Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 163
Phần 163

RĂNG RẮC…

Theo thanh âm vỡ vụn vang lên, Hắc Trọng Kiếm xuất hiện từng khe nứt lan tràn như mạng nhện.

PHỐC…

Vô số tế bào, mạch máu từ cơ thể nam tử bắn mạnh mà ra, lục phủ ngũ tạng hóa thành thịt vụn.

Hắn vẫn điên cuồng xuất kiếm, điên cuồng trảm sát, điên cuồng tự hại thân thể mình.

“Chạy…”

Rốt cuộc, đã có người biết sợ…

Trước sự cuồng dã và bá đạo của nam tử kia, không ít Tiên Đế thực lực cường đại sắc mặt trắng bệch, tay chân run rẩy, quay đầu bỏ trốn.

“CHẾT!”

Nam tử gầm rống, hai tay cầm Hắc Trọng Kiếm, trong một hô hấp nện xuống vài chục Kiếm, vô tình nghiền nát một vị Tiên Đế thành tro bụi.

Sát khí đạt đến đỉnh điểm, nam tử không cho phép bất kỳ con mồi nào đào thoát khỏi tầm mắt mình.

Lạc Nam nín thở nhìn xem một màn này, nín thở nhìn cảnh tượng khốc liệt như ngày tận thế.

Chiến trường hoàn toàn vắng vẻ, máu tươi nhuộm đỏ màn đêm, hư không toàn diện hóa thành mảnh nhỏ, vô số Hư Không Loạn Lưu cưỡng ép bị sinh ra.

ĐÙNG!

PHỐC!

Theo hai tiếng nặng nề đến cực điểm vang lên…

Hắc Trọng Kiếm hóa thành tro tàn, phiêu tán trong gió đêm…

Cơ thể nam tử đỉnh thiên lập địa như quả bom bị kích nổ, xương cốt, gân mạch tiêu tùng, ngay cả một giọt máu cũng không còn sót lại…

Chiến trường chỉ còn lại mùi máu tươi và sát cơ nồng nặc, thật lâu không thể tiêu tan…

Đồng quy vu tận.

Một người đồng quy vu tận cùng vô số người…

Chẳng biết từ bao giờ, thân thể Lạc Nam đã đứng lên, Lạc Hồng Kiếm nặng nề xuất hiện trên vai.

Hắn nhắm chặt hai mắt, nhớ lại từng li từng tí động tác của nam tử vừa rồi, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn.

“Bát Môn Độn Giáp – Mở!”

Ý niệm vừa động, Khôi Lỗi Thể Đế đã xuất hiện trước mặt.

Theo hiệu lệnh của Lạc Nam, Khôi Lỗi Thể Đế không chút do dự lao vọt về phía hắn, đấm ra nhất quyền kinh thiên.

Lạc Nam nâng lên Lạc Hồng Kiếm, dồn toàn bộ lực lượng Thể Tôn vào cánh tay phải, thô bạo mà nặng nề trảm xuống.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Một giây đầu tiên, 14 nhát trảm phô thiên cái địa rủ xuống.

KENG!

Lạc Hồng Kiếm chuẩn xác trảm thẳng vào một vị trí duy nhất cả 14 đường kiếm, va chạm chính diện với Khôi Lỗi Thể Đế.

Lạc Nam liên tục bị đẩy lùi, toàn thân lảo đảo, Khôi Lỗi Thể Đế thân thể chỉ hơi rung lên, sau đó lại điên cuồng lao về phía hắn.

Hiển nhiên, với lực lượng của một Thể Tôn, lại chỉ chém xuống 14 lần Kiếm… còn chưa đủ để Lạc Nam có thể địch lại một Thể Đế Sơ Kỳ.

Nhưng cảnh tượng như vậy lại khiến tứ đại cung nữ đứng bên ngoài tròn xoe mắt.

Các nàng cũng từng thử tu luyện qua Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển, nhưng ngay từ lần xuất kiếm đầu tiên, số lượng không vượt nổi quá 10…

Vậy mà Lạc Nam vừa thi triển đã đạt 14 lần xuất kiếm, thiên phú của hắn kinh khủng như thế sao?

Lạc Nam lúc này tập trung cao độ, Lạc Hồng Kiếm quá nặng, rất khó để có thể liên tục huy kiếm.

Phải biết rằng, trước đây khi còn tu luyện Trọng Hỏa Ngự Kiếm Quyết, hay gần nhất là Ngục Thần Kiếm Điển… những chiêu thức của chúng đều không nghiêng về tốc độ, trái lại chú trọng sức nặng và uy lực khi đánh ra.

Thời gian ngưng tụ mỗi một chiêu trong Trọng Hỏa Ngự Kiếm Quyết hay Ngục Thần Kiếm Điển đều không ngắn.

