Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 44
Phần 44

“Làng Nhất Thế?”

Danh tự này vừa ra, sắc mặt một đám cường giả ở đây đều trở nên mờ mịt…

Cái quỷ gì?

Làng?

Chưa từng nghe qua…

Ánh mắt cả đám hướng về vị trí thanh âm phát ra nhìn chăm chú, xem thử người tới là thần thánh phương nào, dù sao có thể nhận được thiệp mời của Vạn Yêu Thánh Địa không thể nào là nhân vật đơn giản…

Rất nhanh, bên trong tầm mắt xuất hiện hai thân ảnh một nam một nữ…

Trong đó nam nhân anh tuấn tiêu sái, đôi mắt ẩn chứa hắc bạch phân minh, khóe môi treo lấy nụ cười bình thản tà dị, một thân áo bào trắng khoác lấy thân thể cao ngất cân đối, vô cùng bất phàm.

Nhưng mặc dù như vậy, ánh mắt của đại đa số người chỉ nhìn về hắn vài hơi thở, sau đó toàn bộ bị thân ảnh xung quanh hấp dẫn, khiến cả đám toàn thân phải kịch chấn.

Một vị tuyệt thế yêu cơ phiêu nhiên mà đến, thời gian như đọng lại, dù là các phương Tiên Đế cũng không nhịn được thoáng thất thần.

Nhuyễn bào hoàng kim cao quý khoác lấy cơ thể ngọc ngà, cổ áo chếch xuống một chút khoe cái cổ thiên nga và xương quai xanh tinh mỹ, vòng eo mềm mại như rắn nước không xương, bộ ngực kiêu ngạo căng đầy vểnh lên như muốn phá tan trói buộc, kiều đồn săn chắc uốn cong gợi lên cảm giác đàn hồi khó tả.

Một đôi chân dài thẳng tắp khép nép, kết hợp với từng ngõ ngách trên cơ thể nàng tạo thành một tuyệt tác của tạo hóa.

Tóc như ngân hà búi cao, một chiếc trâm ngọc đơn giản vắt ngang được nàng sử dụng lại kiêu sa hơn vương miện nữ hoàng…

Mặc dù nàng mang khăn lụa mỏng che lấy dung nhan thần bí, nhưng đã khó có mỹ từ nào để hình dung vẻ đẹp ấy…

Loại khí chất thong dong bình thản, ba phần kiêu ngạo, ba phần mị hoặc, lại bốn phần ôn nhu… quả thật là hung hăng nện vào trái tim của những nam tử trong thiên hạ.

“Tuyệt đối không kém Cửu Thánh Chủ!”

Bạch Hạc Trưởng Lão và Hắc Đại Bàng Trưởng Lão liếc nhau, đều chứng kiến trong mắt đối phương sự khiếp sợ.

Lần đầu tiên trong đời, bọn hắn chứng kiến nhan sắc của nữ tử có thể cùng Cửu Thánh Chủ sánh ngang.

Chỉ là khiến tất cả nam nhân trái tim như bị hung hăng bóp nghẹn chính là, vị nữ thần tuyệt thế này lại đang khoác lấy cánh tay của một nam nhân khác, ánh mắt như ánh sao của nàng từ đầu đến cuối chỉ dừng lại ở trên thân nam tử bên cạnh mình, đối với ánh nhìn của toàn trường không thèm để ý.

Một đám Đế Tử bàn tay siết chặt, hận không thể thay thế vào trong đó, ngay cả Hồng Hài và Lôi Chấn Tử vốn là có tâm thái vững vàng, vẫn không nhịn được nhịp tim và hô hấp trở nên dồn dập, càng đừng nói những tên Đế Tử khác.

Chỉ có một đám Tiên Đế là miễn cưỡng dời ra ánh mắt, thân là Tiên Đế, bọn hắn có được định lực mà người khác khó được, mặc dù vô cùng thưởng thức giai nhân, vẫn không đến mức biểu hiện thất thố.

Hơn nữa, bọn hắn cũng không chủ động thăm dò nhìn thấu lớp khăn che mặt mỏng manh của nàng, bởi vì làm như vậy quá mất thân phận Tiên Đế, chỉ cần một người thực hiện thì những người khác sẽ cảm ứng được, sau này mặt mũi biết giấu đi đâu?

“Thì ra… bên cạnh hắn có nữ nhân ưu tú như vậy!” Mộng Chi Tiên sắc mặt ngơ ngác, chứng kiến đôi nam nữ vừa mới đến này, ngay cả Mộng Chi Tiên Tử như nàng cũng có chút cảm giác không bằng.

