứu sư tỷ!”

Trực giác cho Dương Diệp biết, nếu mình vẫn thụ động ở tại chỗ, chỉ sợ cả đời sẽ phải hối hận.

Nghĩ là làm, áo choàng tung bay, Dương Diệp rời khỏi nơi ẩn nấp, thi triển thân pháp nhanh chóng tiếp cận phòng khách, đưa tay tụ chưởng muốn phá cửa xông vô.

Nhưng mà rất nhanh, sắc mặt Dương Diệp trở nên đại biến.

Một bàn tay khô gầy vô thanh vô tức bấu lấy bờ vai Dương Diệp, Tiên Lực mạnh mẽ cuồn cuộn tiến ra, cưỡng chế đem hắn kéo ngược trở về.

“Chuột nhắt nào dám quấy rối tiểu thư và Lạc công tử?”

Âm thanh hừ lạnh vang lên, Đại Trưởng Lão lột xuống áo choàng đen của kẻ rình rập.

“Đại Trưởng Lão?” Dương Diệp sắc mặt trắng bệch.

Trong lòng hắn điên cuồng rít gào, không thể ngờ đường đường là Chân Tiên như Đại Trưởng Lão lại âm thầm ẩn núp bên ngoài, canh gác cho nam nhân bên trong “hành sự”.

Dương Diệp như muốn phát điên.

“Thì ra là ngươi!” Đại trưởng lão ánh mắt lấp lóe nhìn lấy Dương Diệp, lôi kéo hắn đi xa.

“Đại trưởng lão, các ngươi vì sao cưỡng ép sư tỷ làm ra chuyện đáng xấu hổ như vậy? Tôn nghiêm của Thủy Diễm Tông chúng ta đặt ở đâu?” Dương Diệp gằn từng chữ hỏi.

“Tiểu tử ngươi thì biết cái gì?” Đại Trưởng Lão hừ lạnh: “Chúng ta biết ngươi có tình ý với tiểu thư, nhưng hiện tại lão phu khuyên ngươi nên chết ý niệm này đi!”

“Nàng không phải người mà ngươi có thể mơ tưởng!”

“Vì sao? Ta chỗ nào không xứng với nàng?” Dương Diệp nghiến răng, hai mắt đỏ bừng.

“Không phải là không xứng, mà là tiểu thư chỉ xem ngươi như sư đệ!” Đại trưởng lão kiên nhẫn khuyên nhủ:

“Nếu tiểu thư và Lạc công tử trở thành thân thuộc, đây chính là đại phúc phận của Thủy Diễm Tông chúng ta, địa vị của tông môn sẽ tăng cao một cách kinh khủng!”

“Mà ngươi chỉ cần không ngừng nỗ lực, cộng thêm thân phận đệ tử Thủy Diễm Tông, ngày sau không thiếu nữ nhân cho ngươi tuyển chọn!”

“Khốn kiếp!” Dương Diệp nghe xong lời Đại Trưởng Lão, trong lòng càng thêm khẳng định Mạnh Thanh Thanh là bị đám lão già này ép buộc bán đi thân thể để đổi lấy sự phồn vinh cho tông môn.

“Nam nhân kia có thân phận gì? Ta chắc chắn sẽ không thua kém hắn!” Dương Diệp gằn từng chữ một.

“Ngươi?” Đại trưởng lão bật cười: “Tiểu tử tỉnh mộng! Về phần thân phận của Lạc công tử tạm thời không thể cho ngươi biết được!”

“Ưm… tiểu thư rất có nghề…”

Đúng lúc này, bên trong có thanh âm nam nhân thoải mái truyền ra.

“Công tử ưa thích là Thanh Thanh vui rồi!” Tiếng ngại ngùng của Mạnh Thanh Thanh đáp lại.

“Mỹ nhân hầu hạ, nam nhân ai mà không thích…” Nam nhân cười tà.

Lời nói của đôi nam nữ tràn ngập không khí hương diễm, có điên cũng biết bọn hắn đang làm gì bên trong.

PHỐC!

Dương Diệp nghe xong phun ra một búng máu, điên cuồng muốn lao vào.

