Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

Giữa thiên địa, thân ảnh một lão già y sam mộc mạc xuất hiện, diện mạo ôn hòa, sắc mặt hiền từ, khóe môi mỉm cười nhàn nhạt.

“Côn Lôn Lão Nhân?!”

Toàn bộ Côn Lôn Giới lại một lần nữa sôi trào.

Côn Lôn Lão Nhân xuất hiện với thái độ như vậy, điều này chứng tỏ chuyện năm đó chắc chắn có bí ẩn nào đó.

Bằng không, nếu Côn Lôn Lão Nhân chán ghét Nữ Hoàng, với tính cách của hắn chắc chắn sẽ không ra mặt.

“Lão phu tham kiến Nữ Hoàng, tham kiến Thiếu Chủ!” Côn Lôn Lão Nhân hướng Côn Lôn Nữ Hoàng và Lạc Nam chắp tay.

Mặc dù hắn là trưởng bối, nhưng lễ nghi không thể làm trái…

Tại Đế Thiên Côn Lôn, Nữ Hoàng lớn nhất… Thiếu Chủ kề bên, không phải Đế Sư.

“Đế Sư không cần khách khí!” Nữ Hoàng nhu hòa nói.

“Tiểu tử tham kiến Đế Sư!” Lạc Nam cung kính chắp tay, trong lòng lại giật mình đánh giá Côn Lôn Lão Nhân.

Mặc dù khí sắc của ông ta rất tốt, nhưng Lạc Nam vẫn nhạy cảm phát giác được trên người Côn Lôn Lão Nhân bị các loại lực lượng vô hình nào đó ngăn cấm, phản phệ hết sức nghiêm trọng.

“Chúng ta gặp qua Đế Sư!” Tứ đại Địa Đế dẫn theo đám người kính cẩn chào hỏi.

Có thể nói, bọn hắn đạt được thành tựu ngày hôm nay toàn bộ là nhờ Côn Lôn Lão Nhân dẫn đầu đột phá Tiên Đế, giúp Côn Lôn Giới trở thành Đại Tiên Giới, tài nguyên và hoàn cảnh tu luyện từ đó cải tiến theo, mới có thế hệ ưu tú của bọn hắn sau này.

Sở dĩ, Côn Lôn Giới một lần xuất hiện bảy vị Địa Đế, nguyên nhân chính cũng là bọn hắn là thế hệ được thừa hưởng tất cả những gì tốt đẹp nhất của Côn Lôn Giới ngay sau khi nó trở thành Đại Tiên Giới.

Toàn bộ nhờ ơn Côn Lôn Lão Nhân.

Đáng tiếc, cũng chính vì lòng tham vô đáy, bọn hắn chẳng những không biết trân trọng, còn chia bè chia phái đấu đá lung tung, làm tổn thất vô số sinh mệnh và tài nguyên của Côn Lôn trong những năm tháng đó.

Côn Lôn Lão Nhân vì quá chán nản nên mới lựa chọn lánh đời…

Những chuyện này chưa từng được công khai cụ thể, chỉ có những người nhạy cảm, có đầu óc, kiến thức hoặc đủ tư cách mới phán đoán và nhìn ra.

“Giờ lành đã đến…” Côn Lôn Lão Nhân vuốt râu…

Bước đến trung tâm quảng trường, hắn khép lại hai mắt… miệng niệm chú ngữ.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Côn Lôn chấn động, một hư ảnh khổng lồ bất chợt hiện ra giữa không trung, mang theo từng dãy thần quang lộng lẫy, ngân hà chảy xuôi như dạo quanh vũ trụ, xuất hiện trong tầm mắt của tất cả.

“Giới Linh!”

Toàn trường chấn động.

Giới Linh của Côn Lôn Giới vậy mà có hình dạng là một dòng sông giống như ngân hà, cao quý và lộng lẫy không thể tả hết.

Lạc Nam nhìn về phía Giới Linh, có cảm giác như nó cũng đang quan sát lấy mình, cảm giác khá kỳ quái…

Hắn có thể cam đoan, Giới Linh này đã có linh tính không hề thấp, chẳng qua nó lười nói chuyện hay trao đổi mà thôi.

Côn Lôn Lão Nhân thành kính ngâm tụng:

“Côn Lôn Lịch ngày 6 tháng 2 năm 8009, trước sự chứng kiến của toàn bộ Đế Thiên và sự giám sát của Giới Linh, Lạc Nam chính thức trở thành Thiếu Chủ Côn Lôn, đệ tử chân truyền của Nữ Hoàng, có tư cách kế thừa Hoàng Vị trong tình huống cần thiết…”

“Có tư cách kế thừa hoàng vị trong tình huống cần thiết…”

Lời của Côn Lôn Lão Nhân oanh động toàn trường, tất cả mọi người hô hấp dồn dập, âm thầm hâm mộ…

Ai cũng biết, Nữ Hoàng chưa lập gia đình nên không có con cái, đệ tử cũng chưa từng thu, hiện tại chỉ có duy nhất một mình Lạc Nam.

Độc hưởng sủng ái…

Từ một thanh niên chưa có danh tiếng ở Côn Lôn Giới nay trở thành nhân vật có quyền lực và địa vị đệ nhị Côn Lôn, chỉ sau một mình Nữ Hoàng.

Muốn người khác không ghen tị cũng khó…

Bất quá, sau khi tỉ mỉ nghĩ lại những gì Lạc Nam đã làm, không có người không phục.

Đừng nói là chỉ riêng Côn Lôn Giới, chiến tích và hành động mà Lạc Nam làm ra dù xét ở phạm vi vũ trụ cũng hiếm hoi như phượng mao lân giác, đếm được trên đầu ngón tay.