Lạc Nam chứng kiến ánh mắt thần thất của nàng, bèn ném đến ánh mắt ôn hòa:

“Mộng Chi, chúng ta lại gặp mặt!”

“Gặp qua Lạc công tử, đây là phụ thân của ta!” Mộng Chi Tiên rất nhanh chóng đã lấy lại tinh thần, mỉm cười giới thiệu Mộng Tung Hoành.

“Thì ra là Mộng gia chủ, tiểu tử thất kính!” Lạc Nam mỉm cười chắp tay, thái độ không mặn không nhạt.

Mộng Tung Hoành lần đầu tiên đánh giá Lạc Nam ở vị trí gần, càng nhìn càng thấy vừa mắt, chỉ là nghĩ đến nữ tử đứng bên cạnh hắn quá mức xuất chúng, nhất thời có chút lo lắng cho con gái của mình, sợ nữ nhi cạnh tranh không lại.

“Sớm nghe Tiểu Tiên nói qua về ngươi, quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, có cơ hội cứ đến Mộng gia làm khách, đích thân bá phụ sẽ tiếp đãi ngươi!” Mộng Tung Hoành nhanh chóng thể hiện, ra vẻ trưởng bối thưởng thức tiểu bối lên tiếng.

Hiển nhiên hắn muốn thay nữ nhi của mình ghi điểm.

“Vậy tiểu tử cung kính không bằng tuân mệnh, có dịp nhất định sẽ bái phỏng Mộng bá phụ một phen!” Lạc Nam khiêm tốn chắp tay.

Mộng Tung Hoành đã chủ động rút ngắn quan hệ, hắn cũng không thể tiếp tục làm giá, trực tiếp mở miệng gọi bá phụ, bằng không chính là không nể mặt Mộng Tung Hoành.

“Haha, tốt…” Mộng Tung Hoành cười to hài lòng.

Mộng Chi Tiên thẹn thùng cúi đầu, thấy Lạc Nam và phụ thân của mình hòa hợp, trong lòng có chút mừng thầm.

Xung quanh tập thể nghiền ngẫm nhìn lấy tình cảnh này, lúc đầu cảm thấy Lạc Nam với Âu Dương Thương Lan mặc dù có vẻ ngoài hoàn hảo, nhưng thực lực cũng không cao, thậm chí tiến đến tham dự mừng thọ của Địa Yêu Đế vậy mà ngay cả một Tiên Đế cũng không mang theo được, có chút xem nhẹ hai người.

Nhưng khi nhìn thấy Mộng gia và Lạc Nam thân mật, bọn hắn buộc phải thay đổi cách nhìn.

Đôi nam nữ này, xem ra không hề đơn giản a, có thể khiến Mộng gia của Thiên Địa Hội thân mật như vậy, nếu đơn giản mới là chuyện lạ…

Không sai, hai người vừa đến chính là Lạc Nam và Âu Dương Thương Lan.

Vốn dĩ Độc Cô Ngạo Tuyết mấy nữ cũng có hứng thú muốn đi, nhưng sau khi suy nghĩ lại phần thưởng tiến vào Vạn Yêu Trì chỉ dành cho Thể Tu, mà Lạc Nam với Âu Dương Thương Lan chính là hai Thể Tu mạnh nhất Làng, bèn để hai người ra mặt.

Một tấm thiệp mời nếu đi quá đông người, như vậy lộ ra không tôn trọng gia chủ… Lạc Nam với Âu Dương Thương Lan một nam một nữ vừa lúc thích hợp.

Lúc này chứng kiến toàn cảnh quả nhiên quyết định đúng đắn, mỗi thế lực cũng chỉ đến hai người mà thôi, không hơn không kém.

“Hai vị phải chăng có thiệp mời?”

Đúng lúc này, vị mỹ phụ Thất Trưởng Lão trong trẻo cất tiếng hỏi.

Tại sao những người khác nàng không hỏi thiệp mời, lại chỉ hỏi riêng Lạc Nam với Âu Dương Thương Lan?

Câu trả lời vô cùng đơn giản, danh sách khách mời được nàng và Lục Trưởng Lão nắm trong tay, chỉ là bên trong không có hai nhân vật này a.

Không phải bọn hắn muốn gây khó dễ cho Lạc Nam hai người, mà quy tắc chính là quy tắc, không thể vì quan hệ với Mộng gia mà được phép tiến vào nếu không được mời.

“Gặp qua hai vị trưởng lão, thiệp mời đương nhiên phải có!” Lạc Nam khiêm tốn cười một tiếng, đang định lấy thiệp ra.

“Bọn hắn là khách do ta mời!”

