Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 190
Phần 190

“Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật!”

Độc Cô Ngạo Tuyết ngửa đầu quát lên một tiếng.

Vẫn là tám phần Kiếm được rút ra… nhưng ở khoảnh khắc này, khi đường Kiếm của nàng xuyên thấu hư không, thì ở sau lưng… Tàn Kiếm Ma Hồn như lưu tinh lao vọt theo, hòa nhập cùng nhát chém.

Uy lực tăng vọt lên gấp mấy lần, khó thể nào đong đếm…

KENG!

Một kiếm này, ẩn chứa sức mạnh không gì cản nổi, như có thể cắt rời vạn cổ, thời gian và không gian đều ngưng đọng lại.

Trong tầm mắt của Lạc Nam, chỉ còn ánh kiếm ngập trời che đậy tất cả…

Hồi lâu sau, tinh không một lần nữa trở nên tĩnh lặng, vô số vết cắt lấy tốc độ bằng mắt thường có thể nhìn thấy khép lại.

Độc Cô Ngạo Tuyết đứng ở nơi đó, hai cánh tay run rẩy… Trúc Kiếm lơ lửng ở trước mặt nàng, sắc mặt trắng bệch.

Tu vi của nàng, dừng bước ở Đế Giả, nhưng lại cách Đại Đế không xa…

Hiển nhiên, nàng thông qua Đế Kiếp…

Giải phóng toàn bộ Ma Ấn, đạt đến một cấp độ hoàn toàn mới.

“Chúc mừng nàng, ta rất tự hào…” Lạc Nam đến gần, lại một bình Bất Tử Dịch Thủy đặt trước môi nàng.

Độc Cô Ngạo Tuyết đưa mắt sang nhìn hắn, bộ dáng lãnh tĩnh hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại kinh hỉ, vui sướng và nhu tình…

Lạc Nam giang rộng tay… mỉm cười.

Nàng như chim nhỏ sà vào lòng hắn, thân thể mềm mại dán chặt vào người Lạc Nam, môi hồng nhợt nhạt hôn lên cổ hắn, không ngừng thủ thỉ:

“Tiểu Nam… Tiểu Nam… tất cả là nhờ có chàng, thiếp yêu chàng chết mất… yêu chết mất…”

Không có hắn, nàng đừng mơ sống sót khi vội vàng giải phóng Ma Ấn như vậy…

Nàng biết, Lạc Nam đã tiêu hao rất nhiều cho sự ích kỷ của mình.

Chỉ riêng lượng Tẩy Hồn Thủy, con số đủ để bồi dưỡng nên một đám Hồn Tôn mạnh mẽ, càng chưa nói tiêu hao gần sạch Bất Tử Dược Thủy mà hắn phòng thân.

“Đáp ứng ta… áp chế tu vi, không để Thương Lan và chúng nữ biết chuyện!” Lạc Nam ôm nàng, cực kỳ nghiêm túc.

Nếu để Âu Dương Thương Lan và Đình Manh Manh biết được chuyện này, các nàng không liều mạng giải phong Ma Ấn mới là chuyện lạ.

Lạc Nam thật sự vẫn chưa dám chắc có thể hỗ trợ các nàng như đối với Độc Cô Ngạo Tuyết.

Thứ nhất, quá trình này quá nguy hiểm, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.

Thứ hai, không ai có thể ước tính được lực lượng trong Ma Ấn trên người của các nàng là bằng nhau, nếu của Âu Dương Thương Lan còn nhiều hơn và táo bạo hơn của Độc Cô Ngạo Tuyết, làm sao có thể khống chế?

Cuối cùng, lần này sở dĩ thành công giải khai toàn bộ Ma Ấn là nhờ Tàn Kiếm Ma Hồn là vật mà phụ thân của Độc Cô Ngạo Tuyết để lại, nó rất ngoan ngoãn nghe lời nàng, nên mới dễ dàng hơn.

Có trời mới biết trong Ma Ấn của Âu Dương Thương Lan ẩn chứa thứ gì, liệu có dễ bảo như Tàn Kiếm Ma Hồn hay không?

“Được! Thiếp đáp ứng chàng…” Độc Cô Ngạo Tuyết gật mạnh đầu.

Nàng cũng không muốn đại tỷ của mình mạo hiểm, một mình nàng tùy hứng là đủ lắm rồi.

Hơn nữa, nàng là Kiếm Tu, bình thường không tiết lộ khí tức… có thể dễ dàng ẩn giấu tu vi mà không lo bị nghi ngờ.

“Chúng ta về đi chàng, thiếp nhớ các tỷ muội!” Độc Cô Ngạo Tuyết kéo tay hắn nói.

“Về thì về, nhưng chuyện lần này nàng nghĩ ta dễ dàng bỏ qua như vậy?” Lạc Nam bĩu môi, hắn còn chưa nguôi giận.

Độc Cô Ngạo Tuyết cắn cắn cánh môi: “Thiếp chấp nhận trừng phạt!”

