Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 26
Phần 26

“Hồn Mỹ Hoa? Lại là nữ nhân?”

Chúng nữ nhất thời hai mắt trợn tròn, nhất là Âu Dương Thương Lan trong lòng càng là xuất hiện suy nghĩ, điều kiện mình đưa cho hắn có phải quá đơn giản hay không?

Ỷ Vân, Thiên Vô Ảnh các nàng đã sớm hình thành thói quen, nam nhân này đi đến đâu cũng có nữ nhân với các loại lý do dính vào hắn, các nàng không phải cũng vậy sao?

Chứng kiến ánh mắt quỷ dị của chúng nữ, Lạc Nam bất đắc dĩ nói ra:

“Đừng có hiểu lầm, nàng là sủng vật ta thu phục được trong Loạn Cổ Chiến Trường, đối với sự phát triển của Làng chúng ta có công dụng rất lớn!”

“Huống hồ ta có nam thuộc hạ, cũng không dám dẫn về làng nha!”

Chúng nữ nghe vậy gật đầu, các nàng sẽ không cho phép nam nhân thứ hai tiến vào Làng Nhất Thế, nam nhân trưởng làng này là trường hợp đặc biệt, độc nhất vô nhị.

“Được rồi, nếu đã thu phục thì chúng ta không nói gì thêm, đưa nàng ấy ra nhìn một chút!” Thục Phi gật đầu giải vây nói.

“Đúng rồi, để Manh Manh còn quan sát một phen!” Đình Manh Manh phụ họa.

“Yên tâm đi, nàng ấy từ nhỏ đến lớn đều ở trong Loạn Cổ Chiến Trường, lại thêm bị ta ký khế ước chủ tớ, tuyệt đối không có vấn đề!” Lạc Nam tự tin nói.

Chúng nữ nghe vậy gật đầu, ánh mắt chờ mong.

Rốt cuộc là nữ nhân gì khiến Lạc Nam nói có thể mang lại lợi ích cho làng?

Lạc Nam cũng không để các nàng chờ đợi, ý niệm vừa động… Hồn Mỹ Hoa đã từ bên trong Linh Giới Châu xuất hiện.

Một vị mỹ nữ mang theo phong tình dị chủng, nét đẹp hoang dã và quyến rũ, Hồn Mỹ Hoa trực tiếp khiến chúng nữ mắt đẹp lấp lóe, dị sắc liên tục.

“Ra mắt các vị tỷ tỷ!” Hồn Mỹ Hoa cung kính hành lễ nói.

Nàng đã được Lạc Nam thông báo và giới thiệu đại khái về Làng Nhất Thế, lúc này cũng biết những nữ nhân ở đây đều là nhân vật trọng tâm.

Âm thầm, Hồn Mỹ Hoa quan sát một lượt chúng nữ, đến khi chứng kiến dung nhan của Âu Dương Thương Lan càng là kinh động như gặp thiên nhân, thân thể chấn động.

Dù là trong trí nhớ của mẫu thân nàng có rất nhiều Nữ Đế phong hoa tuyệt đại, nhưng không một người sánh bằng Âu Dương Thương Lan a.

“Chẳng trách chủ nhân đối với ta không quá hứng thú, thì ra bên người có tuyệt sắc giai nhân như vậy!” Hồn Mỹ Hoa thầm nghĩ.

Những nữ nhân ở đây ngoại trừ Đình Manh Manh còn nhỏ, không một ai thua kém nàng, nhất là Âu Dương Thương Lan còn ở trên nàng, mà Thục Phi tam nữ là ba người giống nhau với ba loại khí chất, cũng là một loại cám dỗ chí mạng với mọi nam nhân.

Trong lúc nhất thời, Hồn Mỹ Hoa thu hồi kiêu ngạo.

“Muội muội thật xinh đẹp, nam nhân này đúng là có phúc!” Chúng nữ cũng nhìn Hồn Mỹ Hoa than thở một trận.

Đôi bên giới thiệu làm quen một phen, Lạc Nam mới nói:

“Bản thể của Tiểu Mỹ chính là Độc Hồn Mỹ Hoa Đằng, có thể phóng thích và sản sinh vô số dây con, chỉ cần có những dây con này bao phủ xung quanh Làng Nhất Thế… như vậy chẳng khác nào có một đội thị vệ trung thành tận tâm canh gác!”

“Thần kỳ như vậy?” Chúng nữ mắt đẹp lóe lên tia kinh hỉ.

Nếu đúng như lời Lạc Nam nói, như vậy tác dụng của Hồn Mỹ Hoa quả thật quan trọng lắm.

