Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 198
Phần 198

“Ta muốn rời đi một chuyến!” Lạc Nam lấy lại tinh thần, nhìn sang hai nữ mở miệng.

“Vừa về đã muốn đi đâu?” Âu Dương Thương Lan hừ một tiếng hỏi.

“Đón tiểu Điệp, nhân tiện tìm Luân Kiếp Tiên Đế luận bàn một chút!” Lạc Nam nhếch miệng cười tà.

Thời gian gấp rút, có quá nhiều chuyện cần giải quyết, hắn muốn hoàn thành trước hai chuyện này trước Thiếu Đế Chi Chiến, để sau đó toàn tâm xử lý chuyện của Lãnh Nguyệt Tâm, đây là đại sự có liên quan đến cả hai thế lực lớn là Ma Đình và Săn Ma Điện, nếu làm không tốt ngay cả Côn Lôn Giới cũng sẽ bị liên lụy.

Hai nữ nghe xong trợn trắng mắt, âm thầm vì Luân Kiếp Tiên Đế lau mồ hôi lạnh.

Bị Lạc Nam ghi hận, kết cục của vị cung chủ Luân Kiếp Tiên Cung kia chỉ sợ không có quả ngon để ăn.

Các nàng cũng cực kỳ phản cảm Luân Kiếp Tiên Đế, ước gì nam nhân nhà mình sớm làm thịt hắn.

Về phần Trì Du Điệp, Lạc Nam cũng đã kể lại với chúng nữ một lần, đối với vị hồng nhan ở hạ giới này của hắn cũng hiểu biết ít nhiều.

Bất quá Âu Dương Thương Lan vẫn cảm thấy không vui, Lạc Nam trở về chưa đến mười ngày đã muốn rời đi, hai người còn chưa có cơ hội hâm nóng tình cảm đấy.

“Trưởng Làng ra ngoài cần có người hộ tống, lần này đại tỷ đi theo hắn đi, Làng Nhất Thế có ta tọa trấn!” Đúng lúc này, Độc Cô Ngạo Tuyết bất chợt cất tiếng nói.

Lạc Nam nghe xong giật mình, lại nhìn về phía Âu Dương Thương Lan mà âm thầm khoái chí.

“Có được không?” Âu Dương Thương Lan gò má ửng đỏ, hai tay đan chéo vào nhau, có chút ấp úng.

“Cứ quyết định như vậy!” Lạc Nam vỗ tay nói: “Đây là lệnh của trưởng làng, khâm định Âu Dương Thương Lan thiếp thân hầu hạ, không được từ chối!”

Nếu là trước đây, hắn sẽ không yên tâm để Âu Dương Thương Lan theo mình rời đi, vì Làng Nhất Thế cần có cường giả tọa trấn.

Nhưng hiện tại Độc Cô Ngạo Tuyết đã đột phá Tiên Đế, luyện thêm Hóa Lực Y Công, phóng thích Tàn Kiếm Ma Hồn, chiến lực đã tăng trên diện rộng… trong cùng cấp hiếm có địch thủ.

Có Độc Cô Ngạo Tuyết bảo vệ làng, hắn cực kỳ an tâm.

Rất biết phối hợp với Lạc Nam, Độc Cô Ngạo Tuyết cố tình áp chế một thoáng tu vi, đem khí tức chỉ ở mức Bán Đế lan tràn ra ngoài.

“Muội trở thành Bán Đế rồi?” Âu Dương Thương Lan lập tức vui vẻ.

Nàng không nghĩ đến Độc Cô Ngạo Tuyết bận rộn đi theo Lạc Nam còn có thời gian trở thành Bán Đế, phải biết rằng nửa năm qua có Gia Tốc Trận và nhiều tài nguyên hỗ trợ, nàng với Manh Manh mới có thể thăng đến Bán Đế đấy.

“Ừm, đại tỷ cứ yên tâm! Ta sẽ tọa trấn ở Làng!” Độc Cô Ngạo Tuyết nghiêm túc xác nhận.

Âu Dương Thương Lan lúc này mới trừng mắt Lạc Nam đang đắc ý, hít một hơi gật đầu:

“Được rồi!”

Vạn Yêu Thánh Địa…

Bên trong một tòa lương đình, Cửu Thánh Chủ lười biếng nằm nghiêng người, dung nhan như sương khói huyền ảo, lại ẩn chứa nét mị hoặc khôn cùng, đủ khiến nhân vật đứng trên đỉnh vũ trụ như Long Ngạo Thiên cũng phải thèm muốn.

Mà đối diện với Cửu Thánh Chủ, Đại Trưởng Lão không ngừng thao thao bất tuyệt:

“Sống vô số năm, lão thân chưa từng nhìn thấy ai có thiên phú kinh người như vậy!”

“Tuổi dưới một ngàn, Tiên, Hồn và Thể tam tu, hơn nữa đều đạt đến Tiên Tôn, lại có khả năng vượt cấp chiến đấu!”

“Vượt một đại cảnh giới cầm chân Địa Đế, thu phục Thượng Cổ Dị Độc, trở thành Thiếu Chủ chưa được bao lâu đã được toàn bộ Côn Lôn Giới tôn sùng, uy danh sợ rằng không kém vị Côn Lôn Nữ Hoàng kia!”

“Hắn đột nhiên trở thành Thiếu Chủ của Côn Lôn Giới, lão thân suy đoán mục tiêu của hắn chính là Thiếu Đế Chi Chiến!”