“Tốt lắm!” Lạc Nam cười tà, trong tay đã xuất hiện một viên ngọc tròn trịa trơn bóng lớn như quả trứng gà.

“Chàng muốn làm gì?” Độc Cô Ngạo Tuyết khó hiểu.

Lạc Nam không đáp, dùng một tia Hồn Lực của mình truyền vào viên ngọc.

Sau đó nhẹ nhàng tách chân của Độc Cô Ngạo Tuyết ra.

Trong ánh mắt xấu hổ muốn chết của nàng, hắn đem viên ngọc nhét vào u cốc chật chội hồng phấn đó.

“Ưm…” Độc Cô Ngạo Tuyết nhịn không được toàn thân run lên, môi khẽ rên rỉ.

Bên trong chen chúc chật chội quá…

Lạc Nam không nói tiếng nào, ý niệm vừa động, thông qua tia linh hồn kết nối với viên ngọc.

Ngay lập tức, viên ngọc rung lên bên trong u cốc màu mỡ đó.

“Á…” Độc Cô Ngạo Tuyết giật bắn người, làn da đỏ thẳm, môi dọc rỉ nước.

“Yên tâm, nó chỉ là một viên ngọc bội thông thường!” Lạc Nam trêu tức nhìn nàng:

“Đây là trừng phạt, khi nào ta cho phép nàng mới được lấy ra!”

Độc Cô Ngạo Tuyết toàn thân run rẩy, hai mắt ngập nước thở hổn hển: “Chàng hư hỏng, muốn giết thiếp sao?”

“Như vậy nàng mới biết sợ! Có chịu hay không?” Lạc Nam hừ lạnh hỏi.

Độc Cô Ngạo Tuyết cắn chặt môi, hồi lâu mới lí nhí như muỗi kêu:

“Thiếp tùy chàng…”

“Không ngờ Giáo Tử của chúng ta chạy đi làm Đế Tử của Đế Thiên Côn Lôn Giới!”

Bên ngoài tinh không, hai vị cường giả Hỉ Bi Tự liếc mắt nhìn nhau, chứng kiến sự không phục trong mắt đối phương.

Bọn hắn từ Thiên Địa Hội muốn mua toàn bộ tin tức của Lạc Nam, bao gồm xuất thân, phương hướng tu luyện, thủ đoạn hộ thân… tất tần tật các thứ.

Nhưng không ngờ Thiên Địa Hội giở thói công phu sư tử ngoạm, muốn một cái giá trên trời mà sợ rằng ngay cả Thiên Đế cũng chưa chắc trả nổi, điều này khiến hai vị cường giả Hỉ Bi Tự cả kinh.

Cuối cùng, bọn hắn chỉ có thể bất đắc dĩ thu mua tin tức gần đây của Lạc Nam…

Đối với tin tức này, Thiên Địa Hội đưa ra cái giá không quá đắt, lập tức cho hai người biết Lạc Nam đã tiến về Đế Thiên Côn Lôn tham gia tuyển chọn Thiếu Chủ.

Hai người nghe xong lập tức đuổi đến Đế Thiên Côn Lôn, đáng tiếc tất cả đã muộn… Lạc Nam thành công đăng lâm Thiếu Chủ, hơn nữa danh vọng của hắn ở mảnh Đế Thiên Giới này còn cực kỳ hiển hách, được hầu hết tu sĩ Đế Thiên Côn Lôn tin phục.

Kết cục đã chẳng thể thay đổi, hai vị cường giả cực kỳ không cam lòng.

“Đừng nói là với thực lực của hai người chúng ta, sợ rằng toàn bộ Hỉ Bi Tự cũng chưa đủ đối kháng trực diện với Côn Lôn Giới!” Nam tử La Hán diện mạo dữ tợn nói.

Vị Hồn Đế khí chất nho nhã đi cùng hắn trầm ngâm gật đầu, Hỉ Bi Tự mặc dù thuộc Tây Phương Giáo, nhưng chỉ là một cái Địa Đế Cấp Thế Lực mà thôi.

Toàn bộ Hỉ Bi Tự có năm vị cường giả thực lực tương ứng với Địa Đế tọa trấn, bao gồm cả hai người bọn hắn.

Hỉ Bi Tự xuất động hai trong số năm vị cường giả đỉnh cao để đi chiêu mộ Lạc Nam, có thể thấy xem trọng vị Giáo Tử này đến mức độ nào.

Lúc này bị Đế Thiên Côn Lôn phỏng tay trên, bọn hắn làm sao không bực bội?

Nhưng Đế Thiên Côn Lôn lại là Thiên Đế cấp thế lực, Hỉ Bi Tự trêu không nổi nha.

“Kế tiếp tính sao đây?” Nam tử La Hán trầm giọng hỏi.

“Tiến vào Côn Lôn Giới điều tra một thoáng, khi trở về còn có cái mà báo cáo!” Hồn Đế quyết định.

“Được!” Nam tử La Hắn tán thành.

Hai người thu liễm toàn bộ khí tức, tiến vào Côn Lôn.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250