Các nàng không thể tùy thời tùy lúc chú ý động tĩnh bên ngoài, chẳng may có kẻ nào đến kề bên Làng mới có thể phát hiện thì phiền phức, có Hồn Mỹ Hoa, vấn đề này lập tức được giải quyết.

“Việc này đơn giản!” Hồn Mỹ Hoa nhoẻn miệng cười quyến rũ, nhẹ nhàng vung tay lên.

Chỉ trong thoáng chốc, vô cùng vô tận Mộc Tôn Lực ngưng tụ, tạo thành tầng tầng lớp lớp cây con của Độc Hồn Mỹ Hoa Đằng.

“Thật xinh đẹp!”

Chúng nữ chứng kiến những cây con này đều là ánh mắt lấp lánh, có câu vật càng độc thì vẻ ngoài càng đặc sắc, câu nói đó ứng với Độc Hồn Mỹ Hoa Đằng.

Hoa của nàng so với hoa hồng còn mỹ lệ hơn, các nhánh cây cũng trong suốt màu lục ngọc.

Hồn Mỹ Hoa phất tay, vô số cây con nhanh chóng chui vào mặt đất, một lần nữa xuất hiện đã tọa lạc ở từng ngõ ngách bên ngoài Làng Nhất Thế, cắm vào trong đất sinh tồn, sau đó cấp tốc mọc tràn lan.

Chỉ thoáng chốc, toàn bộ bên ngoài Làng Nhất Thế đều có bóng dáng của Độc Hồn Mỹ Hoa Đằng, mọi động tĩnh đều không thoát khỏi cảm ứng của Hồn Mỹ Hoa.

Nếu những kẻ tiếp cận Làng không quá mạnh, những cây con này thậm chí có thể tự xử lý, không cần Làng Nhất Thế thành viên đích thân ra tay.

Chưa dừng lại ở đó, từ trong những bông hoa xinh xắn ấy lại tuôn ra cuồn cuộn sương mù, đem một vòng ngoài của Làng Nhất Thế chìm vào sương mù không thấy rõ tình cảnh bên trong.

Sương mù này ẩn chứa kịch độc có thể tê liệt cả Tiên Tôn.

“Hự…”

Hồn Mỹ Hoa sắc mặt hơi trắng bệch, Tôn Lực trong cơ thể hao hết hai phần ba.

Hiển nhiên với tu vi Yêu Tôn Trung Kỳ của nàng khi làm ra thế trận lớn như vậy cũng chịu tiêu hao vô cùng to lớn.

“Đến, ta vì nàng bổ sung năng lượng!” Lạc Nam hướng môi đỏ của Hồn Mỹ Hoa đút một viên Tiên Đan Vương Cấp.

Hồn Mỹ Hoa ngoan ngoãn nuốt vào, sắc mặt khôi phục vẻ hồng nhuận, ánh mắt mị mị nhìn lấy hắn.

Nam nhân này đối xử với nàng tốt lắm, hai người tiếp xúc chưa bao lâu, nàng đã được lợi gia tăng một Tiểu Cảnh Giới, hắn cũng chưa từng để nàng chịu thiệt.

“Tỷ tỷ là người tốt!” Đình Manh Manh cười hì hì nhìn Hồn Mỹ Hoa nói.

“Đa tạ tiểu muội muội!” Hồn Mỹ Hoa cười tươi rói.

“Vất vả rồi!” Chúng nữ cũng nhìn Hồn Mỹ Hoa cảm kích.

Các nàng cũng nhận ra biến hóa to lớn bên ngoài Làng Nhất Thế, biết Hồn Mỹ Hoa thực sự là dụng tâm.

“Chỉ tiêu hao một chút mà thôi, bất quá Mỹ Hoa không thể rời đi quá xa, bằng không những cây con kia sẽ chết!” Hồn Mỹ Hoa lắc đầu nói.

Lạc Nam gật đầu, hắn cũng biết khoảng cách điều khiển cây con của Hồn Mỹ Hoa có hạn chế.

Nếu không bị hạn chế về mặt khoảng cách, một mình Hồn Mỹ Hoa cũng có thể phóng thích cây con nghe ngóng toàn bộ Tiên Ma Vực, trở thành một mạng lưới tình báo khổng lồ cũng không phải chuyện chơi.

Đáng tiếc, mọi thứ đều có giới hạn, cũng giống như phạm vi Truyền Tống Trận, hay khoảng cách chưởng khống của Lạc Nam đối với Xích Nha Hắc Ám.

Để Hồn Mỹ Hoa ngồi bên cạnh hồi phục lượng lượng, Âu Dương Thương Lan bất chợt nhìn đến Lạc Nam hỏi:

“Ngươi vẫn chưa luyện hóa Hóa Thân Hắc Ám với La Hán Minh Quang đúng không?”

