Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 41
Phần 41

Nửa ngày sau, trên tay Lạc Nam đã sở hữu một bảng thông tin các ác nhân do Mộng Chi Tiên cung cấp, bên trên có đến vài chục cái tên, thực lực và cả những chuyện ác mà bọn này đã làm.

“Thật là không bằng cầm thú!”

Nhìn một bảng tội trạng, Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền ánh mắt muốn phún hỏa, nhất là đối với một vài kẻ biến thái chuyên nhắm vào nữ nhân, cưỡng hiếp xong rồi phá nát thi thể, thật sự ghê tởm đến cực điểm a.

Các nàng thầm hận vì sao mình không có được bảng danh sách này sớm hơn, không nói thay trời hành đạo, ít nhất chỉ cần là người có lương tâm sẽ không để những việc tàn nhẫn như thế này tiếp tục diễn ra.

“Ngay cả Tiên Đế, Ma Đế cũng có sao?” Lạc Nam gương mặt lạnh lẽo, ở trên bảng này kẻ yếu nhất cũng là Tôn giả.

Hay nói đúng hơn có đủ tư cách để Tru Tiên Điện và Săn Ma Điện treo thưởng phải là Tiên Tôn hoặc Ma Tôn trở lên.

“Trở về làng! Tin chắc các tỷ muội đối với lần hành động này cũng sẽ hứng thú!” Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt lấp lóe kiếm ý nói.

“Ừm!” Lạc Nam gật đầu, mục đích ra ngoài lần này đã đạt được, còn ngoài ý muốn thu lấy một pho tượng con Mèo.

Lần này trở về Làng, một tháng sau lại đến Vạn Yêu Thánh Địa.

Bốn người móc ra Lệnh Bài Truyền Tống, đang định truyền tống trở về, bất chợt trời đất tối sầm lại, mây đen kéo đến, có sát ý bao phủ từ trên cao.

OÀNH OÀNH!

Hai cột Lôi Đình màu đỏ giáng thẳng xuống đầu…

“Có kẻ đánh lén!” Đạm Đài Uyển yêu kiều quát lên.

Lạc Nam sắc mặt trầm xuống, Cuồng Thú Quyền hung hăng nện ra.

Độc Cô Ngạo Tuyết cũng là một kiếm trảm đến.

Hai cột lôi đình vừa bị phá diệt, bên trong mây đen, một thân ảnh hạ người rơi xuống, mở miệng chất vấn:

“Các ngươi là những kẻ khiến Quỳnh Dao bị thương?”

Người cất tiếng là một tên thanh niên trẻ tuổi mái tóc trắng bạc, trong mắt lấp lóe lôi đình đỏ thẳm như máu, khí tức Đại Tôn cuộn trào, như thiên lôi phủ xuống, ánh mắt đầy sát phạt nhìn lấy mấy người Lạc Nam.

“Nói! Có phải là các ngươi hay không?” Thanh niên cao cao tại thượng hỏi.

Hắn chỉ nhận được tin tức bốn kẻ mặc áo choàng thần bí đả thương Thải Quỳnh Dao, trong đó có một người sử dụng Kiếm.

Lúc này chứng kiến nhóm Lạc Nam có đặc điểm quen thuộc nên chủ động công kích, trong lòng vẫn chưa dám chắc có phải đánh đúng người hay không, giết lầm còn hơn bỏ sót.

“Ở đâu ra chó sủa thật là điếc cả tai!” Lạc Nam lười biếng, ngón trỏ ngoáy ngoáy lỗ tai nói.

“Đúng nha, chó ngoan không cản đường, mau biến!” Hoàng Y Thiền nhìn thanh niên cười lạnh nói.

Đối với người khách sáo, các nàng đương nhiên sẽ lấy lễ đối đáp, nhưng đối với những kẻ không ra gì, cũng chẳng cần thiết phải khách khí.

“Các ngươi muốn chết!” Thanh niên trong mắt lóe lên sát ý, không cần biết đám người này có phải thủ phạm hay không, dám nói hắn là chó mèo cũng phải tiêu diệt.

“Chết chính là ngươi!” Lạc Nam nhàn nhạt nói, thân thể đã biến mất tại chỗ.

Một lần xuất hiện, Lạc Hồng Kiếm xuất hiện trong tay, Lôi Hỏa gào thét quanh thân kiếm, Bạo Ngục Trảm thẳng tay chém xuống.

“Không tốt!” Thanh niên sắc mặt đại biến, một thanh Cự Lôi Phủ lập lòe Lôi Đình màu đỏ xuất hiện, nện đến Lạc Nam.