Có người như vậy đảm nhiệm Thiếu Chủ, còn sợ gì Đế Thiên Côn Lôn không thể kiêu ngạo ngẩng đầu trước các Thiên Đế Cấp Thế Lực khác?

Bởi vì Côn Lôn Đế Thiên chỉ mới trở thành Đế Thiên Giới hơn tám ngàn năm, căn cơ và tích xúc vẫn còn non trẻ so với không ít Đế Thiên Giới thành danh vô số năm khác.

Xét về số lượng cường giả đỉnh cấp có thể Côn Lôn Đế Thiên của bọn hắn còn không sánh bằng.

Nhưng nếu xét về người lãnh quân cầm đầu thế hệ trẻ tuổi, sau những gì Lạc Nam biểu hiện, tất cả thành viên của Côn Lôn Giới tin rằng hắn sẽ không kém bất kỳ Đế Tử hay Đế Nữ nào.

Quan trọng nhất, tuổi của Thiếu Chủ trẻ đến đáng sợ, không gian phát triển vẫn còn cực kỳ mênh mông rộng lớn, điều mà những Đế Tử, Đế Nữ đến từ các thế lực khác chắc chắc không so sánh được.

“Thiếu Chủ quy vị…”

Côn Lôn Lão Nhân cao giọng hô.

ẦM ẦM ẦM…

Cạnh bên Đế Tọa hoàng kim của Nữ Hoàng, một kiện Bảo Tọa khác như bạch kim tinh khiết, óng ả tinh xảo, điêu khắc kỹ càng tinh tế hiện ra.

Chính là Bảo Tọa của Thiếu Chủ.

Lạc Nam sắc mặt nghiêm nghị, óng tay áo tung bay, long hành hổ bộ ngồi vào Bảo Tọa.

“Tham kiến Thiếu Chủ!”

Toàn trường gầm thét.

Độc Cô Ngạo Tuyết lẳng lặng đứng cạnh bảo tọa của hắn, cam tâm tình nguyện trở thành một nữ thị vệ bên cạnh nam nhân này.

Lạc Nam trong lòng dâng lên cảm giác hào tình vạn trượng, đây là loại cảm xúc đã rất lâu rồi hắn chưa được trải nghiệm.

Khá giống với ngày quân lâm Việt Long, trở thành Bá Chủ.

Nhìn từng gương mặt lạ lẫm của các tu sĩ Côn Lôn Giới mang theo niềm tin và kỳ vọng hướng về chính mình, trong lòng hắn dâng lên một tia trách nhiệm.

“Trước sự chứng kiến của Giới Linh và toàn thiên hạ, Thiếu Chủ có lời gì muốn nói với Côn Lôn Giới?” Côn Lôn Lão Nhân vuốt râu cười hỏi.

Toàn trường nhanh chóng tĩnh lặng, chờ đợi câu trả lời của Lạc Nam.

Lạc Nam ánh mắt nghiêm nghị, đầu tiên là nhìn về hướng Nữ Hoàng, kế tiếp nhìn về Giới Linh, Côn Lôn Lão Nhân, Tứ Đại Cung Nữ… sau đó mới đảo mắt quét qua toàn trường.

Chứng kiến vô số ánh mắt mong đợi và kỳ vọng nhìn về phía mình, Lạc Nam ánh mắt không gợn sóng nhếch môi cười, không quá trịnh trọng, nhưng lại cực kỳ đáng tin phát ngôn:

“Bổn Thiếu Chủ sẽ không để sư phụ thất vọng, sẽ không để Đế Thiên Côn Lôn phải thất vọng…”

“Tuy nhiên nói không bằng làm, hứa không bằng thực hiện…”

“Thiếu Đế Chi Chiến sắp đến, Bổn Thiếu sẽ làm ra hành động đầu tiên… vì Đế Thiên Côn Lôn đoạt lấy vinh quang!”

“Đặt nhẹ cái mục tiêu, top 3 Thiếu Đế Bảng trở lên!”

Lời nói không hề lớn, nhưng thanh âm của Lạc Nam lại được Giới Linh tác động, như hòa vào không gian thiên địa, lan tỏa mỗi một chỗ ngõ ngách khắp Đế Thiên Côn Lôn, bất kỳ sinh linh nào đều có thể nghe được, cả đời khó quên.

ẦM ẦM ẦM…

Đế Thiên Côn Lôn đột ngột kịch chấn, bầu trời có vô tận Lôi Kiếp ầm vang, Thiên Đạo Chi Nhãn mở ra hiện trên đỉnh đầu của Giới Linh nhìn xuống Lạc Nam, như đang ghi nhận lời nói vừa rồi của hắn.

Đến cũng nhanh và đi cũng nhanh, toàn trường chưa kịp phản ứng, Giới Linh và Thiên Đạo Chi Nhãn cùng lúc biến mất.

Hiển nhiên, nghi thức Thiếu Chủ quý vị đã chính thức khép lại.

Tĩnh…

Bầu không khí sau đó tĩnh lặng đến cực hạn…

Trong đầu toàn thể sinh linh Đế Thiên Côn Lôn liên tục quanh quẩn lời nói của Lạc Nam, nói không bằng làm, hứa không bằng thực hiện… vì Đế Thiên Côn Lôn giành lấy vinh quang, đặt nhẹ cái mục tiêu top 3 Thiếu Đế Bảng trở lên.

“Hít!”

Rốt cuộc, theo một tiếng hít khí lạnh đầu tiên vang lên, toàn trường chính thức vỡ tổ.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250