Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 182
Phần 182

Đám người im lặng, không có một ai dám phản bác lời của nàng, ngay cả Mộc Ái My và Trưởng Công Chúa trong lòng cũng đành cười khổ.

Bởi vì các nàng cũng là ếch ngồi đáy giếng a, trước đó chưa từng nghe đến có Đại Tôn Đan mang lại công hiệu kinh người như vậy.

“Thắng bại đã rõ!” Dược Trưởng Lão vuốt cằm nói.

“Có chơi có chịu!” Lạc Nam cười tủm tỉm nhìn lấy Dương Diệp: “Theo đúng giao dịch, ta muốn Nhẫn Trữ Vật cùng Tứ Thủ Bạch Hỏa của ngươi!”

“Khốn kiếp… khốn kiếp!” Dương Diệp ngửa đầu gầm lên, một cảm giác khuất nhục bao phủ tâm trí hắn.

Đường đường là Đan Tử của Đan Thần Tháp, hắn lại thua kém một tiểu tử vô danh tiểu tốt, hơn nữa còn thua đúng sở trường Luyện Đan của mình.

Đối với bản thân Dương Diệp, đây là sỉ nhục, là vết nhơ cả đời khó rửa của hắn.

Sư phụ đã từng nói thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, núi cao còn có núi khác cao hơn, dạy bảo hắn đừng xem thường thiên tài trong thiên hạ.

Nhưng Dương Diệp chưa từng nghe lọt tai, bởi vì Đan Thần Tháp là thánh địa Luyện Đan được cả Vũ Trụ công nhận và tôn sùng.

Hắn thân là Đan Tử của Đan Thần Tháp, địa vị tôn quý, từ nhỏ được thừa hưởng tài nguyên tu luyện tốt nhất, làm sao có thể luyện đan thua kém người trong cùng thế hệ.

Hiện tại sự thật hung hăng giáng cho hắn một bạt tay, cũng chứng minh lời của sư phụ dạy bảo là đúng.

“Ngươi thật sự vừa mới đột phá Đan Tôn Trung Kỳ?” Ánh mắt âm trầm nhìn lấy Lạc Nam, Dương Diệp không cam lòng hỏi.

Lạc Nam có thể luyện ra Đại Tiên Đan khổng lồ chẳng khiến Dương Diệp kinh ngạc bằng việc đột phá trong lúc tỷ thí.

Điều này quá mức hoang đường…

“Vẫn chưa chính thức trở thành Đan Tôn Trung Kỳ…” Lạc Nam không mặn không nhạt đáp.

Dương Diệp ánh mắt co rút lại, hồi lâu sau mới phun ra một hơi: “Bổn Đan Tử phục!”

Hắn hiểu ý câu trả lời của Lạc Nam.

Thông thường, một người được công nhận là Đan Tôn Trung Kỳ, vậy hắn có khả năng luyện chế được tất cả các loại Tôn Cấp Trung Phẩm Đan Dược.

Nhưng Dương Diệp dám chắc, hiện tại giao một loại Tôn Cấp Trung Phẩm Đan Dược khác cho Lạc Nam ngoài Đại Tôn Đan, Lạc Nam sẽ luyện chế thất bại.

Hắn vẫn chưa phải Đan Tôn Trung Kỳ chân chính.

Trạng thái của Lạc Nam bây giờ chính là chỉ mới luyện chế được Đại Tôn Đan trong hàng ngũ Tôn Cấp Trung Phẩm mà thôi, là do đúc kết kinh nghiệm từ hai lần luyện chế thất bại trước đó nên mới có thể thành công.

Có thể hiểu là, Lạc Nam lấy tu vi Đan Tôn Sơ Kỳ, cưỡng ép bản thân mình luyện ra Đan Dược Tôn Cấp Trung Phẩm sau hai lần thất bại.

Thiên phú như vậy, hai từ khủng bố đã không đủ để hình dung.

“Đây chính là vượt cấp Luyện Đan!” Dược Trưởng Lão hít sâu một hơi, hướng Lạc Nam bái phục:

“Lão phu đã nghe qua cái từ này, nhưng đây là lần hiếm hoi được chứng kiến!”

“Thật sự có vượt cấp Luyện Đan sao?” Đám người xung quanh ngơ ngác, cảm thấy khó tưởng tượng nổi.

Bọn hắn hiểu Lạc Nam và Dương Diệp mấy người nói gì, chính vì hiểu nên mới thấy kinh hãi.

Trong lòng cả đám dâng lên câu hỏi, nếu hiện tại giao đề tài luyện chế một loại Tôn Cấp Thượng Phẩm Đan Dược cho Lạc Nam, chẳng lẽ sau vài lần luyện chế thất bại, hắn lại đúc kết kinh nghiệm rồi sẽ thành công hay sao?

Cả đám rùng mình lắc đầu, chắc chắn không được… điều này quá hoang đường.

So với chứng kiến Lạc Nam vượt cấp Luyện Đan, bọn hắn thà công nhận kẻ này vốn đã là Luyện Đan Sư cấp cao từ trước, như vậy mới hợp lẽ thường.

