Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 17
Phần 17

Bạch Ma Công Tử…

Trí nhớ của tu sĩ vẫn luôn rất tốt, nhất là đối với một Hồn Tu như Lạc Nam thì những người hắn từng gặp qua rất khó để quên được.

Lần trước khi thông qua Vạn Giới Môn đến Ma Linh Giới, chính tên Bạch Ma Công Tử này đã bắt giữ Nhân Kê và Tiểu Đậu Bỉ với ý đồ giao cho Tru Tiên Điện, sau đó Lạc Nam bày kế tiếp cận miểu sát hắn, đánh nát cả đảo của Ma Linh Tộc cứu ra hai tên cố nhân.

Vậy mà giờ đây Bạch Ma Công Tử đang xuất hiện trước mắt hắn? Hơn nữa còn là Thiên Ma Vương, phải biết khi đó Lạc Nam miểu sát hắn chỉ là một Địa Ma Vương mà thôi.

“Thứ công tử giết chết chỉ là một phân thân của tên đó mà thôi!” Kim Nhi giải đáp nói.

Lạc Nam bừng tĩnh, trong lòng bắt đầu trầm xuống, khi ở Ma Linh Giới hắn cũng chủ quan không giấu diện mạo, lúc này xem ra gặp phải phiền phức.

Đề phòng thủ sẵn Khôi Lỗi Đế Giả và Phỏng Thiên Kính, chỉ cần một chút biến cố hắn sẽ lập tức xuất động.

Lạc Nam giả vờ không nghe tiếng gọi của Bạch Ma Công Tử, đeo vào Mặt Nạ Thiên Diện định rời đi.

“Đứng lại!” Địa Long Đế trầm giọng nói.

“Vị Yêu Đế này, còn chuyện gì sao?” Lạc Nam “khó hiểu” nhìn hắn hỏi.

“Hình như có kẻ gọi ngươi!” Địa Long Đế ánh mắt lấp lóe.

“Ta đâu có quen ai?” Lạc Nam nói một tiếng, Thân Pháp triển khai muốn chạy đi.

“Hừ! Ngươi đợi thêm một chút” Địa Long Đế hừ lạnh một tiếng, Đế Lực đã cuồn cuộn tiến ra đem thân thể Lạc Nam cố định.

“Được rồi!” Lạc Nam nhún vai ra vẻ không sao cả.

“Là người của Tru Tiên Điện, do Lãnh Xung cầm đầu!” Ma Long Ngũ cũng nhận ra vấn đề có chỗ không đúng, ánh mắt lấp lóe nhìn về đoàn người của Bạch Ma Công Tử đang tiến lại gần.

Chỉ thấy một nhóm thanh niên có chừng mười người mặc y phục giống nhau, trên ngực có thêu một chữ “TRU” như rồng bay phượng múa, tu vi thấp nhất cũng là Thiên Ma Vương cấp bậc, do một tên Đại Ma Tôn cầm đầu, Bạch Ma Công Tử chính là đi trong đám người này.

“Niệm Bạch, có chuyện gì sao?” Chứng kiến biểu hiện và lời nói đột ngột của Bạch Ma Công Tử, tên Địa Ma Tôn trong đám người nhíu mày hỏi.

“Xung ca, ta nhìn thấy kẻ thù cũ, hắn là kẻ tiêu diệt một phân thân của ta, không ngờ tên này có can đảm xuất hiện ở Ma giới!” Bạch Ma Công Tử Niệm Bạch ánh mắt lóe lên một tia oán độc.

Hắn có chết cũng không thể quên dung mạo của Lạc Nam, kẻ bằng vào thực lực tuyệt đối miểu sát phân thân của mình.

Từ lần đầu ở Ma Linh Giới, mặc dù vì sĩ diện mà Niệm Bạch không làm rùm beng, nhưng mà không có nghĩa là hắn không căm hận Lạc Nam.

Nếu phân thân kia không bị giết, hiện tại phân thân nhập thể thì hắn đã bắt đầu quá trình chuyển hóa Vương Lực thành Tôn Lực rồi, đâu có nằm ở Thiên Vương lâu như vậy.

Lần này Niệm Bạch hắn nịnh bợ theo chân một vị Đế Tử của Tru Tiên Điện để vào Loạn Cổ Chiến Trường tìm kiếm cơ duyên đột phá, không nghĩ đến sẽ bắt gặp kẻ thù ở nơi đây.