Vậy mà giờ đây, Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển yêu cầu hắn phải xuất kiếm với tốc độ cao trong cùng một khoảng thời gian, rất khó để thích ứng.

Hơn thế nữa, trong quá trình tu luyện cũng gặp phải khó khăn… đó là chưởng khống lực lượng không theo ý muốn.

Hãm Quân Xa Luân Kiếm mạnh mẽ khủng bố ở chỗ kiếm sau mạnh hơn kiếm trước.

Nhưng Lạc Nam chưa thành thạo điều này, đôi khi kiếm sau của hắn đánh ra lại suy yếu hơn kiếm trước, dẫn đến uy thế vốn có của Hãm Quân Xa Luân bị mất đi.

Hít sâu một hơi, hắn biết mình quá nóng vội rồi… không thể gấp gáp được.

Đối diện với Khôi Lỗi Thể Đế một lần nữa lao đến, hắn sắc mặt nghiêm túc, không còn cố chấp gắng gượng chém kiếm với tốc độ cao.

Trái lại, hắn chỉ chém ra hai kiếm.

Mỗi một kiếm tiêu hao nửa giây, kiếm sau mạnh hơn kiếm trước.

Phốc!

Lạc Nam bị Khôi Lỗi Thể Đế đánh bay.

Hắn bền bỉ đứng bật dậy, sắc mặt nghiêm túc chưa từng có.

Lần này, Lạc Nam gia tăng số lượng xuất kiếm, trong một giây xuất ra ba lần kiếm, thành công chưởng khống lực lượng để kiếm thứ hai mạnh hơn kiếm thứ nhất, kiếm thứ ba mạnh hơn kiếm thứ hai.

ẦM!

Vẫn bị Khôi Lỗi Thể Đế đánh bay.

“Thiếu Chủ muốn làm gì? Hắn vốn có thể đánh ra 14 đường kiếm trong cùng giây, vì sao đột ngột chỉ nện xuống vài kiếm?” Kiếp Thiền khó hiểu, hỏi các tỷ muội.

“Thiếu chủ đang muốn tu luyện từng bước, đầu tiên hắn sẽ tập chưởng khống lực lượng, sau đó mới đến tốc độ xuất kiếm!” Kiếp Tâm có kinh nghiệm nhất trong bốn tỷ muội, mở miệng đánh giá nói.

“Vẫn chưa được…” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe.

Khôi Lỗi Thể Đế lao đến, hắn vẫn cẩn thận chém xuống ba kiếm.

Lặp đi lặp lại liên tục vài lần, mỗi lần Lạc Nam đều bị đánh bay, hắn chỉ vẫn đánh ra ba đường kiếm.

“Thiếu Chủ sao thế? Rõ ràng đã có thừa thời gian, vì sao không gia tăng tốc độ xuất kiếm?” Kiếp Linh nhịn không được thắc mắc.

Lần này ngay cả Kiếp Tâm cũng lắc đầu, nàng không nhìn ra dụng ý của Lạc Nam.

“Không hổ là yêu nghiệt, trong thời gian ngắn đã có thể nhìn ra môn đạo bên trong Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển, tu luyện bằng phương thức như vậy, có lẽ sẽ thật sự thành công!”

Kim Sắc Đế Bào tung bay, một thân ảnh cao quý uy nghiêm hàng lâm mà đến, Kim Quang che mặt, Đế Bào rộng thùng thình.

“Tham kiến Nữ Hoàng!” Tứ đại cung nữ vội vàng hành lễ.

Nữ Hoàng tùy ý phất tay ra hiệu các nàng bình thân, ánh mắt vẫn mang theo hứng thú nhìn xem Lạc Nam.

“Nữ Hoàng, phương pháp tu luyện của thiếu chủ có gì đặc biệt?” Kiếp Nhược mang theo tò mò hỏi.

Tam nữ cũng đưa mắt nhìn qua, chờ Nữ Hoàng giải thích nghi hoặc…

Nữ Hoàng vuốt cằm, cười cười nói:

“Các ngươi chỉ nhìn bằng ánh mắt mà không trực tiếp đối đầu với Lạc Nam, sẽ rất khó nhìn ra ý định và mong muốn của hắn!”

“Thông thường, người tu luyện Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển chỉ cần xuất kiếm nhanh, kiếm sau mạnh hơn kiếm trước là được, không yêu cầu cụ thể về sự chênh lệch lực lượng giữa mỗi kiếm liền kề nhau, ví dụ như Kiếm thứ hai có thể mạnh hơn kiếm thứ nhất nửa phần, mà kiếm thứ ba lại mạnh hơn kiếm thứ hai tận ba phần!”