“Đan Tử, ta mang ngươi rời đi… không thể giao Dị Hỏa và tài sản cho hắn!” Địa Đế Hộ Pháp sắc mặt dữ tợn bước đến ngăn trước người Dương Diệp, trầm giọng nói ra.

Hắn biết, mất đi tài sản tích lũy và Dị Hỏa sẽ khiến thanh danh của Dương Diệp tại Đan Thần Tháp tuột dốc.

“Hồ đồ!” Dương Diệp sắc mặt lạnh lẽo quát: “Bổn Đan Tử còn chưa đến mức dám chơi không dám nhận!”

“Nhưng mà…” Địa Đế Hộ Pháp sắc mặt biến đổi.

“Câm miệng!” Dương Diệp khoát tay: “Ý ta đã quyết!”

Đám người nghe vậy tán thưởng nhìn lấy Dương Diệp, mặc dù kẻ nào kiêu ngạo tự phụ, nhưng ít ra cũng đáng mặt nam nhân, không làm ô danh dự của Đan Thần Tháp.

Dương Diệp ngoài mặt bình tĩnh, trong lòng lại đang rỉ máu, đau đến thở không nổi.

Hắn làm sao cam tâm giao tài sản của mình cho Lạc Nam? Nhưng mà không giao không được a…

Chuyện lần này diễn ra không hề bí mật, lại còn có cả Dược Trưởng Lão của Dược Gia chứng kiến.

Nếu Dương Diệp hắn lật lọng, không cần Lạc Nam trở mặt… chỉ cần Dược Trưởng Lão đem chuyện hôm nay tiết lộ ra ngoài một câu.

Với thân phận và danh vọng của Dược Gia ở trong giới Luyện Đan Sư, chỉ sợ cả đời này Dương Diệp cũng không ngóc đầu lên được, mà Đan Thần Tháp cũng sẽ chối bỏ quan hệ với hắn để bảo toàn mặt mũi.

Tài sản và Dị Hỏa mặc dù quý trọng, nhưng danh dự của Luyện Đan Sư và thân phận Đan Tử của Đan Thần Tháp đáng giá hơn rất nhiều.

Với tích lũy khổng lồ của Đan Thần Tháp, một cái Dị Hỏa và khối tài sản lần này không tính là gì, chỉ cần hắn vẫn còn là Đan Tử… như vậy tất cả những gì đã mất hôm nay vẫn có cơ hội lấy lại.

Nghĩ là làm, Dương Diệp hung ác cắn răng một cái, bàn tay hướng về Đan Điền của mình vỗ mạnh.

PHỐC!

Hắn nôn ra máu tươi, một ngọn lửa màu trắng với hình thù bốn cánh tay cũng bị cưỡng ép đẩy ra khỏi cơ thể.

Chính là Tứ Thủ Bạch Hỏa.

Khí sắc của Dương Diệp nhanh chóng trở nên trắng bệch, khí tức trên thân trở nên suy yếu.

Địa Đế Hộ Pháp muốn nâng đỡ, Dương Diệp lại đem hắn đẩy ra, lột phăng xuống Nhẫn Trữ Vật trong tay.

Đem Tứ Thủ Bạch Hỏa cùng Nhẫn Trữ Vật ném cho Lạc Nam.

Lạc Nam mỉm cười đưa tay tiếp nhận, không quên chỉ chỉ vào thứ đang ở cạnh bên:

“Hình như ngươi quên nó!”

Dương Diệp cùng đám người nhìn theo, phát hiện Lạc Nam đang chỉ về phía Tinh Không Cự Tượng.

“Ngươi…” Dương Diệp xém chút phun máu, ngay cả xa giá của hắn mà Lạc Nam cũng không buông tha.

“Nó cũng là tài sản mà!?” Lạc Nam nhún vai nói.

“Hừ! Nó là do sư phụ ta thu phục, nếu ngươi có thể lấy thì cứ tự nhiên!” Dương Diệp cười lạnh nói.

Tinh Không Cự Tượng vốn là Yêu Đế Tinh Không Thú khó thuần, đã được sư phụ hắn cho uống Đế Đan tẩy não, làm sao sẽ thuần phục Lạc Nam?

Lạc Nam mỉm cười, thản nhiên gọi: “Tiểu Tinh!”

NGAO!

Tiếng Long Ngâm vang vọng, chỉ thấy Tinh Không Long Mã đang nằm trên Ngũ Long Đế Cung vươn người đứng dậy, lấy một tốc độ khủng bố bay đến trước mặt Tinh Không Cự Tượng.

NGAO!

Tinh Không Long Mã ngửa đầu gầm rống, khí thế của một Tinh Không Thú hoàng giả chấn động thương khung.

Trước sự đàn áp của Tiểu Tinh, mặc dù tu vi chênh lệch, nhưng ánh mắt của Tinh Không Cự Tượng lại hiện ra một tia e sợ.

