Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 184
Phần 184

Quả nhiên đúng như suy nghĩ hoang đường của bọn hắn, chỉ thấy Lạc Nam đứng ở bên ngoài, ung dung đem Dục Tình Yêu Hỏa và Tình Đế Độc thả vào bên trong Tù Không Bát.

Vì Tù Không Bát là pháp bảo của Lạc Nam nên nó có thể dễ dàng tiếp nhận lực lượng từ bên ngoài truyền vào của hắn.

Đám người chứng kiến cảnh tượng này, chỉ cảm thấy một cổ khí lạnh xông thẳng lên đầu, vô thức nuốt nước miếng đầy khô khốc.

Tinh Không Cự Tượng to lớn như ngọn núi, mà Kim Diệt và Chung Hải thân thể của nhân loại bình thường, chưa kể đã bị phong ấn tu vi, hơn nữa bọn hắn đều là nam nhân.

“Một màn đặc sắc sắp diễn ra, Tinh Không Cự Tượng chắc chắn sẽ rất thỏa mãn!” Lạc Nam cười tà, liếm liếm mép môi.

“Không… đừng mà… đừng mà…” Chung Hải co giật toàn thân, dùng ánh mắt như gặp quỷ nhìn lấy Lạc Nam.

“Tên khốn kiếp, ngươi có gan thì giết lão phu, vì sao nhục ta? Vì sao nhục ta?” Kim Diệt như phát rồ rít gào, đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc, lại quay sang Mộc Ái My điên cuồng uy hiếp:

“Mau nói hắn dừng lại, bằng không lão phu sẽ cho ngươi tan xương nát thịt!”

Nói xong, hắn còn cố ý thông qua Linh Hồn Bổn Nguyên tác động đến linh hồn của Mộc Ái My, muốn tra tấn nàng để uy hiếp Lạc Nam dừng lại.

Nào ngờ Mộc Ái My tâm trí cực kỳ kiên cường, linh hồn đau nhức kịch liệt, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh, cũng không rên dù chỉ một tiếng.

Lạc Nam làm bộ không thấy cảnh này, hướng về Mộc Ái My cười hỏi:

“Nàng có hài lòng?”

“Cực kỳ hài lòng!” Mộc Ái My hít sâu một hơi nói: “Nhìn thấy bọn chúng làm ra chuyện cầm thú, thân bại danh liệt… dù đi chết ta cũng hài lòng!”

“Tốt!” Lạc Nam vỗ tay khen hay.

Gia tăng cường độ Tình Độc…

“Điên… các ngươi đều là kẻ điên, các ngươi đều là ma quỷ!” Kim Diệt rít gào nhìn lấy Lạc Nam và Mộc Ái My.

Hắn không hề nghĩ đến, Lạc Nam và Mộc Ái My lại xem nhẹ chuyện sinh tử như vậy cũng muốn để hắn vạn kiếp bất phục.

Mà hắn lại bị phong ấn lực lượng, ngay cả muốn tự bạo để tự vẫn cũng không làm được, chỉ có thể bất lực chứng kiến hỗn hợp quỷ quái tiến vào cơ thể mình liên tục.

Rất nhanh, bầu không khí ái muội bao phủ toàn bộ Tù Không Bát…

Chung Hải cùng Kim Diệt cảm giác thân thể bản thân nóng lên, hô hấp trở nên dồn dập, một cảm giác ngứa ngáy bao phủ khắp toàn thân, vũ khí giữa hai chân biểu tình dữ dội.

Mà ở sau lưng bọn hắn, Tinh Không Cự Tượng không khá hơn bao nhiêu, đôi mắt của nó đỏ ngầu như máu, bên trong xuất hiện vô số tia dục vọng, chậm rãi dẫm từng bước chân khổng lồ tiến đến gần hai người.

Thấy cảnh tượng này, Lâm Báo dù đứng bên ngoài cũng là toàn thân co lại, gồng cơ đít siết cơ mông, xém chút nữa hướng Lạc Nam quỳ rạp xuống đất.

Hắn xin thề với trời, đời này kiếp này cũng không dám trêu chọc Lạc Nam.

Quá mức kinh khủng…

“Không… tha… tha cho chúng ta!”

Cố gắng cắn lấy đầu lưỡi giữ vững tỉnh táo, Kim Diệt cùng Chung Hải toàn thân rét run, lê lết trên mặt đất tránh né sự tiếp cận của Tinh Không Cự Tượng.

ẦM ẦM ẦM…

Tinh Không Cự Tượng hô hấp ngày càng dồn dập, lý trí đơn giản như nó lúc này chỉ muốn tìm thứ gì đó để phát tiết, động tác của nó trở nên thô bạo, dùng chân đạp xuống cơ thể hai tên Đan Đế, muốn hạ thấp cơ thể bên dưới của mình.

Kinh hãi, tuyệt vọng, ghê tởm… các loại tâm tình thê thảm nhất bao phủ tâm trí và linh hồn của hai người, bên trong đó còn ẩn chứa sự thèm muốn của cơ thể.

