Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 131
Phần 131

Bốn mắt nhìn nhau, Độc Cô Ngạo Tuyết sắc mặt hoảng hốt, theo phản ứng tự nhiên rụt người vào trong làn nước nóng, dùng làn sương khói che đi ngọc thể mê người.

Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, mặc dù nàng phản ứng rất nhanh, nhưng cảnh tượng vừa rồi đã ghi tạc vào tâm trí hắn.

Từng tấc da thịt trắng nõn như tuyết, dáng người uyển chuyển yểu điệu, Ma Ấn như một hình xăm nằm tại vị trí mẫn cảm càng gia tăng thêm sức hút của nàng.

Hắn chưa từng nghĩ đến, đối với một nữ tử trong trẻo lạnh nhạt như nàng, Ma Ấn sẽ nằm tại một vị trí quyến rũ gợi tình như vậy.

Bất quá Lạc Nam lúc này giả vờ một mặt bình tĩnh như không bị nhan sắc mê hoặc, điềm nhiên nói:

“Ta cũng muốn tắm…”

Nói xong, toàn thân lột trụi chỉ để lại cái khố bịt lấy tiểu huynh đệ lúc này đã cứng rắn tạo thành một cái lều nhỏ, trong khuôn mặt đỏ hồng của Độc Cô Ngạo Tuyết, nhảy tủm vào trong suối, còn cố tình tắm rửa bên cạnh nàng.

Hắn gần đây quả thật có chút mệt mỏi, được Độc Cô Ngạo Tuyết mát xa nên thoải mái ngủ một trận.

Bất quá giác quan của Hồn Tôn vốn là vô cùng tốt, dù có Kiếm Khí ngăn cách, nhưng quá trình giải phong Ma Ấn của Độc Cô Ngạo Tuyết đã kinh động đến hắn.

Giải trừ cái mắt xích đầu tiên hắn còn yên lòng, nhưng bắt đầu nóng ruột khi thấy nàng liều lĩnh muốn tiếp tục phá đi mắt xích thứ hai, vì thế mới tiến vào phá đám.

Nữ nhân này dám mạo hiểm trước mặt hắn, phải trừng phạt nàng.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam giả vờ kỳ cọ thân thể một chút, sau đó đưa lưng về phía nàng lười biếng nói:

“Tiểu Tuyết, kỳ lưng giúp ta nào!”

Độc Cô Ngạo Tuyết cắn lấy cánh môi hồng nhuận, tay chân lúng túng không biết phải làm sao.

Nếu lúc này nàng rời khỏi làn nước chạy mất, kiểu gì cũng sẽ bị hắn nhìn thấy thân thể.

Nhưng nếu tiếp tục che giấu dưới làn suối cũng không phải là cách…

Nghe lời nói của Lạc Nam, nàng hít một hơi cố giữ bình tĩnh, chậm rì rì tiến lại gần, hai tay nâng lên đặt trên tấm lưng cường trán của nam nhân, tiến hành kỳ cọ mặc dù chẳng có thứ gì.

Lạc Nam trong lòng buồn cười, lúc này Độc Cô Ngạo Tuyết toàn thân rụt xuống nước chỉ ngoi lên cái đầu nhỏ, hai cánh tay chật vật vươn cao qua khỏi đầu để kỳ lưng cho hắn.

Nàng mặc dù tính cách lạnh nhạt, lại vô cùng đáng yêu.

Cảm giác đôi tay mềm mại trượt trên lưng mình, hô hấp của mỹ nhân nóng hổi, Lạc Nam cười hì hì nói:

“Có qua có lại, nàng kỳ lưng cho ta… đến lượt ta kỳ lại cho nàng!”

“Không cần…” Độc Cô Ngạo Tuyết giật bắn người, lắc đầu thật mạnh.

“Đi đường mấy tháng trời, cơ thể đã có bụi bẩn, nàng đừng khách khí!” Lạc Nam hết sức vô sỉ nói, tu sĩ thân thể luôn tự đào thải, làm gì có khái niệm bụi bẩn?

Nhanh chóng quay người, hai tay thò vào làn nước ôm gọn vòng eo yêu kiều co giãn của nữ nhân, đem nàng kéo vào trong ngực.

Độc Cô Ngạo Tuyết chỉ cảm thấy toàn thân tê dại như có từng luồng điện chạy qua, làn da không chút tì vết nổi lên từng lớp gai ốc.

Lạc Nam đem nàng quay lại phía mình, đập vào mắt hắn là một tấm lưng trần mỹ diệu, đường cong hoàn mỹ từ dưới lên trên, vì lúc này nàng đang búi tóc nên để lộ phần gáy và cổ thon cao quý.