Lãnh Xung chính là một trong các Đế Tử của Tru Tiên Điện, lãnh nhiệm vụ dẫn theo đám thiên tài tiến vào Loạn Cổ Chiến Trường thí luyện.

Dù sao thì bất kể thế lực nào nếu muốn phát triển cũng phải cho đệ tử ra ngoài rèn luyện, không thể cứ ru rú trong nhà bế quan hấp thụ Ma Thạch được.

“Lại có kẻ lớn gan dám động vào thành viên Tru Tiên Điện chúng ta?” Lãnh Xung ánh mắt lạnh lẽo, đám thiên tài đi cùng sắc mặt cũng tức giận.

Động vào Tru Tiên Điện, đúng là muốn chết.

“Không sai!” Niệm Bạch nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt khóa chặt vào Lạc Nam.

“Lãnh Xung, vị tiểu huynh đệ này của ngươi có gì muốn nói?” Ma Long Ngũ nhìn đám người lên tiếng hỏi, hiển nhiên hắn nhận ra Lãnh Xung.

Cả hai đều là nhân vật trên Thiếu Đế Bảng, lại xuất thân thế lực lớn, không quen biết nhau mới là chuyện lạ.

Lãnh Xung đưa mắt sang Niệm Bạch, Niệm Bạch không chút chần chờ tiến lên, đầu tiên rất biết điều hướng Địa Long Đế với Ma Long Ngũ hành lễ, sau đó ngón tay chỉ thẳng Lạc Nam oán hận nói:

“Kẻ này là một Tiên Tu, lần trước hắn cứu mạng hai tên Tiên Tu thoát khỏi tay ta, còn tiêu diệt một phân thân của ta!”

“Có chuyện đó sao?” Địa Long Đế với Ma Long Ngũ ánh mắt lóe lên, khí tức khóa chặt lấy Lạc Nam.

Lạc Nam nghe vậy nhảy dựng lên, một mặt hãi hùng nhìn Niệm Bạch:

“Vị Ma hữu này ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy, chúng ta quen nhau sao? Ta là một Ma Tu!”

Nói xong hắn còn cố ý điều khiển Ma Lực vờn quanh, bọc phát tu vi Ma Vương Trung Kỳ của mình, ra vẻ vô tội nói tiếp:

“Huống hồ ta chỉ là một Ma Vương Trung Kỳ, ngươi là Ma Vương Viên Mãn, làm sao ta có thể giết phân thân của ngươi?”

Đám người nghe vậy đánh giá Lạc Nam một vòng, quả nhiên phát hiện Ma Lực của hắn vô cùng tinh khiết, hơn nữa tu vi cũng quả thật chỉ có Đại Ma Vương mà thôi.

“Niệm Bạch, ngươi có lầm gì hay không?” Lãnh Xung cau mày nhìn sang Bạch Ma Công Tử.

“Cái này…” Bạch Ma Công Tử cũng là biểu lộ khó tin.

Diện mạo của Lạc Nam quả thật giống y đúc kẻ giết phân thân của hắn, nhưng tu vi và Ma Lực lại khác biệt hoàn toàn.

Kẻ miểu sát phân thân của hắn chỉ là một Ngọc Tiên Hậu Kỳ mà thôi, trong thời gian ngắn như vậy không thể nào từ Ngọc Tiên Hậu Kỳ đạt đến Ma Vương Trung Kỳ được, quá mức hoang đường, hoang đường đến không có thiên lý.

“Hừ, lão phu đã đích thân kiểm tra, tên này hoàn toàn là một Ma Tu chính hiệu!” Địa Long Đế hừ lạnh một tiếng.

Hắn cảm thấy rất không vui, bản thân hắn là Yêu Đế đã điều tra xong Lạc Nam, nếu lúc này lòi ra Lạc Nam là một Tiên Tu, chẳng phải chứng minh hắn vô dụng nên mới bị Lạc Nam qua mặt?

Huống hồ trường hợp đó gần như là không có khả năng.

“Làm sao có thể? Rõ ràng là hắn mà…” Niệm Bạch vẫn chưa từ bỏ ý đồ, cắn răng nhìn Lạc Nam nói:

“Tiểu tử, ta không biết vì sao trong thời gian ngắn ngươi có thể từ Ngọc Tiên trở thành Ma Vương, nhưng diện mạo của ngươi ta không thể nào quên được! Nói không chừng ngươi là truyền nhân của Tiên Ma Cung, sở hữu cả Tiên và Ma Lực…”

Đám người nghe vậy lắc đầu thở dài, Niệm Bạch thật sự là không nói lý lẽ, một chút bằng chứng xác thực cũng không đưa ra được, toàn bộ chỉ là suy đoán.