“Đáng tiếc, Quỳnh Dao của chúng ta còn lâu mới xuất quan, hơn nữa sẽ thành Đế, phải bỏ lỡ Thiếu Đế Chi Chiến lần này!”

Cửu Thánh Chủ chân mày như cánh phượng cau lại, sắc mặt tinh mỹ tràn đầy phiền chán, kiều mị hừ nói:

“Đủ rồi, ngươi để ý đến hắn như vậy sao không tự mình gả cho hắn?”

Đại Trưởng Lão âm thầm giật mình, ánh mắt cổ quái nhìn lấy Cửu Thánh Chủ.

Vì sao bà cảm giác trong không khí có vị chua chua?

Nhận ra ánh mắt Đại Trưởng Lão có phần khác thường, Cửu Thánh Chủ trong lòng hơi chột dạ, ra vẻ bình thản:

“Đừng có nhắc đến nam nhân trước mặt bổn thánh chủ!”

Đại Trưởng Lão cười khổ, giải thích nói ra: “Đời mấy người chúng ta đã cô độc quen rồi, nhưng ước mơ của lão thân là nhìn hậu bối khai chi tán diệp, xét về thiên phú, thực lực hay bối cảnh thì Lạc Nam quá mức ưu tú, xứng đáng làm phối ngẫu cho Quỳnh Dao của chúng ta!”

“Hừ, chuyện của Quỳnh Dao để nó tự quyết định, bà già như ngươi đừng xen vào!” Cửu Thánh Chủ sắc mặt lạnh lẽo.

“Nhưng mà lão thân thấy Quỳnh Dao cũng có hảo cảm với Lạc công t…”

“Câm miệng!”

Đại trưởng lão rùng mình, chính thức im lặng.

“Bẩm Thánh Chủ! Làng Nhất Thế đưa vật phẩm đến!”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gọi của Thất Trưởng Lão.

“Làng Nhất Thế đưa vật phẩm?” Đại Trưởng Lão giật mình nói: “Chắc chắn là Lạc công tử!”

“Vứt bỏ!” Cửu Thánh Chủ thản nhiên nói.

“Cái này…” Đại Trưởng Lão cùng Thất Trưởng Lão bên ngoài sững sờ.

Hai người dùng ánh mắt quái đản nhìn xem Cửu Thánh Chủ, thầm nghĩ chẳng lẽ Lạc Nam làm gì đắc tội với Thánh Chủ nhà mình rồi?

“Tuân lệnh!” Bất quá trưởng lão không dám cãi lời Thánh Chủ, chỉ có thể xoay người muốn rời đi.

Đến khi bóng lưng hắn gần khuất dạng…

“Khoan đã!” Cửu Thánh Chủ bất chợt hừ lạnh.

Hai vị trưởng lão: “???”

“Mang vào đây!” Cửu Thánh Chủ nhàn nhạt phun ra ba chữ.

Hai vị trưởng lão xin thề, nếu không phải bọn hắn là Yêu Đế, chỉ sợ vừa rồi không thể nghe thấy lời này của nàng.

Thất Trưởng Lão lập tức lật đật chạy lại, đem một chiếc nhẫn trữ vật lấy ra: “Đây là của Làng Nhất Thế chuyển đến!”

Cửu Thánh Chủ gật đầu, phất tay một cái.

Bên trong Nhẫn Trữ Vật, hai loại vật phẩm rơi ra ngoài.

Chỉ thấy một thứ là pho tượng đất có hình dáng con Mèo, một thứ khác là bình dịch thủy màu xanh biếc không rõ lai lịch.

Ánh mắt Cửu Thánh Chủ xuất hiện từng tia từng tia gợn sóng nhìn chăm chú hai thứ này.

“Khí tức sinh mệnh thực là khủng khiếp!” Đại Trưởng Lão cả kinh nhìn lấy bình dịch thủy màu xanh biếc kia.

Với kiến thức của bà ta vẫn không nhận rõ bình dịch thủy này là thứ gì, nhưng chắc chắn là một loại tài nguyên trị thương vô cùng khủng bố.

“Nhất định là Lạc công tử gửi hai vật này đến cho Quỳnh Dao, trước đây Quỳnh Dao từng giúp Thánh Chủ tìm kiếm pho tượng, hắn biết điều đó nên mới cho người đưa đến!” Đại Trưởng Lão hài lòng mỉm cười.

Cửu Thánh Chủ chân mày giật giật…

“À không, người chuyển hàng đến nói đây là những thứ Lạc công tử gửi riêng cho Thánh Chủ!” Thất Trưởng Lão chen miệng vào.

Đại Trưởng Lão sắc mặt cấp tốc biến thành quái dị, biểu cảm cực kỳ đặc sắc.

“Hai ngươi lui đi!” Cửu Thánh Chủ phất tay nói.

Mặc dù trong lòng có ngàn vạn câu hỏi, nhưng hai vị trưởng lão biết tính của Thánh Chủ nhà mình, chỉ có thể cáo lui.

Mãi đến khi hai người biến mất, Cửu Thánh Chủ mới thu hồi pho tượng và bình dịch thủy.

Bàn tay thon thả trắng nõn không chút tì vết, đẹp đẽ đến từng đường nét của nàng nhẹ nhàng vuốt ve bụng nhỏ.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250