Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 187
Phần 187

Chưa yên tâm được bao lâu, Đế Ma Lực lại nhắm thẳng vào Linh Hồn của Độc Cô Ngạo Tuyết tập kích.

Lạc Nam hãi hùng, nhanh chóng lấy ra Tẩy Hồn Thủy đổ vào miệng nàng.

Ý niệm vừa động, Huyết Dẫn Vong Hồn Cầm xuất hiện.

Lạc Nam hai tay nhanh chóng đặt lên dây đàn, gãy lấy Mê Hồn Khúc, dùng Hồn Lực của mình thông qua tiếng đàn bảo vệ và củng cố Linh Hồn của Độc Cô Ngạo Tuyết.

Chẳng biết qua bao lâu…

Tình trạng của Độc Cô Ngạo Tuyết đã trở nên cải thiện…

Tôn Lực trong cơ thể nàng dần dần chuyển hóa thành Đế Lực… khí tức chậm rãi đề thăng.

Lạc Nam đổ mồ hôi hột, chẳng dám thả lỏng dù chỉ một hơi, cố gắng hỗ trợ hết mức có thể.

Một tháng trong Gia Tốc Trận trôi qua, tu vi của Độc Cô Ngạo Tuyết đã thăng đến Bán Đế, mà phần Đế Ma Lực trong người Lạc Nam cũng đã truyền hết sang cho nàng.

Lực lượng bên trong Ma Ấn quá khổng lồ, chỉ với một nửa Ma Ấn, nàng đã thành công chuyển hóa 7 phần Tôn Lực thành Đế Ma Lực.

Sở hữu Phong Đế Ma Lực cực kỳ kinh khủng.

Độc Cô Ngạo Tuyết lúc này mở ra ánh mắt, đầu nhỏ cúi thấp, không dám nhìn bộ dạng đang tức giận đến đỏ bừng của Lạc Nam.

“Thiếp… cho thiếp xin lỗi…” Nàng lí nhí nói.

“Hừ!” Lạc Nam phẫn nộ hừ một tiếng, không thèm trả lời.

Nữ nhân này quá điên cuồng, dám tính kế hắn…

Tình cảnh vừa qua, chỉ cần hắn sơ sót dù chỉ một chút hay cứu viện chậm chạp dù chỉ một khoảnh khắc, thì kết quả không dám tưởng tượng.

Độc Cô Ngạo Tuyết chắc chắn đã ấp ủ kế hoạch này từ lâu, dùng tính mạng của chính nàng đánh cược vào bản thân hắn, tin tưởng hắn có thể cứu nàng.

Thấy Lạc Nam thật sự tức giận, Độc Cô Ngạo Tuyết ra vẻ đáng thương: “Thiếp tin tưởng chàng mà, nếu xảy ra chuyện không may, được chết trong lòng chàng thì thiếp cũng mãn nguyện!”

“Nàng quá ích kỷ!” Lạc Nam càng giận dữ, hắn khàn khàn lên tiếng:

“Nếu nàng chết đi như vậy… nàng có tưởng tượng đến ta sẽ hối hận cả đời? Sống trong dằn vặt cả đời?”

“Nàng có tưởng tượng đến Thương Lan, Manh Manh, chúng nữ ở Làng sẽ cảm thấy thế nào? Ta làm sao còn mặt mũi đối mặt với các nàng ấy?”

Giọng nói của hắn tràn đầy thống khổ.

Độc Cô Ngạo Tuyết toàn thân chấn động, lời của Lạc Nam như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vang trong lòng nàng.

Toàn thân nàng bủn rủn khóc rống lên, vội vàng nhào đến ôm chầm lấy Lạc Nam, liên tục hôn vào mặt hắn:

“Thiếp xin lỗi, thiếp xin lỗi… thiếp sai rồi…”

Nàng nhớ đến cách đây không lâu, Côn Lôn Nữ Hoàng từng cử Kiếp Nhược đi theo Lạc Nam chỉ để bên cạnh hắn có Tiên Đế hộ tống.