“Hừ!” Đại trưởng lão cười lạnh một tiếng, đem hắn đánh cho ngất xỉu, mang về động phủ.

Bên trong khán phòng, Lạc Nam thư thái ngồi, thản nhiên thừa nhận Mạnh Thanh Thanh bớp vai cho mình.

Hồi lâu sau, hắn cười nói: “Tốt lắm, tiểu thư chắc cũng mỏi tay rồi, tại hạ đã rất hài lòng!”

Mạnh Thanh Thanh cắn cắn môi, đem bàn tay mềm mại của mình từ trên vai hắn dời ra, lắc đầu nói:

“Có đáng gì chứ? Xem như tiểu nữ đa tạ công tử kể cho ta nghe nhiều chuyện về Tiên giới như vậy!”

Lạc Nam gật đầu: “Đêm đã khuya, cô nam quả nữ ở cùng đối với danh tiếng của tiểu thư không tốt, ta cũng muốn tỉnh tọa một chút!”

Mạnh Thanh Thanh cắn cắn môi đào, không ngờ nam nhân này đã muốn đuổi nàng, hắn là ngốc sao? Không hiểu ý đồ mình đưa đến tận giường à?

“Ta đoán được ý đồ của cao tầng Thủy Diễm Tông khi để tiểu thư đến đây vào giờ này!”

Lạc Nam nhìn thẳng Mạnh Thanh Thanh cười nói:

“Bất quá ta rất thưởng thức sự thông tuệ ôn nhu của tiểu thư, không muốn xem nàng như một vật phẩm mà Thủy Diễm Tông mang ra biếu tặng nhằm lấy lòng ta!”

“Tiểu thư hiểu chứ?”

Mạnh Thanh Thanh toàn thân cứng đờ, ngơ ngác nhìn lấy Lạc Nam, vành mắt dần dần ửng đỏ, lí nhí nói:

“Đa tạ công tử đã dành cho Thanh Thanh sự tôn trọng!”

“Đương nhiên rồi!” Lạc Nam mỉm cười: “Nếu tiểu thư không chê, chúng ta có thể kết làm bằng hữu!”

“Thật sao?” Mạnh Thanh Thanh không dám tin nhìn hắn.

Lạc Nam chân thành gật đầu.

Mạnh Thanh Thanh bật cười, nụ cười sung sướng và mãn nguyện như trăm hoa đua nở.

Nàng đẩy cửa rời đi, mặc dù mỹ nhân kế thi triển thất bại, mặc dù kế hoạch của phụ thân và gia gia chính thức tan vỡ…

Nhưng Mạnh Thanh Thanh chưa bao giờ hài lòng đến vậy…

So với lên giường dùng thân thể để lấy lòng nam nhân… nàng lại được chính nam nhân này dành cho sự tôn trọng.

Ở trong mắt hắn… nàng không hề rẻ tiền…

Một ngày này, Thủy Diễm Tông trở nên náo nhiệt, đông vui đến cực điểm…

Toàn bộ tông môn từ trên xuống dưới tấp nập ngược xuôi, giăng đèn kết hoa, trưng bày mỹ thực, pha chế rượu ngon, sắp xếp quảng trường, bày trí ghế ngồi các loại…

Trân Phẩm Tụ Hội.

Tại Huyền Hoàng Tinh không có thế lực kinh doanh trải rộng như Đa Bảo Các ở Việt Long Tinh hay Thiên Địa Hội tại Tiên Giới…

Vì thế, tu sĩ cấp cao thường ít có cơ hội giao lưu, trao đổi vật phẩm với nhau.

Đó cũng là lý do là Trân Phẩm Tụ Hội ra đời.

Cứ cách 30 năm, Trân Phẩm Tụ Hội sẽ được diễn ra một lần, chọn một Thế Lực có danh tiếng làm nơi tổ chức, đại diện đứng ra mời gọi vô số thế lực thuộc Huyền Hoàng Tinh đến tham dự…

Có thể nói, Trân Phẩm Tụ Hội là nơi để những cường giả đỉnh cao trong tinh cầu này trao đổi vật phẩm cũng như chia sẻ các loại tin tức, tâm đắc trong tu luyện.

