Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 239
Phần 239

“Thế nào? Nàng đối với cái tên của nàng ta có gì ấn tượng sao?”

Lạc Nam nhìn sang Âu Dương Thương Lan mỉm cười hỏi.

Từ khi Bắc Cung Hàm Ngọc báo tên đến giờ, Âu Dương Thương Lan sắc mặt trở nên chăm chú, Lạc Nam chú ý đến nhưng giờ mới hỏi.

Âu Dương Thương Lan nhìn lấy hắn, môi đỏ mộng nói rõ ràng từng chữ:

“Gia tộc tối đỉnh về Luyện Đan thuộc Tiên Ma Cung chính là họ Bắc Cung, danh xưng Bắc Cung Thế Gia, khả năng luyện đan của bọn họ không kém so với Đan Thần Tháp!”

Ánh mắt Lạc Nam co rụt lại, tràn đầy nghiêm túc nhìn lấy nàng hỏi: “Bên trong Bắc Cung Gia có ai tên Bắc Cung Hàm Ngọc?”

“Thiếp chưa giải toàn bộ phong ấn, chỉ biết đến như vậy!” Âu Dương Thương Lan lắc đầu nói.

“Ta hiểu rồi…” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe.

Nếu thật sự Bắc Cung Hàm Ngọc là người của Bắc Cung Gia thuộc Tiên Ma Cung, như vậy càng dễ dàng lý giải vì sao nàng có kết cục thê thảm như vậy, bị đánh đến mức sót lại một tia tàn hồn.

Không… Bắc Cung Hàm Ngọc không thể gọi là thê thảm, phải gọi là may mắn mới đúng.

May mắn vì vẫn còn một tia tàn hồn sót lại sau cuộc thanh trừ đến từ Tiên Ma lưỡng giới.

“Trở về chàng có thể hỏi thử Tiểu Tuyết, muội ấy đã hoàn toàn giải trừ phong ấn ký ức, chắc chắn biết nhiều hơn thiếp!” Âu Dương Thương Lan kiến nghị.

“Ừm, chuyện này sau lại nói!”

Lạc Nam gật đầu, mang theo nàng đẩy nhanh tốc độ.

Huyền Hoàng Tinh mặc dù rộng lớn, khoảng cách giữa các đại lục cực kỳ xa xôi.

Nhưng đối với Lạc Nam vừa mới sở hữu được Dị Phong cao cấp như Đế Vũ Phong Ảnh, kết hợp Hoành Độ Hư Không…

Tuy áp chế tu vi, vẫn chỉ cần vài bước là đến.

Hùng Bá Môn…

“Bẩm Môn Chủ, đã mang bọn họ đến…”

Bên trong đại điện, Cao Vĩ lười biếng ngồi trên bảo tọa, nghe thuộc hạ bẩm báo.

Chỉ thấy Tam Trưởng Lão Hợp Lưu Tông cung kính cẩn thận từng li từng tí, dắt theo một đôi bà cháu thân mặc y phục cũ nát tiến vào.

Với điều kiện của Hợp Lưu Tông đương nhiên thừa sức thay đổi cách ăn mặc cho hai người trở nên sạch sẽ, nhưng chính Tông Chủ đã hạ lệnh phải giữ nguyên hiện trạng của hai bà cháu đến gặp vị Truyền Kỳ kia, không được tự ý thay đổi dù chỉ một chút.

Tam Trưởng Lão cũng đành nghe theo, vì thế mà trên người bà bà và Tiểu Tiểu lúc này vẫn còn mùi hôi thối.

“Tần Tần…”

“Ca Ca…”

Hai tiếng thét kinh hãi pha lẫn kích động cùng lúc vang lên.

Vừa mới tiến vào Đại Điện, bà bà cùng với Tiểu Tiểu đã toàn thân chấn động, ánh mắt ngơ ngác, biểu lộ thẫn thờ nhìn nam tử ngồi trên Bảo Tọa.

Mặc dù hắn lúc này cao quý không tả nổi, mặc dù thái độ của hắn lúc này lạnh nhạt hờ hững một cách lạ thường, diện mạo cũng đã thay đổi đi đôi phần…

Nhưng mà, Tiểu Tiểu và bà bà tin chắc rằng… đây chính là Tần Tần của hai người.

Một ngôi nhà gỗ nhỏ chỉ có ba người thân, bọn họ trân quý nhau, dù có hóa thành tro cũng sẽ không quên nhau…

“Ca Ca…”

Tiểu Tiểu kích động buông ra bà bà, như một con mèo hoang nhỏ nhắn đạp những bước chân bé nhỏ lao vọt đến.

Gương mặt lấm lem thấm đẫm nước mắt nhưng đôi môi chúm chím lại nở nụ cười tươi rói như ánh mặt trời.

Quả nhiên nàng đoán đúng, ca ca của nàng vẫn chưa chết… hắn vẫn sống tốt, sống rất khỏe, chờ nàng và bà bà đi tìm hắn.

Tiểu cô nương đột nhiên cảm giác được thế giới này thật sự không bạc đãi mình, thời gian khổ cực vừa qua nhặt nhạnh từng mảnh thi thể Yêu Thú, gom góp từng đồng tiền thật sự quá đáng giá, vô cùng đáng giá…

Nhà nhỏ của nàng sắp được đoàn viên…

“Thì ra là các ngươi…” Một giọng điệu hứng thú vang lên.