Nếu nàng là Tiên Đế, làm sao sẽ bị Nữ Hoàng xem như vô hình như vậy?

Trong lần hành động ở Thiên Nhiên Giới này, nàng cũng không hỗ trợ gì được cho Lạc Nam, tất cả là do Kiếp Nhược ra tay giúp hắn.

Vì những lý do này, Độc Cô Ngạo Tuyết muốn ép mình trở nên mạnh mẽ, nên mới liều lĩnh làm ra chuyện như vậy mà quên mất hậu quả nếu xảy ra rủi ro.

Nàng chết là chuyện nhỏ, nhưng sẽ khiến nam nhân trọng tình trọng nghĩa của nàng tiếc nuối dằn vặt cả một đời, sẽ khiến các tỷ muội thân thiết của nàng đau khổ cả một đời.

Nàng thật sự cảm thấy mình ích kỷ…

Thấy Lạc Nam vẫn im lặng không nói tiếng nào, Độc Cô Ngạo Tuyết trườn xuống giữa hai chân hắn.

Nàng hé mở đôi môi ngậm lấy côn thịt liếm láp, động tác như mèo con nịnh chủ, ra sức lấy lòng Lạc Nam.

Thấy tình cảnh này, trong lòng hắn trở nên mềm nhũn.

Thật sự muốn giận nàng cũng không nỡ giận…

“Thiếp sai rồi, sau này thiếp sẽ ngoan ngoãn nghe lời chàng…” Độc Cô Ngạo Tuyết vừa mút vừa rơm rớm nước mắt.

“Haizz…” Lạc Nam thở dài một tiếng, kéo nàng lên ôm vào trong ngực:

“Không có lần s…”

Hắn còn chưa kịp dứt lời, bỗng nhiên Ma Đỉnh bên trong đan điền kịch chấn.

Mà từ bên trong cơ thể của Độc Cô Ngạo Tuyết, ngay tại vị trí Ma Ấn, một thứ gì đó khủng bố muốn phá xiềng lao ra.

“Không xong rồi!” Độc Cô Ngạo Tuyết diện mạo nghiêm túc hét lên:

“Ma Ấn suy yếu đã không còn đủ khả năng giam cầm Ma Vật!”

“Nó muốn phá ấn lao ra!”

Lạc Nam giật mình, ánh mắt trở nên nghiêm túc…

Phải biết rằng, Ma Ấn trong người của Độc Cô Ngạo Tuyết cực kỳ cường đại, chỉ một nửa lực lượng bên trong nó đã khiến nàng gần đột phá Đế Giả chân chính.

Dù Ma Ấn chỉ còn lại phân nửa lực lượng thì đó cũng là một cổ sức mạnh khổng lồ, vậy mà không thể phong ấn Ma Vật kia?

Ma Vật này rốt cuộc mạnh cỡ nào?

Thấy biểu lộ của Lạc Nam, Độc Cô Ngạo Tuyết vội vàng giải thích nói:

“Một nửa lực lượng tạo thành Ma Ấn vốn là đến từ Ma Vật kia!”

“Hiện tại số lượng lớn mắt xích đã được cởi ra, thiếp đã luyện hết Đế Ma Lực do tiền bối để lại nên Ma Vật muốn phá ấn ra ngoài!”

“Ta biết rồi!” Lạc Nam gật mạnh đầu.

Hắn hiểu những gì Độc Cô Ngạo Tuyết vừa nói.

Qua lời của Âu Dương Thương Lan, Ma Ấn là do cường giả của Tiên Ma Cung có tu vi kém nhất cũng phải là Ma Đế thiết lập, bên trong ẩn chứa từ hai đến ba phần lực lượng của chính bản thân người lập ấn.

Vị cường giả thiết lập Ma Ấn lên người Độc Cô Ngạo Tuyết chắc chắn đã đem chính Ma Vật của mình đánh vào cơ thể nàng, bởi vì Ma Vật cũng thuộc phạm trù lực lượng của hắn, dùng nó trở thành một phần của Ma Ấn.