Đôi bàn tay rộng lớn nóng hổi của nam nhân nhanh chóng phủ lên tấm lưng mềm mịn trơn trượt của nàng, ôn nhu ma sát.

Độc Cô Ngạo Tuyết thân thể run rẩy, đôi chân kẹp chặt vào nhau, trái tim đập nhanh kịch liệt, chưa bao giờ nàng và hắn gần gũi đến như vậy.

Cảm giác thật kỳ lạ… như độc dược ngọt ngào, biết nguy hiểm nhưng vẫn khó thể nào chống cự.

“Dễ chịu không?” Lạc Nam cùng nàng rút ngắn khoảng cách, Độc Cô Ngạo Tuyết như tựa lưng vào lòng ngực săn chắc, mà hắn ở phía sau dùng tay vuốt ve tấm lưng nàng, hơi thở nóng rực mang theo khí tức dương cương phà vào gáy mỹ nhân.

“Đừng…” Độc Cô Ngạo Tuyết lí nhí trong miệng.

Nàng cảm giác mình như một con cừu non bị sói già từng bước dẫn dụ vào trong bẫy rập nguy hiểm, sẽ bị ăn đến xương cũng chẳng còn.

Lạc Nam nhìn da thịt của nàng ngày càng hồng hào, hắn âm thầm hài lòng…

Đối với nữ nhân đặc biệt phải có thủ đoạn đặc biệt, nếu không mặt dày tấn công vô sĩ một chút, chẳng biết đến bao giờ mới có thể cùng nàng xác lập quan hệ.

Độc Cô Ngạo Tuyết thuộc loại hình nữ nhân che giấu tình cảm cực tốt.

Dù nàng có yêu ngươi hơn cả sinh mạng của mình, nhưng một khi ngươi không tấn công, chỉ sợ rằng cả đời nàng cũng sẽ chẳng mở miệng thổ lộ tình cảm.

Nàng cam tâm tình nguyện đi bên cạnh ngươi, trả giá hy sinh vì ngươi, cũng chẳng cần cùng ngươi phát sinh thân mật.

Lạc Nam đâu thể để chuyện đó xảy ra?

Từ lúc phi thăng Tiên Giới, mặc dù hắn cực kỳ ít chủ động đối với nữ nhân, nhưng đối với người hắn thật lòng ưa thích, sẽ không ngần ngại tấn công nàng.

Huống hồ Âu Dương Thương Lan đã cố gắng kiến tạo, nếu còn không thể ghi bàn, kẻ mang danh đào hoa phong lưu như hắn cũng thật là có tiếng mà không có miếng.

Động tác của hắn càng thêm lớn mật, thân thể hai người như áp sát vào nhau, một trước một sau.

Tiểu huynh đệ như một thanh thép nóng hổi phía sau lớp vải mỏng cọ xát vào đùi ngọc của nàng, mà bàn tay ma mị của hắn từ lưng đã chuyển xuống ôm lấy eo, tiến về phía trước.

“Ưm…”

Độc Cô Ngạo Tuyết rên lên một tiếng nỉ non khi các ngón tay của nam nhân vuốt ve lấy bụng dưới của nàng, chạm vào Ma Ấn như hình xăm mềm mại, thỉnh thoảng trêu chọc lỗ rốn nhỏ xinh.

“Đừng… không được…” Nàng vặn vẹo thân thể, Kiếm Vực bùng nổ muốn tránh thoát động tác quái ác của Lạc Nam.

Nào ngờ hắn chuẩn bị sẵn, Lạc Hồng Kiếm đặt bên bờ suối cũng bùng phát Kiếm Vực, đối kháng với Kiếm Vực của Độc Cô Ngạo Tuyết, đem sức ép trấn xuống mức thấp nhất.

Lạc Nam nhân cơ hội đó, từ phía sau đặt môi lên gáy ngọc của nàng, hôn xuống một ngụm thật sâu.

Hương thơm bát ngát lan tràn, toàn thân thư sướng…

Côn thịt càng thêm náo loạn lung tung, nội khố rốt cuộc tách rời, như nhất trụ kình thiên đỉnh vào phía sau nàng.

Độc Cô Ngạo Tuyết vô thức kẹp lấy hai chân, lại vô tình đem côn thịt trần trụi của Lạc Nam ép vào hai bắp đùi non mịn.

Hai người cùng lúc rùng mình, Lạc Nam thở dốc gọi: “Tiểu Tuyết…”

“Ừ…” Độc Cô Ngạo Tuyết run giọng lên tiếng, thân thể mềm nhũn tựa vào người nam nhân.