“Ta cảm thấy được dù hiện tại có luyện hóa cũng không đủ để tu vi gia tăng, vì lẽ đó chưa nóng vội!” Lạc Nam cười nói:

“Bất quá hai loại dị vật này là chiến lợi phẩm của tất cả chúng ta, các nàng ai thích có thể phân phối sử dụng!”

Hóa Thân Hắc Ám và La Hán Minh Quang lấy được từ Lưu Quang Tinh với Dạ Ảnh Tinh, đó là công sức của cả tập thể, cũng không riêng gì một mình hắn.

Mặc dù hai loại thuộc tính này có tác dụng đối với hắn, nhưng Lạc Nam sẽ không độc hưởng một mình.

Âu Dương Thương Lan nhìn đến Đạm Đài Uyển và Hoàng Y Thiền, hai nữ lần lượt sở hữu Dị Ám với Dị Quang.

“Chúng ta không có tu luyện công pháp đặc biệt, cơ thể đâu thể nào chứa được hai loại Dị Thuộc Tính cùng lúc!” Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền lắc đầu nói ra.

Đạm Đài Uyển đã sở hữu Thâu Hồn Minh Ám, mà Hoàng Y Thiền cũng có cho mình Phân Lực Huyền Quang.

Nếu cưỡng chế luyện hóa thêm loại Dị thuộc tính thứ hai, cơ thể sẽ bạo tạc.

“Trừ phi…” Thục Phi cười khanh khách nhìn Lạc Nam: “Trừ phi trưởng làng ngươi dùng biện pháp giống với ta!”

“Phải nha…” Đình Manh Manh vỗ tay, hai mắt tỏa sáng nhìn Lạc Nam phụ họa:

“Thục Phi tỷ tỷ cũng từng xém chút bạo thể vì hai loại Dị vật nhập thể, ngươi chẳng những giúp nàng dung hòa cả hai, còn khiến nàng có thêm hai loại của mình!”

“A phi…” Chúng nữ khinh bỉ xì một tiếng, cả đám đồng thời trề môi.

Trước đây các nàng tưởng Lạc Yên thật sự là nữ nhân nên không chú ý, hiện tại biết hắn là một nam nhân hàng thật giá thật, làm sao không suy đoán ra phương pháp đó là gì?

Nhìn Thục Phi ba người ánh mắt hận không thể ăn sạch Lạc Nam là biết, rõ ràng đôi bên chính là nam nữ quan hệ, mà phương pháp kia chính là song tu.

Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền sắc mặt đỏ thẫm, nhớ lại trước đây từng chủ động yêu cầu Lạc Nam chia sẻ Dị Vật với mình, hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.

Quá mức xấu hổ.

Lạc Nam chỉ biết câm nín, trong những trường hợp thế này ngay cả da mặt hắn dày cũng chịu không nổi a.

“Được rồi!” Âu Dương Thương Lan bất đắc dĩ thay Lạc Nam hóa giải bầu không khí xấu hổ:

“Nếu hiện tại luyện hóa hai loại Dị Thuộc Tính cũng chưa đủ để Trưởng Làng đột phá tu vi, như vậy cứ tạm thời để chúng ở đó, ngày sau lại tính!”

“Cứ quyết định như vậy!” Lạc Nam thở phào, liếc mắt nhìn sang Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền.

Hai nữ vừa lúc cũng đang nhìn hắn, vội vàng cả kinh cúi thấp đầu xuống, không dám tiếp tục nhìn Lạc Nam.

“Ây nha… ngay cả Thu Nhi tỷ tỷ cũng bại trận ở tầng thứ 1 rồi sao?”

“Thí Luyện Tháp thật sự kinh khủng a!”

“Còn không phải sao? Các vị tỷ tỷ chiến lực kinh người, vậy mà toàn bộ thất bại!”

“Yêu Thú bên trong quá mạnh!”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên từng thanh âm kinh hô của các nữ đệ tử.

“Có kết quả!” Lạc Nam cùng chúng nữ liếc mắt nhìn nhau, sau đó lần lượt ra ngoài.

Chỉ thấy xung quanh Thí Luyện Tháp vây quanh các nữ đệ tử xinh đẹp, trong đó Thu Nhi với năm đệ tử khác sắc mặt trắng bệch vừa mới từ trong tháp bước ra.

“Trưởng làng, chúng ta thất bại!” Thu Nhi nhìn Lạc Nam không cam lòng cắn môi nói.

Lạc Nam hướng nàng gật đầu ra vẻ không sao, ánh mắt trở nên ngưng trọng.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250