Hiện tại Ma Ấn không còn hoàn chỉnh, Ma Vật có được linh trí nhất định muốn triệt để thoát ra.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam ôn hòa nói: “Chuyện này ta xem ra lợi nhiều hơn hại!”

“Vị tiền bối kia có thể đem vật quý giá như Ma Vật tách khỏi cơ thể mình và giao cho nàng trước trận đại chiến sống còn của hắn, có thể thấy hắn cực kỳ yêu thương nàng, là người chí thân của nàng, Ma Vật đã từng là vật của hắn, chắc chắn nó sẽ không gây nguy hiểm cho hậu nhân của chủ cũ!”

Nghe Lạc Nam phân tích, Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt hoảng hốt…

Quả thật, nàng không cảm nhận được sự ác ý đến từ Ma Vật, thay vào đó là một loại khát vọng tái hiện thế gian, tung hoành thiên hạ của nó.

Cùng lúc này, một phần phong ấn ký ức của nàng lại được thả lỏng hết sức kỳ diệu… Độc Cô Ngạo Tuyết cắn cắn môi anh đào:

“Chàng nói đúng…”

“Biết thêm gì rồi?” Lạc Nam tò mò hỏi.

“Phụ thân của thiếp là Nhị Trưởng Lão của Tiên Ma Cung, danh xưng Kiếm Ma!”

“Nhị Trưởng Lão Tiên Ma Cung?” Lạc Nam khiếp sợ, không nghĩ đến thân phận của Độc Cô Ngạo Tuyết lại khủng bố đến như vậy.

Nếu phụ thân nàng vẫn còn sống thì Độc Cô Ngạo Tuyết chính là Đế Nữ hàng thật giá thật, hơn nữa còn là Đế Nữ của Thiên Đế.

Có thể đảm nhiệm vị trí Nhị Trưởng Lão Tiên Ma Cung, tu vi Địa Đế còn chưa đủ tư cách.

Hít sâu một hơi, Độc Cô Ngạo Tuyết nhìn Lạc Nam dịu dàng:

“Ma Ấn là do phụ thân thiết lập, Ma Vật trong cơ thể thiếp chính là của hắn để lại, thiếp muốn chàng giúp thiếp giải khai hoàn toàn Ma Ấn!”

“Không thành vấn đề!” Lạc Nam nghiêm túc gật đầu.

Đã đến nước này chỉ còn cách đâm lao thì phải theo lao, dù nguy hiểm nhưng cứ để Ma Vật bạo động muốn thoát ra cũng chẳng an toàn gì.

Liều một phen vậy…

Hai người như nước chảy mây trôi, tiểu huynh đệ cứng cáp của hắn lại tiến vào u cốc chật chội mềm mại ướt át đó.

Mà ngay khi kết hợp, cái phôi Ma Đỉnh bên trong người của Lạc Nam đã không nhịn được nữa, thả ra một loại Ma Vật tiến vào cơ thể Độc Cô Ngạo Tuyết.

Lạc Nam lựa chọn Hồng Hoang Ma Văn…

Tuy Hồng Hoang Ma Văn thường dùng cho Thể Tu, nhưng nó cũng có khả năng bao phủ vũ khí để gia tăng sức mạnh.

Trúc Kiếm nếu có Hồng Hoang Ma Văn gia trì lên trên, lực chiến của Độc Cô Ngạo Tuyết sẽ đạt đến một tầng cao mới.

Hồng Hoang Ma Văn thông qua vị trí hai người song tu tiến vào, đáng tiếc nó chỉ có thể vòng vòng bên ngoài Ma Ấn, vẫn chưa thể dụ dỗ Ma Vật bởi vì nó còn chưa hoàn toàn thoát ra.

“Nàng ra hiệu Ma Vật bình tĩnh lại, chúng ta trước tiên giải trừ các mắt xích!” Lạc Nam truyền âm.

Độc Cô Ngạo Tuyết gật đầu, khép hờ hai mắt, dùng tâm cảm nhận, bắt đầu câu thông Ma Vật đang kích động.

Lạc Nam kiên nhẫn chờ…

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250