“Nhưng Lạc Nam thì khác, hắn có mục đích rõ ràng, cũng đang dần dần hoàn thiện…”

Tứ đại cung nữ hơi đăm chiêu, Kiếp Tâm ánh mắt co rụt lại nói:

“Ý của Nữ Hoàng là thiếu chủ muốn điều khiển sự chênh lệch giữa từng đường kiếm theo ý mình?”

Nữ Hoàng gật đầu, hứng thú nói: “Dựa theo phán đoán của ta, tiểu tử này muốn biến Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển theo quy luật của riêng mình!”

“Hắn muốn lực lượng của kiếm sau phải gấp đôi kiếm trước, kiếm đầu tiên nếu chém ra 1 phần lực, vậy kiếm thứ hai phải là 2 phần lực, kiếm thứ ba là 4 phần lực, kiếm thứ tư là 8 phần lực, kiếm thứ 5 là 16 phần lực, kiếm thứ 6 là 32 phần lực… cứ thế gấp đôi, vô cùng vô tận!”

“Làm sao có thể? Như vậy quá khó khăn!” Chúng nữ thất thanh.

Đạt đến Tiên Đế như các nàng, muốn điều động lực lượng một cách hoàn hảo khi thi triển Vũ Kỹ theo ý muốn của mình không phải việc gì khó.

Nhưng mà đó là khi các nàng mỗi lần chỉ đánh ra số ít Vũ Kỹ, có được thời gian để tập trung ngưng tụ điều động.

Còn Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển thì lại khác, nó yêu cầu trong thời gian cực ngắn phải liên tục xuất kiếm.

Với tần suất công kích dày đặc như vậy, làm sao có thể điều khiển lực lượng một cách hoàn mỹ và chuẩn xác như mong muốn của Lạc Nam?

Chỉ cần có thể chém ra kiếm sau mạnh hơn kiếm trước đã là thành công lắm rồi, bởi vì ở mỗi lần xuất kiếm thì thân thể sẽ bị phản chấn, hoàn cảnh cực kỳ khó khăn.

Thử hỏi trong vòng một giây, để chém ra vài chục Kiếm từ yếu đến mạnh đã là khó khăn rồi, làm sao còn có dư lực và tâm trí để điều chỉnh lực lượng theo nguyên tắc kiếm sau gấp đôi kiếm trước như Lạc Nam?

“Mặc dù khó khăn, nhưng đây chính là bước đột phá quan trọng của Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển!” Côn Lôn Nữ Hoàng giọng điệu đầy tán thưởng:

“Khi thành công chưởng khống lực lượng một cách hoàn mỹ theo ý muốn như vậy, cũng đồng nghĩa với hắn có thể ước tính lực lượng, từ đó kiểm soát được số lần xuất kiếm theo giới hạn của mình!”

“Không giống với những kẻ khác chỉ xuất kiếm một cách lung tung vô tội vạ, từ đó bị hạn chế về số lần chém!”

“Hơn nữa đừng quên, thiếu chủ của các ngươi còn là một Hồn Tôn, Linh Hồn của hắn cực kỳ cường đại, nếu kết hợp với khả năng của Hồn Tu, nói không chừng thật sự thành công!”

Lạc Nam lúc này đang chìm đắm vào Kiếm Điển, không nghe được lời đánh giá của Nữ Hoàng.

Bằng không hắn sẽ rất kinh ngạc, bởi vì ý đồ của mình vậy mà chỉ thoáng chốc đã bị nhìn thấu.

Không sai, lúc này khi tu luyện Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển, hắn vừa kích hoạt Khai Môn, vừa vận chuyển Hồn Lực lưu chuyển khắp cơ thể, để quan sát và điều chỉnh lực lượng hoàn mỹ theo ý mình với tần suất cao.

Ôn Hồn Liên đang điên cuồng xoay tròn, Hồn Lực cuồn cuộn tiến vào đầu não Lạc Nam, gia tăng sự minh mẫn và khả năng tập trung cho hắn.

Kiếm sau phải điều động lực lượng mạnh gấp đôi kiếm trước, không thể sai lệch dù chỉ một tia bé nhỏ…

Lạc Nam đang chậm rãi tập luyện từng bước một, không hề gấp gáp…

Hắn đối với bản thân mình cực kỳ nghiêm khắc… bị Khôi Lỗi Thể Đế đánh bay không biết bao nhiêu lần.

Mặc dù rất khó, nhưng nếu có thể thành công… Lạc Nam tự tin sẽ hoàn toàn nắm giữ Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển trong lòng bàn tay, đồng thời đem nó thăng lên một tầm cao mới.

Bởi vì, hiện tại Lạc Nam chỉ đang tập kiểm soát Thể Lực mà thôi.

Vẫn còn Bá Lực hắn chưa động tới!

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250