Bất chợt, một thanh âm trong trẻo êm tai vang lên, từ bên trong Vạn Yêu Thánh Địa có thất thải hà quang chiếu rọi, một thân ảnh tuyệt mỹ như tiên nhẹ nhàng xuất hiện.

Nàng chính là Thải Quỳnh Dao, chỉ là lúc này dung mạo của nàng mười phần rực rỡ, môi đỏ như lửa, má ngọc không phấn vẫn hồng, khí chất vô cùng cao quý, nào có nửa điểm bị thương?

Chứng kiến Thải Quỳnh Dao xuất hiện, Thất Trưởng Lão và Lục Trưởng Lão bừng tĩnh, chẳng trách hai người khách nhân này trẻ tuổi như vậy, thì ra là bằng hữu của Đế Nữ.

Đế Nữ ở Vạn Yêu Thánh Địa được tất cả mọi người yêu quý, Đại Trưởng Lão cũng không ngoại lệ, vì lẽ đó mới cho phép nàng mời bằng hữu đến dự đại thọ.

Chỉ là trước đó Đế Nữ chưa từng mời ai, không ngờ lúc này mời một đôi nam nữ chưa rõ lai lịch.

“Nếu là khách quý của Đế Nữ, trước đó đã hơi thất lễ rồi!” Thất Trưởng Lão với Lục Trưởng Lão hướng về Lạc Nam khách khí nói.

“Hai vị tiền bối đừng như vậy, tiểu tử chưa từng để trong lòng!” Lạc Nam lễ độ ôn hòa đáp.

Thất Trưởng Lão với Lục Trưởng Lão trong mắt hiện lên nét tán thưởng, âm thầm hài lòng thái độ ứng xử của Lạc Nam.

Lúc này, Thải Quỳnh Dao cũng gật đầu chào hỏi các Tiên Đế xung quanh một tiếng, mới bước đến bên cạnh Lạc Nam, ánh mắt có chút phức tạp:

“Không nghĩ đến, người đánh bại ta lại trẻ trung như thế…”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của Thải Quỳnh Dao vẫn hơi liếc qua Âu Dương Thương Lan, cũng bị nhan sắc của nàng khiến cho kinh dị.

“Haha, vì sao Đế Nữ biết là ta?” Lạc Nam cười hỏi, phải biết lúc đánh với nàng hắn che mặt với giả giọng.

“Ta nhờ Hùng Lão vẽ ra bức họa của các ngươi!” Thải Quỳnh Dao thành thật nói.

Lạc Nam khóe miệng co giật, xém chút quên mất ngày đó Hùng Lão đi cùng là một vị Yêu Đế, có thể dễ dàng nhìn thấu dung mạo của hắn.

Đó cũng là lý do hôm nay Lạc Nam không che mặt, xung quanh toàn là Tiên Đế, che mặt có công dụng cái rắm a.

“Không biết vị này là?” Thải Quỳnh Dao lúc này mới mỉm cười nhìn sang Âu Dương Thương Lan, nàng biết nhóm Lạc Nam lần trước không hề có nhân vật như vậy, khác biệt hoàn toàn với nữ Kiếm Tu khủng bố lần trước.

“Nàng là Tiểu Lan, hiền thê của tại hạ!” Lạc Nam tự hào nói.

Nghe Lạc Nam nói, Mộng Chi Tiên âm thầm bĩu môi, mà một đám Đế Tử chỉ cảm thấy trái tim rỉ máu, ánh mắt trừng trừng nhìn lấy Lạc Nam.

Dựa vào đâu, một tiểu tử Tiên Vương lại có được mỹ nhân như vậy? Không thấy trước nhan sắc của Âu Dương Thương Lan ngay cả Tiên Đế cũng động lòng hay sao?

“Gặp qua Đế Nữ!” Âu Dương Thương Lan gò má hơi đỏ, nhìn Thải Quỳnh Dao gật đầu.

“Lạc công tử thật là có phúc!” Thải Quỳnh Dao cảm thán nói ra.

Nàng không chỉ khen ngợi Âu Dương Thương Lan, mà nhớ đến ba vị nữ nhân lần trước đi với hắn đều là đại mỹ nữ.

Mặc dù ở Tiên Ma Vực thực lực mới là quan trọng, thực lực quyết định tất cả, nhưng lòng yêu cái đẹp đại đa số người đều có, vẻ mặt như đưa đám của mấy tên Đế Tử như chứng minh cho điều đó rồi.

Dung mạo của Âu Dương Thương Lan đã đủ cùng top 1 Tuyệt Sắc Bảng cạnh tranh cao thấp.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250