KENG!

Trước sức mạnh của Lạc Hồng Kiếm, Cự Lôi Phủ rung động kịch liệt, lưỡi búa nặng nề xuất hiện vết rách, đem thanh niên đẩy lùi hàng trăm bức trên không trung, sắc mặt trắng bệch.

“Khốn nạn, các ngươi biết ta là ai không?” Thanh niên trong mắt xuất hiện vẻ kiêng kỵ nhìn mấy người Lạc Nam.

“Chó mèo mà thôi!” Độc Cô Ngạo Tuyết lạnh nhạt nói, Diệt Sinh Rút Kiếm Thuật triển khai.

Một nửa thân Kiếm rời vỏ, Kiếm Vực cô động vào thân kiếm, sát khí phô thiên cái địa rạch nát cả bầu trời, xẹt ngang hư không.

Lạc Nam và các nàng không có ai là hiền lành, kẻ dám chủ động công kích bọn hắn… phải chuẩn bị tâm lý tiếp nhận cái chết.

“Không ổn!”

Nhìn thấy Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật, hai chân thanh niên xém chút nhũn ra, toàn thân mồ hôi đầm đìa, cảm giác tử vong chưa bao giờ gần hắn đến thế.

“Nhị Trưởng Lão mau cứu ta!” Thanh niên cả kinh hô lên.

“Thủ đoạn thật là ác độc!” Có thanh âm già nua giận dữ cất lên, trước mặt thanh niên xuất hiện một lão già với đầu tóc trắng xóa, trong tay cầm lấy một nhánh thiên lôi, Đế Lực ngập trời tỏa ra bốn phía.

KENG!

Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật của Độc Cô Ngạo Tuyết đánh vào, lão già bị ép lùi lại một bước, bất quá cuối cùng vẫn hoàn hảo vô khuyết.

“Tiên Đế Sơ Kỳ!” Lạc Nam ánh mắt híp lại, thành thạo bước lên che chắn trước mặt chúng nữ.

Chứng kiến hành động này của hắn, trong ba đôi mắt đẹp xuất hiện dị sắc.

“Một kiếm vừa rồi rất quen, quả nhiên chính các ngươi là người đả thương Quỳnh Dao Đế Nữ!” Lão già ánh mắt híp lại, sát cơ dày đặc.

“Nhị trưởng lão, mau giết bọn hắn!” Thanh niên nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống mấy người Lạc Nam.

“Các ngươi là ai?” Lạc Nam ánh mắt hiện lên sát khí.

“Dám động vào Nhị thiếu chủ của Xích Lôi Tông, ngươi chán sống rồi!” Lão già âm trầm nói.

“Xích Lôi Tông?” Lạc Nam cùng tam nữ ánh mắt lấp lóe, đây là một cái Đế Cấp Thế Lực ở Tây Vực, cách Vạn Yêu Thánh Địa không xa.

“Xích Lôi Tông vì Thải Quỳnh Dao ra tay với chúng ta?” Lạc Nam cười nhạt.

“Quỳnh Dao trong tương lai chính là nữ nhân của Xích Bảo ta, ngươi dám trọng thương nàng, đúng là muốn chết!” Thanh niên thiếu chủ Xích Lôi Tông nói.

“Chỉ bằng ngươi?” Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền bật cười, Thải Quỳnh Dao là nữ tử có mị lực ngay cả hai nàng cũng phải thưởng thức, tên não tàn trước mặt này lấy tư cách gì?

Lạc Nam cũng hết nói nổi, xem ra là một tên não tàn say mê Thải Quỳnh Dao, nghe đồn nàng bị thương nên muốn lấy lại công bằng mà chưa tìm hiểu nguyên nhân rõ ràng.

Thật tình Lạc Nam không biết, Xích Lôi Tông nhiều lần đề nghị kết minh với Vạn Yêu Thánh Địa nhưng đều bị từ chối, vì thế luôn muốn nịnh bợ lấy lòng Vạn Yêu Thánh Địa, lần này vừa nghe tin Thải Quỳnh Dao bị đả thương, nào còn suy nghĩ nguyên nhân, lập tức muốn ra tay lấy lại công bằng cho người đẹp rồi.

Bởi vì quy tắc ưa thích chiến đấu trong cùng cấp của Vạn Yêu Thánh Địa rất nhiều người biết, Xích Lôi Tông cho rằng nhờ vào đó nhóm Lạc Nam mới có thể đả thương Thải Quỳnh Dao, không mấy xem trọng thực lực của bọn hắn.