Lạc Nam hít một hơi, từ phía sau rút ra dây vải…

Yếm bạch rơi xuống mặt suối, hai bầu sữa phụng phịu nẩy bật ra, bạo lộ ra ngoài không khí.

Trắng muốt đến mức thấy vài sợi gân xanh…

Tròn trịa co giãn, bên trên đỉnh song đòi là đôi quầng màu hồng phấn, ở giữa trung tâm chính là hai hạt thịt đỏ thẫm hơi nhô lên.

Hương thơm ngọt ngào nồng nàn bao trùm bốn phía…

Bàn tay của Lạc Nam nắm bắt cơ hội vô cùng tốt, từ bụng nàng nhanh chóng mà lên, chụp vào một bên bầu sữa, nắm vào trong tay.

“A” Độc Cô Ngạo Tuyết toàn thân giật giật, môi đỏ hé mở cực kỳ mê người.

Lạc Nam một tay niết lấy bầu sữa của nàng, cảm nhận được nhịp tim như trống của mỹ nhân, một tay khác nâng lấy cằm nàng, quay mặt mỹ nhân lại phía mình, nhắm ngay bờ môi anh đào hôn xuống.

“Ưm…”

Một tiếng rên yêu kiều từ cổ họng phát ra, đôi môi ẩm ướt kiều nộn đã được nam nhân chiếm lấy.

Bốn cánh môi quấn quýt mơn trớn, Lạc Nam động tác mạnh bạo, đầu lưỡi vươn dài không chút khách sáo tiến vào môi nhỏ của nàng, đảo qua hàm răng tinh mỹ, càn quét bên trong khoang miệng, tham lam chiếm hữu hương tân ngọc dịch.

Độc Cô Ngạo Tuyết cả người xụi lơ, hai mắt mở to, lông mi rung động mặc cho hắn bài bố.

Chiếc lưỡi đinh hương của nàng sợ hãi lẩn trốn, nhiều lần tránh đi sự truy bắt của lưỡi nam nhân.

Trong miệng nàng đã tràn đầy khí tức của hắn, mà hương tân ngọc dịch đang không ngừng bị nam nhân hút đi.

Lạc Nam đem nàng quay lại đối diện với mình, một tay nắn bóp bầu sữa, một tay ôm chặt lấy eo thon.

Môi áp vào môi, bên dưới côn thịt đang được đùi ngọc kẹp lấy.

“Á!”

Khi ngón tay của hắn bắt lấy đầu núm săn cứng chơi đùa, Độc Cô Ngạo Tuyết môi nhỏ mở lớn, toàn thân run lên bần bật.

Lạc Nam nhân cơ hội đó túm lấy đầu lưỡi của nàng, như linh xà xuất động, cuốn chặt lấy nó bắt đầu mút lấy.

“Chùn chụt… chùn chụt…”

Thanh âm vang vọng không gian tĩnh lặng, lưỡi hai người kịch liệt ma sát lấy nhau, Độc Cô Ngạo Tuyết hoàn toàn thụ động, bị hắn ép sát vào bờ suối, thân thể đang nhận lấy xâm lấn.

Bàn tay ma mị của Lạc Nam khi thì nắn bóp bầu sữa bên phải, khi thì chuyển sang bên trái, trêu chọc hai hạt anh đào xinh xắn của nàng không biết chán chê.

Hắn vừa hôn nàng, vừa đùa nghịch hai khối to tròn của nàng, bên dưới côn thịt lại chậm rãi ma sát với đôi đùi thơm non mịn.

Trong làn nước ấm, như tiên cảnh chốn trần giang.

Nhưng lòng người vốn là tham lam, bấy nhiêu đó vẫn còn chưa đủ…

Lạc Nam muốn tiến thêm một tấc, khi bàn tay đang ôm eo của nàng trở nên rụt rịt, lướt nhẹ qua vùng bụng bằng phẳng tìm xuống bên dưới…

Nhẹ nhàng tách ra lớp nội khố, phủ lên Ma Ấn, tiến vào gò mu mũm mĩm…

Lạc Nam hơi giật mình…

Trơn nhẵn…

Tiểu Tuyết của hắn vậy mà trơn nhẵn, không một sợi cỏ thơm.

Ma Ấn như hình xăm phủ xuống cả vùng tam giác, không biết có liên quan đến việc này hay không…

Lạc Nam như gặp phải trân phẩm, nữ nhân của hắn cực ít trường hợp này…

Không ngờ Độc Cô Ngạo Tuyết cũng thuộc trường hợp như vậy.

Không nhẫn nại được nữa, bàn tay của hắn úp lên chỗ thần thánh ấy, ngón tay vươn ra niết vào cái khe non mềm ẩm ướt.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250