Ngay cả sắc mặt của Ma Long Ngũ với Địa Long Đế cũng trở nên khó coi, tiểu tử này dám càn rỡ ba láp ba xàm trước mặt bọn hắn, nếu không nể mặt Tru Tiên Điện đã một tay chụp chết rồi.

“Đừng có tưởng mình là người của Tru Tiên Điện thì phát ngôn vô kỵ, Tru Tiên Điện là để đối kháng Tiên giới, không phải để ngươi dựa thế ức hiếp người khác!” Lạc Nam lúc này cũng ra vẻ oan ức tức giận, cười lạnh nói:

“Ta sẵn sàng để Địa Long Đế tiền bối kiểm tra kinh mạch, xem thử có một chút Tiên Lực nào như lời ngươi nói hay không?”

Đám người nghe vậy trong lòng càng thêm tin tưởng Niệm Bạch lầm người, kinh mạch là thứ ẩn chứa lực lượng của tu sĩ, nếu một kẻ vừa có Tiên Lực và Ma Lực thì trong kinh mạch của hắn phải tồn tại cả hai.

Lạc Nam bằng lòng để Địa Long Đế kiểm tra kinh mạch, chứng tỏ hắn thật sự không liên quan đến Tiên Tu.

Nhìn thấy biểu hiện của đám người, Lạc Nam trong lòng cười nhạt, thách các ngươi cử Thiên Ma Đế ra dò xét, Cấm Kỵ đã muốn ẩn giấu Tiên Lực thì đừng mơ tìm được dù chỉ một tia khí tức.

“Chắc là nhầm lẫn gì đó rồi, thôi bỏ đi!” Lãnh Xung nói với Niệm Bạch.

“Nhưng mà…” Niệm Bạch vẫn không cam lòng.

“Tiểu tử, ta không biết kẻ giết phân thân của ngươi là ai, nhưng thế gian này có vô số biện pháp hóa trang dung mạo, ngươi có xác định được kẻ đó sử dụng dung mạo thật khi giết phân thân của ngươi không?” Ma Long Ngũ cũng không nhịn được gằn giọng nói với Niệm Bạch.

Niệm Bạch nghe xong sắc mặt trắng nhợt, quả thật hắn không thể xác định kẻ giết phân thân của mình sử dụng diện mạo thật hay giả.

Địa Long Đế thấy vậy âm thầm lắc đầu, đây là thiên tài của Tru Tiên Điện sao? Quá mức vô dụng.

Hơn nữa dù cho Lạc Nam thật sự là kẻ giết chết phân thân của Niệm Bạch cũng không liên quan gì đến hắn, mục tiêu của Ma Long Ngũ là nhóm người ba nữ một nam, sau khi xác định trên người Lạc Nam không có Không Gian chứa được người sống, hắn đã được loại trừ ra khỏi diện tình nghi.

“Hừ, nếu không còn chuyện gì… tại hạ đi trước!” Lạc Nam hướng Niệm Bạch cười lạnh một tiếng, nghênh ngang rời đi.

Không do dự thêm phút giây nào, Lạc Nam triển khai Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ… chỉ thoáng chốc đã biến mất.

Hắn không sử dụng Huyễn Quang Vô Cực với Hoành Độ Hư Không là đề phòng Ma Long Ngũ phát hiện manh mối, dù sao lúc giải cứu ba người Tử Yên chính là sử dụng thân pháp đó.

Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ là thân pháp cấp thấp, chứng kiến Lạc Nam vậy mà thi triển thân pháp đó chạy đi, đám Ma Tu âm thầm khinh bỉ.

“Chẳng lẽ ta thật sự lầm lẫn?” Ngay cả Niệm Bạch cũng bắt đầu hoài nghi bản thân mình.

“Hừ, thật là mất mặt Tru Tiên Điện!” Một đám thiên tài đi cùng nhìn Niệm Bạch chế nhạo, tên này làm bọn hắn xấu hổ quá mức.

“Lần sau cẩn thận một chút, Tru Tiên Điện làm việc cũng phải dựa vào bằng chứng xác thực!” Lãnh Xung vỗ vỗ vai Niệm Bạch, giọng điệu răn dạy.

“Ta biết rồi Xung ca, thật xin lỗi mọi người!” Niệm Bạch mặt cắt không còn chút máu.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250