“Nhị trưởng lão mau ra tay, ta muốn bọn chúng phải quỳ đến Vạn Yêu Thánh Địa để xin lỗi Quỳnh Dao!” Xích Bảo trợn mắt nói.

“Cứ để cho lão phu, một đám kiến nhỏ mà thôi!” Nhị Trưởng Lão gật đầu, thả người bay vọt đến.

Tốc độ nhanh đến cực điểm, ngay cả Độc Cô Ngạo Tuyết cũng chỉ mơ hồ chứng kiến một luồng tàn ảnh.

“Đại Lôi Thủ!”

Lôi đình đỏ thẫm che phủ trời cao, Nhị Trưởng Lão vươn ra hai bàn tay, Đế Lôi thét gào hội tụ vào trong đó, hung hăng chộp xuống Lạc Nam.

Kỳ quái chính là, đứng trước thế công của Nhị Trưởng Lão, Lạc Nam không làm ra chút phản ứng nào, ngược lại hắn điên cuồng thi triển Hoành Độ Hư Không, nhắm thẳng về Xích Bảo lao đến.

“Muốn bắt thiếu chủ trao đổi với đám nữ nhân sao? Đáng tiếc lão phu là Tiên Đế, bắt giữ các nàng rồi bắt giữ ngươi cũng dễ dàng!” Nhị Trưởng Lão ung dung mà cười.

Đại Lôi Thủ chụp xuống, Độc Cô Ngạo Tuyết và hai nữ vẫn tương đối bình thản.

“Buông xuôi rồi sao?” Nhị trưởng lão cười nhạt.

ĐÙNG!

Chỉ là theo một thanh âm kinh thiên động địa vang lên, sắc mặt thản nhiên của hắn bất chợt đại biến.

Một cổ khôi lỗi toàn thân như làm bằng cương thiết bá đạo xuất hiện, chỉ một quyền đơn giản vung ra, không gian bốn phía trở nên băng liệt, Đại Lôi Thủ bị nện thành đầy trời tia sét, tan rã giữa không trung.

Mà cùng lúc đó, Lạc Nam đã tiếp cận Xích Bảo.

“Đừng hòng!” Xích Bảo nghiến răng, đang muốn thi triển thân pháp bỏ chạy chờ Nhị Trưởng Lão tiếp ứng.

Sau lần đối chiến vừa rồi, hắn biết mình không phải đối thủ của Lạc Nam.

“Định Hồn – Siêu Hồn!”

Lạc Nam cười lạnh, Hồn Lực hội tụ bất ngờ tập kích.

Cơ thể Xích Bảo lập tức cứng đờ…

“Không được!” Nhị trưởng lão gầm lên, vô tận Đế Lôi xuất hiện trong tay, hướng về Lạc Nam nện xuống.

Một kích do Tiên Đế đánh ra, độ nguy hiểm có thể nghĩ.

Chỉ là lúc này, Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật bảy phần Kiếm của Độc Cô Ngạo Tuyết triển khai, hung hăng cản phá thế công của Nhị Trưởng Lão.

ẦM!

Kiếm khí tan vỡ, Độc Cô Ngạo Tuyết bị bức lùi vài trăm bước giữa không trung, khóe môi rỉ máu.

Nhân cơ hội ngắn ngủi đó, Lạc Nam đã thành công tiếp cận Xích Bảo.

Bá Lực gia trì, đơn giản mà thô bạo… Cuồng Thú Quyền hung hăng nện.

PHỐC!

Như dưa hấu vỡ vụn, đầu của Xích Bảo nổ tung thành cặn bã…

“NHỊ THIẾU CHỦ!” Nhị trưởng lão hai mắt đỏ ngầu như dã thú trọng thương ngửa đầu rống lên:

“Súc sinh, ta muốn các ngươi chết không yên lành!”

Khôi Lỗi Đế Giả nhân cơ hội một quyền đấm đến, Nhị Trưởng Lão miệng sùi bọt mép bị đánh bay ra ngoài.

“Chúng ta đi!” Lạc Nam nhanh trí lột xuống Nhẫn Trữ Vật trong tay Xích Bảo, thu hồi Phỏng Thiên Kính, thông qua Lệnh Bài Truyền Tống lập tức biến mất tại chỗ.

Độc Cô Ngạo Tuyết mấy nữ không chút chậm trễ nào, ý niệm vừa động… cả đám lập tức biến mất.

Chứng kiến tình cảnh này, Nhị Trưởng Lão như muốn phát điên, rồ dại gào thét:

“AAAAA, Xích Lôi Tông cùng các ngươi thề bất lưỡng tập!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250