Ngay cả Kim Diệt vốn phẫn nộ và cứng đầu cũng chịu đựng không nổi sự tra tấn này.

Hắn cùng Chung Hải khóc rống lên, hướng Lạc Nam dập đầu như giã tỏi:

“Cầu xin ngươi… cho chúng ta được chết, ta trả lại Linh Hồn Bổn Nguyên cho nàng, trả lại cho nàng!”

Kim Diệt nói xong, một cái Linh Hồn Bổn Nguyên trong suốt bay ra ngoài, đụng vào vách Tù Không Bát.

Lạc Nam nhếch miệng hài lòng, phất tay một cái.

Tù Không Bát thu hồi, Linh Hồn Bổn Nguyên trở về cơ thể Mộc Ái My, gò má của nàng lấy lại vẻ hồng nhuận xinh đẹp.

Không chút chần chờ, Lạc Nam lại nâng ra hai cánh tay.

Một tay thu hồi lại toàn bộ Tình Đế Độc, một tay khác tỏa ra Thất Thải Huyền Quanh, nhanh chóng bao trùm lấy Tinh Không Cự Tượng cùng hai tên Đan Đế.

Trước sự tịnh hóa của Thất Thải Huyền Quang, cộng thêm Tình Đế Độc thu hồi.

Dục vọng của hai người một thú bị tước mất.

Bọn hắn nằm trên mặt đất thở hổn hển, da gà và gai óc vẫn còn nổi khắp toàn thân.

Tưởng tượng đến viễn cảnh vừa rồi nếu tiếp tục xảy ra, Kim Diệt và Chung Hải như gặp phải ác mộng.

Bóng dáng khổng lồ của Tinh Không Cự Tượng áp sát ở phía sau lưng cùng hơi thở dồn dập nóng hổi của nó trở thành thứ ám ảnh nhất cuộc đời của bọn hắn.

“Bọn chúng nợ Mộc Linh Tộc, ta giao bọn chúng cho nàng xử lý, muốn chém muốn giết tùy thích!” Lạc Nam hướng Mộc Ái My cười nói.

Mộc Ái My toàn thân chấn động, cảm giác cảm động lại bao trùm trong tâm.

Lạc Nam là cường giả, thủ đoạn khủng bố… dù Mộc Linh Tộc ở trong tay hắn cũng chỉ có thể làm phụ thuộc mà thôi.

Hắn giúp đến mức độ này đã làm nàng cực kỳ hài lòng, dù có lập tức tha cho hai tên Đan Đế thì nàng cũng không có ý kiến.

Vậy mà hắn lại tôn trọng nàng đến như vậy, giao cả hai vị Đan Đế cho nàng tùy ý xét xử.

Phải biết rằng, Đan Đế ở bất kỳ đâu cũng là thượng khách, được vô số thế lực mời chào và xem trọng đấy.

Nghĩ đến đây, Mộc Ái My cắn chặt môi anh đào, ôn nhu thủ thỉ:

“Bọn hắn mặc dù đáng ghét nhưng tội còn chưa đáng chết… thiếp thân muốn trọng dụng bọn hắn, để bọn hắn cả đời làm nô lệ cho Thiếu Chủ!”

“Được!” Lạc Nam gật đầu, hướng hai tên Đan Đế nhàn nhạt hỏi:

“Chưa nghe rõ sao?”

“Đa tạ Mộc Linh Tộc Trưởng, đa tạ Mộc Linh Tộc Trưởng!”

Kim Diệt cùng Chung Hải như nhìn thấy ánh rạng đông trong cõi địa ngục, không dám nói tiếng nào, quỳ rạp xuống dưới chân Mộc Ái My, ngoan ngoãn thả ra Linh Hồn Bổn Nguyên của mình.

Mộc Ái My thản nhiên thu phục hai tên Đan Đế, lạnh nhạt nói: “Sau này toàn lực cống hiến cho Thiếu Chủ, ta sẽ không để ý hiềm khích trước đây!”

“Vâng!” Hai vị Đan Đế gật đầu như muốn lìa khỏi cổ.

Trải qua khoảnh khắc điên cuồng vừa rồi, đừng nói là cống hiến, có kêu bọn hắn đi chết cũng nguyện ý a.

Ở một bên khác, Kiếp Nhược cùng Độc Cô Ngạo Tuyết nhìn lấy thân ảnh của Mộc Ái My, trong lòng âm thầm ngưng trọng:

“Nữ nhân này thủ đoạn không đơn giản a…”

“Thiếu Chủ, kế tiếp chúng ta trở về sao?” Kiếp Nhược đứng ở đỉnh cung điện, sau Lạc Nam một bước chân, ôn nhu khẽ hỏi.

“Là thời điểm nên trở về…” Lạc Nam gật đầu:

“Nhưng mà là về Tiên Ma Vực!”

Nghe hắn nói vậy, Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt lóe lên một tia vui vẻ.

Hắn và nàng đã rời khỏi Làng gần nửa năm, cũng nên trở về thăm mấy tỷ muội một chuyến.