Cao Vĩ ngồi trên bảo tọa híp mắt…

Lực lượng phun trào, đem Tiểu Tiểu kịch chấn.

Phốc!

Tiểu Tiểu phun ra một ngụm máu tươi, thảm thiết lăn vài vòng trên đất.

“Tiểu Tiểu!?”

Bà bà kinh hoàng hét lên, không dám tin tưởng nhìn một màn này.

Thân thể già nua rệu rạo lao đến, đem Tiểu Tiểu ôm vào trong ngực…

“Ca ca…”

Tiểu Tiểu không để ý đến bà bà lo lắng, trái lại ánh mắt tràn đầy mờ mịt nhìn về phía Tần Tần…

Nàng không hiểu… vì sao…

“Môn Chủ!?” Tam Trưởng Lão Hợp Lưu Tông vội vàng quỳ xuống, thân thể run lên cầm cập.

“Đoạn ký ức đáng nhục nhã kia, ta đã gần quên đi… vì sao ngươi lại đào lên như thế hả?” Cao Vĩ thanh âm lạnh lẽo như hàn băng, quét mắt về phía Tam Trưởng Lão.

Không sai, chính là nhục nhã.

Cao Vĩ khó có thể chấp nhận, một nhân vật cao cao tại thượng, thân phận tôn quý như mình lại từng có quãng thời gian sống với một đám phàm nhân, cùng nói… cùng cười… cùng hạnh phúc…

Chỉ nghĩ đến đó hắn đã rợn cả gai ốc, trong lòng sinh ra cảm giác ghê tởm cùng cực.

Đối với Cao Vĩ, Luân Kiếp Tiên Cung mới là nơi thuộc về hắn, nơi có một dàn Thánh Nữ tuyệt mỹ chờ ngày sủng hạnh kia mới thích hợp với hắn.

Toàn bộ Huyền Hoàng Tinh ở trong mắt hắn chỉ là một cái chòi rách ven đường, ghé qua rồi thôi, không đáng để lưu ý.

Những năm này, ký ức khôi phục quá nhiều đã lấn át và chôn vùi cái khoảng thời gian đáng kinh tởm mang tên Tần Tần của hắn…

Vậy mà lúc này, Hợp Lưu Tông lại đào lên, đem đôi bà cháu phàm nhân hèn mọn này đến trước mặt hắn?

Cao Vĩ làm sao có thể không phẫn nộ?

“Còn bao nhiêu người biết chuyện lần này?” Cao Vĩ híp mắt hỏi Tam Trưởng Lão.

“Dạ bẩm, Hợp Lưu Tông các thành viên cao tầng đều biết!” Tam Trưởng Lão dập đầu ầm ầm xuống mặt đất, đầu óc rỉ máu, vẫn cố nén đau đớn nói ra:

“Chúng ta không dám tự quyết định vận mệnh của hai bà cháu này nên mới mang đến đây cho ngài quyết định, dù sao thì bọn họ cũng từng là người thân của ngài!”

“Người thân?” Cao Vĩ giận quá hóa cười: “Ngươi nói hai con kiến này là người thân của ta?”

“PHỐC!” Bà bà với Tiểu Tiểu miệng phun máu tươi, lời nói lạnh lẽo của Tần Tần như một lưỡi dao cứa vào tim hai người.

Một cảm giác lạ lẫm, tuyệt vọng, bi đát không cách nào để hình dung hiện ra trong tâm trí…

“Ca ca… ngươi có khổ tâm đúng không? Ngươi mau nói cho Tiểu Tiểu, vì sao lại như vậy? Tiểu Tiểu chắc chắn tin ngươi!” Tiểu Tiểu thở hổn hển trong lòng bà bà, ánh mắt long lanh mang theo từng tia cầu khẩn.

“Tần Tần, quyền lực và địa vị thay đổi con người đến thế sao?” Bà bà cố gắng dùng giọng điệu hiền từ nhất để khuyên nhủ.

BÙM!

Đáp lại nàng là cái vươn tay của Cao Vĩ, thân thể Tam Trưởng Lão Hợp Lưu Tông nổ tung thành một vũng máu.

Chết đến không thể chết hơn được nữa…

Trước mặt hai người không phải là tiểu nam hài Tần Tần, hắn là Luân Kiếp Tiên Đế… nhân vật lừa dối cả Tiên Giới, hung ác lập nên kế hoạch thôn phệ Thánh Nữ để đột phá Thiên Đế.

Người như vậy, sẽ mềm lòng sao?

“Người đâu!” Cao Vĩ trầm giọng gọi.

“Có thuộc hạ!” Hai vị trưởng lão Hùng Bá Môn từ trong không gian hiện ra.

“Đem Hợp Lưu Thành cùng Hợp Lưu Tông đồ sát, cả cái làng chài rách ven biển kia nữa, toàn bộ chó gà không tha!” Cao Vĩ ung dung phân phó.

“Tuân mệnh!” Hai tên Trưởng Lão nhanh chóng biến mất dạng.

“Ngươi…”

Bà cháu Tiểu Tiểu sắc mặt trắng bệch, một sự rét lạnh bao trùm khắp toàn thân.

Đột nhiên trong lòng hai người xuất hiện suy nghĩ, có lẽ kết cục Tần Tần chết đi… so với hiện thực lúc này còn tốt đẹp hơn.

Quá mức tàn khốc!

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250