Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 228
Phần 228

Chúng trưởng lão vừa rời khỏi Đại Điện, quả nhiên có một đống Hộ Pháp, đệ tử cao cấp trong Thủy Diễm Tông nhao nhao bu lại hỏi thăm:

“Các vị trưởng lão, nam nhân thần bí lần này theo tông chủ và các ngươi trở về là ai thế?”

“Hừ, đây không phải chuyện các ngươi nên biết!” Đại Trưởng Lão lập tức hừ lạnh, răn dạy nói:

“Các ngươi chỉ cần biết hắn là khách quý cấp cao nhất của Thủy Diễm Tông chúng ta, bất kỳ ai cũng không được đến gần hắn khi chưa được cho phép, hiểu chưa?”

“Nếu làm trái, trục xuất tông môn, thậm chí phế bỏ tu vi sau đó giết chết!” Những trưởng lão khác cũng nghiêm mặt căn dặn.

Nói xong không đợi đám người phản ứng, đám trưởng lão nhanh chóng bay đi.

Đại Trưởng Lão cũng đang định rời đi, lại bị một thân ảnh mỹ miều ngăn ở trước mặt.

Chỉ thấy đây là một vị mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, trầm ngư lạc nhạn, thân thể trang nhã yểu điệu, khoác lấy cung trang màu trắng cao quý vô cùng.

Mắt sáng như sao, tóc dài như thác, môi đỏ như lửa, da trắng như tuyết, ngũ quan như họa, khí chất ôn nhu đoan trang…

Chứng kiến mỹ nhân này, Đại Trưởng Lão sắc mặt trở nên dịu lại, mỉm cười ôn hòa: “Tiểu thư!”

Không sai, mỹ nhân này chính là Mạnh Thanh Thanh, con gái Tông Chủ Mạnh Lân, hòn ngọc quý Thủy Diễm Tông, một trong những thiên tài hàng đầu Huyền Hoàng Tinh.

Tuổi còn trẻ đã là Độ Kiếp Sơ Kỳ tu sĩ, cực kỳ bất phàm.

“Đại trưởng lão, hình như Thủy Diễm Tông chúng ta có khách?” Mạnh Thanh Thanh đưa mắt nhìn đại điện đang đóng chặt, giọng điệu nhu hòa như nước.

“Ừm, là khách quý!” Đại Trưởng Lão gật mạnh đầu khẳng định.

Mạnh Thanh Thanh ánh mắt gợn sóng, có chút tò mò: “Không biết là thân phận gì?”

Đại Trưởng Lão vội vàng lắc đầu: “Thứ lỗi cho lão phu, Tông Chủ chưa cho phép lão phu không dám nói!”

Nói xong vội vàng xé không bay đi, trốn mất dạng.

Mạnh Thanh Thanh âm thầm nghi hoặc.

Bản thân nàng từ bé đến lớn chưa từng thấy phụ thân và các trưởng lão xem trọng một người khách nhân nào đến mức như vậy.

“Có gì lợi hại… chắc cũng là con ông cháu cha nào đó thôi mà!” Sau lưng Mạnh Thanh Thanh chợt có tiếng cười nhạt.

Mạnh Thanh Thanh quay mặt lại, chứng kiến một thanh niên anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, toàn thân ẩn chứa khí thế kiêu ngạo như không xem vạn vật xung quanh vào trong mắt.

“Dương sư đệ đừng có nói bậy, đó là khách quý của phụ thân tỷ và các trưởng lão, không được bất kính!” Mạnh Thanh Thanh sắc mặt nhu hòa, bất quá vẫn lên tiếng trách cứ nói.

Người thanh niên này chính là Dương Diệp, một trong số những đệ tử thiên tài bậc nhất Thủy Diễm Tông.

Chẳng những tu vi đạt đến Độ Kiếp, còn tinh thông Luyện Đan, là một vị Bát Cấp Luyện Đan Sư hàng thật giá thật…

Dương Diệp xuất thân từ một gia tộc cấp thấp, nhưng không cam lòng khuất phục trước số phận, một đường nỗ lực thông qua khảo hạch gia nhập Thủy Diễm Tông, bộc lộ tài năng, trở thành đệ tử nòng cốt được cả tông xem trọng.

Mà cách đây ba năm, Dương Diệp từng vô tình cứu mạng Mạnh Thanh Thanh một lần dưới nanh vuốt Yêu Thú, từ đó công khai tuyên bố sẽ theo đuổi nàng, để nàng gả cho hắn.

Mạnh Thanh Thanh là tiểu thư cành vàng lá ngọc của Thủy Diễm Tông, Dương Diệp là thiếu niên nhà nghèo nỗ lực phấn đấu để sánh vai cùng tiểu thư, chuyện tình như trong cổ tích.

Bên trong tông môn, không ít thiếu niên thiếu nữ sư đệ sư muội ngưỡng mộ, mong cho hai người thành đôi.

Nhưng mà trước sự theo đuổi của Dương Diệp, Mạnh Thanh Thanh vẫn chưa đáp ứng.

Mặc dù Dương Diệp thật sự cứu nàng một lần, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ vì vậy mà lập tức yêu hắn.

Đối với Dương Diệp, Mạnh Thanh Thanh chỉ có hảo cảm và biết ơn mà thôi, tình cảm vẫn còn cực kỳ mơ hồ chưa thể xác định.

Hai người thậm chí ngay cả nắm tay cũng chưa có…

Nghe thấy Mạnh Thanh Thanh trách cứ mình, Dương Diệp nhún vai: “Ta đã gặp qua, hắn chỉ là một nam tử trẻ tuổi mà thôi, nếu không phải con ông cháu cha thì sao lại đượm xem trọng như vậy?”