Nó ngoan ngoãn cúi đầu, lủi thủi cõng lấy cung điện đi theo sau lưng Tiểu Tinh, tìm đến bên cạnh Ngũ Long Đế Cung nằm xuống.

“PHỐC!” Dương Diệp thấy cảnh này rốt cuộc phun ra một búng máu, ngón tay run run chỉ lấy Lạc Nam:

“Ngươi… ngươi…”

Lạc Nam nhún vai cười cười không nói.

Khi còn chưa bị hắn thu phục, Tiểu Tinh đã như vua của Tinh Không Thú, mặc dù tu vi thấp kém đã có thể khiến vô số Tinh Không Thú đẳng cấp cao hơn phục tùng vây quanh.

Bởi vì nó là Tinh Không Thú biến dị, có khả năng tác động đến bản năng của Tinh Không Thú, khiến giống loài cuồng bạo khó thuần này phải e ngại.

Tinh Không Cự Tượng bị Đan Thần Tháp khống chế thời gian dài, sự hoang dã của nó đã sớm không còn, nên càng dễ bị Tiểu Tinh thu phục.

“Đa tạ…” Lạc Nam nhìn Dương Diệp mỉm cười, nghênh ngang bước lên Ngũ Long Đế Cung, muốn mang theo đoàn người rời đi.

“Khoan đã!” Đúng lúc này, Dương Diệp gầm lên một tiếng.

“Hừ, ngươi còn muốn gì nữa?” Kiếp Nhược cho rằng tên này muốn lật lọng, yêu kiều quát nói.

Dương Diệp không để ý đến nàng, hai mắt nhìn chòng chọc vào Lạc Nam:

“Ta ở Đan Thần Tháp chờ ngươi, ngày Đan Thần Đại Hội diễn ra, cũng là ngày Dương Diệp ta rửa sạch sỉ nhục, lấy lại cả vốn lẫn lãi!”

“Đan Thần Đại Hội?” Lạc Nam nhíu mày, lắc đầu nói: “Mặc dù không biết là thứ gì, nhưng ta đối với các cuộc thi Luyện Đan không quá hứng thú! Chỉ sợ ngươi phải thất vọng…”

“Haha!” Dương Diệp ngạo nghễ cười to: “Ngươi sẽ hứng thú!”

Lạc Nam nhíu mày: “Vì sao?”

Hắn không hiểu Dương Diệp lấy đâu ra tự tin như vậy.

Dương Diệp hai mắt trợn lên cuồng nhiệt, gằn từng chữ: “Chỉ có người đạt thành tích cao tại Đan Thần Đại Hội mới được trao cơ hội tiếp xúc với Vĩnh Hằng Thuộc Tính – Tam Muội Chân Hỏa!”

Lạc Nam ánh mắt co rụt lại, Diễm Tâm Đỉnh trong cơ thể kịch liệt chấn động khi nghe đến bốn chữ Tam Muội Chân Hỏa.

“Ngươi quả nhiên gợi lên hứng thú của ta!” Lạc Nam nhếch miệng cười tà:

“Đan Thần Đại Hội ta chắc chắn sẽ đến!”

Dương Diệp cười lạnh lùng: “Ta chờ!”

“Khuyên ngươi một câu!” Lạc Nam nhàn nhạt nói.

“Câu gì?” Dương Diệp hừ một tiếng.

“Đừng tiếp tục chuốc lấy nhục nhã!” Lạc Nam hết sức điềm nhiên, nhưng lại ẩn chứa sự kiêu ngạo tuyệt đối:

“Kẻ bại tướng dưới tay ta vĩnh viễn sẽ là bại tướng, không có cơ hội chuyển mình… bất kể là chiến lực cũng vậy, Luyện Đan cũng là như vậy, không có gì khác biệt!”

Toàn trường chấn động trước sự bá đạo của Lạc Nam, Dương Diệp lại phun một ngụm máu, ngửa đầu lên trời gầm thét:

“Ngươi sẽ hối hận về sự cuồng vọng hôm nay của mình!”

Lạc Nam lười đáp lại, ra hiệu Ngũ Long Đế Cung rời đi.

“Lạc công tử!” Đúng lúc này, Trưởng Công Chúa bên trong mắt đẹp lóe lên dị sắc, nhìn theo bóng lưng Lạc Nam yêu kiều quát lên:

“Tiểu nữ có thể may mắn được biết lai lịch của người?”

Nhịp tim nàng đập lên thình thịch, nàng động tâm…

Lần đầu tiên trong đời, nàng bị một nam tử làm cho hứng thú, làm cho trái tim đập lên dữ dội.

Chính vì thế, nàng mới buông xuống sự kiêu ngạo vốn có của mình, mang theo sự chờ mong nhìn lấy Lạc Nam.

Lạc Nam hơi sững sờ, sắc mặt bình thản, cũng không lên tiếng đáp lại.

Kiếp Nhược ở bên cạnh hắn lại kiêu ngạo quay đầu, thanh âm đầy tự hào vang vọng Thiên Nhiên:

“Thiếu Chủ Đế Thiên Côn Lôn, Trưởng Làng Nhất Thế!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250