“Tiên Ma Vực?” Kiếp Nhược hơi giật mình, lúc này mới nhớ đến Làng Nhất Thế của thiếu chủ ở tại Tiên Ma Vực.

Nàng ôn nhu nói: “Mọi thứ nghe theo Thiếu Chủ phân phó…”

“Tốt lắm!” Lạc Nam hài lòng mở miệng đề nghị:

“Kế tiếp, nàng mang theo Mộc Linh Tộc kỵ Tinh Không Cự Tượng trở về Côn Lôn, ta cùng Tiểu Tuyết trở về Tiên Ma Vực!”

“Không được!” Kiếp Nhược lắc đầu như trống bỏi: “Nữ Hoàng đã hạ lệnh thiếp thân hộ tống thiếu chủ, làm sao có thể tách ra?”

Lạc Nam bất đắc dĩ nói: “Ta trở về Tiên Ma Vực là có chính sự cần hoàn thành, mà nàng mang theo Mộc Linh Tộc trở về Côn Lôn để an trí, bắt tay trồng trọt, bồi dưỡng các loại Tiên Dược có khả năng khôi phục tuổi thọ!”

“Nếu chúng ta đi cùng nhau, sẽ mất rất nhiều thời gian vô nghĩa!”

“Thiếu Chủ có chính sự gì cần làm ở Tiên Ma Vực? Có cần thiếp hỗ trợ không?” Kiếp Nhược nghiêm túc hỏi.

“Ta về song tu, nàng giúp được sao?” Lạc Nam trong lòng thầm nghĩ, ngoài mặt lại đường hoàng nói:

“Làng Nhất Thế nơi đó có hoàn cảnh thích hợp giúp ta đột phá Tiên Tôn, sau khi đã đột phá, ta sẽ lại trở về Côn Lôn một chuyến!”

Hắn hiện tại suy tính rất tỉ mỉ, trong tay vẫn còn Đại Địa Cốt Thổ, Cương Giáp Hoàng Kim Lôi, La Hán Minh Quang, Tứ Thủ Bạch Hỏa…

Đây đều là những Thiên Địa Dị Vật lợi hại, luyện hóa một mình thì quá mức uổng phí, chi bằng quay về Làng tìm mấy nữ song tu, gia tăng thực lực cho các nàng, một công đôi việc.

Với tốc độ của Ngũ Long Đế Cung, từ Tiên Ma Vực đến Côn Lôn cũng chẳng mất nhiều thời gian.

Kiếp Nhược nghe Lạc Nam nói vậy vẫn không mấy yên tâm, ánh mắt đảo quanh kiến nghị:

“Làng Nhất Thế là thế lực của thiếu chủ, vì sao không chuyển đến Côn Lôn để dễ chiếu cố lẫn nhau?”

Lạc Nam lắc đầu, chuyện này hắn đã sớm có cân nhắc…

Làng Nhất Thế định cư ở Côn Lôn không phải là không được, nhưng chúng nữ có không ít người sở hữu Ma Lực, mà hoàn cảnh của Côn Lôn chỉ thích hợp cho Tiên Tu phát triển, Ma Tu như các nàng chắc chắn sẽ bị hoàn cảnh gò bó.

Chỉ có nơi nằm ở trung tâm Tiên Ma lưỡng giới như Tiên Ma Vực mới là chỗ sinh tồn thích hợp nhất đối với Làng Nhất Thế…

Huống hồ, Lạc Nam cũng biết với tính cách kiêu ngạo và hiếu thắng của Âu Dương Thương Lan mấy nữ, các nàng sẽ không cam lòng phụ thuộc vào Côn Lôn, dù cho đây là thế lực của sư phụ hắn.

“Ta không phải trẻ con, nàng và sư phụ đừng quá lo lắng!” Lạc Nam khuyên nhủ Kiếp Nhược.

“Để thiếp hỏi ý Nữ Hoàng!” Kiếp Nhược quyết định nói.

Chỉ thấy nàng lấy ra một khối Truyền Âm Ngọc, đem lực lượng truyền vào.

“Có chuyện gì?” Rất nhanh, thanh âm có chút lười biếng nhưng không mất uy nghiêm của Nữ Hoàng truyền đến.

“Bẩm Nữ Hoàng…” Kiếp Nhược nhanh chóng đem mọi chuyện kể lại một lần, bao gồm đánh bại Đan Tử Dương Diệp, thu phục được Mộc Linh Tộc, hai vị Đan Đế, Lâm Báo và Lạc Nam muốn về Tiên Ma Vực.

Nữ Hoàng trầm mặc một thoáng, nàng đang bận tiêu hóa tin tức đệ tử khủng bố của mình vừa đấu đan thắng một vị Đan Tử của Đan Thần Tháp, còn xém chút “bị” Dược Trưởng Lão của Dược Gia nhận làm sư phụ.

Hồi lâu sau, nàng mới ra vẻ bình thản nhàn nhạt lên tiếng:

“Lần này trở về sẽ đột phá Tiên Tôn?”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250