“Trẻ tuổi sao?” Mạnh Thanh Thanh âm thầm suy nghĩ.

Nàng cảm thấy tại Huyền Hoàng Tinh này, người trẻ tuổi có thể để tông chủ và các trưởng lão tôn sùng như vậy hình như không có…

Tại một mật thất phía sau chân núi Thủy Diễm Tông.

Đứng bên ngoài cửa đá, Mạnh Lân khom lưng kính cẩn: “Phụ thân, hài nhi có chuyện cầu kiến!”

Mật thất vẫn đóng chặt, hồi lâu sau… bên trong có thanh âm già nua truyền ra:

“Không phải đại sự quyết định tồn vong của Thủy Diễm Tông thì chớ quấy rầy lão phu tĩnh tọa!”

Tông chủ đời trước của Thủy Diễm Tông, phụ thân của Mạnh Lân, tu vi Chân Tiên Hậu Kỳ, đã lánh đời nhiều năm để tìm đường đột phá cảnh giới tiếp theo nhưng mãi cũng không được.

Hắn chỉ tiếp kiến những chuyện liên quan đến vận mệnh Thủy Diễm Tông mà thôi.

Mạnh Lân nghe phụ thân mở miệng, vội vàng giải thích:

“Hài nhi có chuyện quan trọng bẩm báo, liên quan đến tương lai của Tông ta, thậm chí nếu như thành công làm tốt, có thể giúp phụ thân tiến thêm tu vi!”

ẦM ẦM!

Hắn vừa dứt tiếng, cửa đá mãnh liệt mở ra, lực lượng cường đại đem Mạnh Lân thu vào.

Bên trong tầm mắt, Mạnh Lân nhìn thấy phụ thân già nua của mình – Mạnh Sùng.

Hắn khoanh chân ngồi trên nắp quan tài gỗ, toàn thân cởi trần, khí chất cằn cỗi, vấn đề tuổi thọ đang chậm rãi buông xuống, chết dần chết mòn…

“Nói đi! Có chuyện gì?” Ánh mắt đục ngầu mở ra, Mạnh Sùng nghiêm túc nhìn lấy nhi tử.

Hắn biết Mạnh Lân biết cân nhắc giữa nặng và nhẹ, nếu không gặp chuyện hệ trọng tuyệt đối sẽ không liên hệ chính mình.

Mạnh Lân hít một hơi, lựa lời cẩn thận, sau đó đem tất tần tật những gì từ khi nhận biết Lạc Nam kể ra.

Mạnh Sùng vừa nghe, sắc mặt vừa biến ảo chập chờn liên tục.

Một quyền miểu Sát Tinh Không Thú đạt đến Chân Yêu Hậu Kỳ, nhân vật như vậy chẳng phải cũng có thể miểu sát cả Mạnh Sùng hắn sao?

Tại Huyền Hoàng Tinh từ bao giờ xuất hiện cường giả họ Lạc?

Nếu thực sự Lạc Nam đến từ thế giới bên ngoài, chắc chắn sẽ có biện pháp hỗ trợ Mạnh Sùng hắn đột phá cảnh giới tiếp theo, bước vào tầng thứ tối đỉnh…

Nhịp tim gia tốc, Mạnh Sùng trầm tư chỉ vài giây, lập tức quyết đoán nói: “Tận lực thỏa mãn nhu cầu của Lạc Công Tử, đừng để hắn chê trách chúng ta không chu đáo!”

“Hài nhi đã an bài thỏa đáng!” Mạnh Lân vui vẻ nói.

Mạnh Sùng hài lòng vuốt râu, chợt cất tiếng hỏi: “Nghe ngươi nói Lạc Công Tử còn rất trẻ!”

“Nhìn từ bề ngoài là thế!” Mạnh Lân lắc đầu cười khổ:

“Nhưng cũng chẳng ai dám khẳng định hắn có dùng pháp bảo thay đổi hình dáng và tuổi tác thật hay không…”

“Bất kể là trường hợp nào thì cũng chứng minh được một điểm!” Mạnh Sùng ánh mắt già nua lóe lên, bên trong là sự quyết đoán:

“Lạc công tử này tâm hồn vẫn còn ở mức phong độ của một nam nhân!”

“Phụ thân nói phải!” Mạnh Lân tán thành, từ việc Lạc Nam yêu cầu gọi hắn là công tử mà không phải tiền bối có thể thấy được chút ít.

Nghe thấy vậy, mắt của Mạnh Sùng đã sáng nay càng thêm sáng, nghiêm nghị hạ lệnh:

“Để Thanh Thanh tiếp cận và cố gắng hầu hạ Lạc Công Tử cho tốt, nếu may mắn được hắn lọt mắt xanh, số phận và vận mệnh của Thủy Diễm Tông sẽ thay đổi toàn diện!”

“Để Thanh Thanh tiếp cận Lạc công tử?” Hô hấp của Mạnh Lân cũng trở nên dồn dập.

Quả nhiên là gừng càng già càng cay…

Mỹ nhân kế hay như vậy vì sao mình không nghĩ ra?

Thanh Thanh là đệ nhất mỹ nhân Thủy Diễm Tông, nếu nàng được Lạc Công Tử nhìn trúng, đây chắc chắn là phúc phần to lớn của nàng, còn giúp toàn bộ Thủy Diễm Tông thơm lây, bám vào bắp đùi của Lạc Công Tử.

Bình thường Mạnh Lân sẽ không xen vào chuyện tình cảm của nữ nhi, thậm chí là hà khắc đối với nàng, nhưng còn phải xem đối tượng là ai nha.

Nếu là Lạc công tử, hắn không ngại tác động và thúc đẩy…

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250