Trân Phẩm Tụ Hội lần này do Thủy Diễm Tông đứng ra tổ chức, từ sáng sớm đã có không ít thế lực, cường giả nhao nhao kéo đến, bên trên bầu trời chưa từng thiếu vắng bóng dáng tu sĩ ngự không.

Mặc dù không phải thế lực hàng đầu Huyền Hoàng Tinh, nhưng thân là một thế lực lớn… có Chân Tiên cường giả tọa trấn, Thủy Diễm Tông vẫn đủ uy vọng và thực lực để tổ chức Trân Phẩm Tụ Hội.

Tông Chủ Mạnh Lân mang theo một đám trưởng lão liên tục chào đón khách nhân, sắp xếp vị trí ngồi của bọn hắn.

Bởi vì đến tham dự Trân Phẩm Tụ Hội là hầu hết các thế lực trên Huyền Hoàng Tinh, đến từ hai đại lục và một hải dương, nên khó tránh khỏi những thế lực hay cường giả vốn có thù sẽ chạm mặt.

Vì thế, thân là chủ nhân… Thủy Diễm Tông cũng cố gắng an bài những tu sĩ hữu hảo ngồi cạnh nhau, những tu sĩ đối nghịch ngồi xa nhau, tránh phát sinh xung đột trong quá trình diễn ra đại hội.

“Đến từ Huyền Châu Đại Lục, Bắc Huyền Tông, Nam Huyền Tông, Chân Đao Môn, Hùng Bá Môn, Lãnh Băng Các… bái phỏng các vị đạo hữu”

“Đến từ Hoàng Minh Đại Lục, Minh Ngân Môn, Thiết Chùy Môn, Hoàng Thạch Môn, Trần Gia… bái phỏng các đạo hữu!”

“Đến từ Trung Dương Hải, Lôi Ngục Đảo, Thủy Dương Lâu, Trung Trương Phái… bái phỏng các đạo hữu!”

“Mao Sơn Lão Nhân đến!!”

“Tự Tại Kiếm Tiên đến!”

“Thải Hà Tiên Tử đến!”

“Phong Tượng Chân Yêu đến!”

Liên miên bất tuyệt các thanh âm nói dài không dứt, liên tục là các thế lực lớn và những cường giả tán tu có danh tiếng vang dội trong thiên địa hàng lâm.

Chân Tiên cũng đã có hơn mười vị xuất hiện, Bán Tiên trở xuống càng là nhiều đến mức lười đếm.

Vì không phải lần đầu tham dự lễ hội như thế này, các phương cường giả cũng rất nhanh chóng trở về chỗ ngồi, theo vị trí được Thủy Diễm Tông sắp xếp.

Chỉ trong thời gian ngắn, quảng trường trở nên ngay ngắn rõ ràng.

Nữ đệ tử của Thủy Diễm Tông nhanh chóng dâng các loại Linh Quảm rượu ngon, thức ăn lên bàn… tiếp đón nồng nhiệt.

Bất quá ngay lúc này, đám người lại âm thầm cảm thấy nghi ngờ, nhìn về vị trí chủ vị.

Chủ vị của Trân Phẩm Tụ Hội còn ai khác ngoài Mạnh Lân?

Bất quá lúc này, Mạnh Lân đang ngồi đúng chỗ chủ tọa của mình, bên cạnh hắn lại có một cái ghế để trống.

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa, phía sau cái ghế trống này còn có tiểu thư của Thủy Diễm Tông là Mạnh Thanh Thanh đang ung dung đứng thẳng, như đang chờ đón tiếp một người.

“Thủy Diễm Tông có khách quý sao?” Không ít tu sĩ bắt đầu âm thầm nghi hoặc.

Nếu không có người ngồi, ghế bên cạnh Mạnh Lân chắc chắn không thể nào bỏ trống như bây giờ.

Có thể để tiểu thư nổi danh như tiên tử của Thủy Diễm Tông là Mạnh Thanh Thanh đứng sau ghế hầu hạ, thân phận của người kia chỉ sợ cực kỳ khủng bố.

Không đợi đám đông chờ lâu, Mạnh Lân kính cẩn đứng lên, trịnh trọng nói:

“Mời Lạc công tử dự lễ!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250