Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 24
Phần 24

“Tử Yên tiểu thư, sắp tới nàng có dự định gì không?”

Bên ngoài Làng Nhất Thế, Lạc Nam nhìn Tử Yên cùng hai nữ Đông Mai lưu luyến hỏi.

Hiển nhiên đã rời khỏi Loạn Cổ Chiến Trường, Tử Yên các nàng cũng muốn rời đi.

Làng Nhất Thế mặc dù tốt, nhưng suy cho cùng không phải Thế Lực của các nàng…

Tử Yên khăn che mặt nhẹ nhàng lay động, ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú Lạc Nam hồi lâu, lại nhìn thoáng qua chúng nữ trong Làng Nhất Thế…

Cuối cùng, nàng chỉ nhẹ nhàng thốt ra một câu:

“Thuận theo tự nhiên a…”

Nói xong, xé rách không gian, chỉ thoáng chốc đã biến mất dạng.

“Đáng chết tình kiếp!” Thu Thi với Đông Mai hai người giận trừng Lạc Nam một cái, cũng nhanh chóng đuổi theo tiểu thư.

Lạc Nam toàn thân chấn động, sững sờ hồi lâu…

“Thuận theo tự nhiên…”

Đây là lời hắn nói với nàng a.

Hít sâu một hơi, Lạc Nam quay người tiến vào.

“Tử Yên rất tốt, ngươi ra sức giữ lại, nói không chừng nàng sẽ không rời đi!”

Âu Dương Thương Lan khoanh tay trước ngực đứng trước cổng làng, nhìn thấy dáng vẻ Lạc Nam có chút u sầu an ủi hắn một tiếng.

“Tử Yên muốn thuận theo tự nhiên, ta cũng là như vậy…” Lạc Nam thở dài nói.

Hắn và Tử Yên, mặc dù thưởng thức đối phương, nhưng cảm tình còn chưa đến mức phát triển thêm một bậc, Vong Tình Đạo mà Tử Yên tu luyện không thể thay đổi trong một sớm một chiều, đã gọi là Vong Tình… một khi muốn Hữu Tình, vô cùng khó khăn.

Nếu không… Thu Thi với Đông Mai cũng không dùng Tình Kiếp để hình dung.

Một khi hữu tình, vong tình hủy diệt… ảnh hưởng rất lớn đến con đường tu luyện từ trước đến giờ của Tử Yên, cũng là khảo nghiệm vô cùng to lớn của nàng, bởi thế mới gọi là Tình Kiếp.

Cũng có chút giống như Thiên Kiếp, là một loại khảo nghiệm vậy…

“Nghĩ thông suốt là tốt!” Âu Dương Thương Lan liếc mắt, đang muốn quay người vào làng.

“Hắc hắc!” Nào ngờ tiếng cười xấu xa của Lạc Nam vang lên, tiến đến từ phía sau ôm lấy eo nàng, ghì sát vào lòng hắn.

“Ngươi… ngươi buông ra!” Âu Dương Thương Lan toàn thân tê rần, một cổ nhiệt khí chạy dọc khắp cơ thể khiến nàng thở hổn hển.

“Nàng có thời gian bận tâm đến Tử Yên, sao không để ý chuyện của mình?” Lạc Nam quay người Âu Dương Thương Lan lại đối diện với mình.

“Chuyện của ta… chuyện gì?” Âu Dương Thương Lan ánh mắt hơi tránh, nhịp tim đập lên vô cùng lợi hại.

“Chuyện của ta và nàng!” Lạc Nam ôn nhu nói.

“Chúng ta có chuyện gì?” Âu Dương Thương Lan yêu kiều thở hổn hển, đứt quãng nói:

“Ngươi là Trưởng Làng, ta là Hộ Pháp… chỉ thế thôi!”

“Ta còn thu giữ Linh Hồn Bổn Nguyên của nàng!” Lạc Nam ánh mắt sáng quắc.

“Đó là ta đánh không lại, bị ngươi cướp đoạt!” Âu Dương Thương Lan nghiến răng, nàng vì không để mình hổ thẹn với quy tắc của Bồng Lai Tiên Đảo nên mới nghĩ ra kế sách như thế.

“Nhưng hiện tại ta nắm giữ Linh Hồn Bổn Nguyên, nàng phải nghe lời ta!” Lạc Nam ánh mắt mị mị, nhìn dung nhan tuyệt thế yêu cơ của Âu Dương Thương Lan ở ngay đối diện, nhịp tim của hắn cũng đập thình thịch lên như trống.

Đây là cảm giác mà Tử Yên chưa thể mang đến cho hắn, bằng không hắn đã mạnh mẽ bắt Tử Yên ở lại Làng rồi.

“Nghe lời ngươi cái gì chứ…” Âu Dương Thương Lan giận dữ trừng hắn: “Đừng có ỷ vào linh hồn bổn nguyên mà khi dễ ta!”

“Ta đâu có khi dễ nàng, chỉ muốn nàng bồi thường cho ta!” Lạc Nam cúi đầu cạ trán của mình vào trán nàng, ở khoảng cách gần, hắn nghe được thơm thơm như u cốc từ đôi môi kiều diễm của nàng thở ra.

“Bồi thường vì cái gì…” Âu Dương Thương Lan ngơ ngác.

“Nàng chưa hỏi ý kiến mà dám công bố ta giả nữ nhân, hại ta bị mấy nữ cười một trận, ngay cả Tử Yên cũng âm thầm thấy nhìn ta bằng ánh mắt quỷ dị!” Lạc Nam dùng mũi mình quẹt quẹt mũi quỳnh xinh xắn của nàng.

Một nam nhân đường đường chính chính phải giả gái để gia nhập thế lực toàn nữ nhân, nghe qua đã thấy biến thái bệnh hoạn.

Cũng may tính cách của Tử Yên rất nhạt, không quá mức bận tâm nguyên nhân, bằng không hắn phải tìm cái lỗ chui xuống.

“Phi, đó là muốn tốt cho ngươi, chẳng lẽ muốn giả nữ nhân mãi sao?” Âu Dương Thương Lan hừ một tiếng, vươn tay véo mạnh hông hắn.

“Ta mặc kệ, hiện tại ta muốn nàng bồi thường!” Lạc Nam bất chấp lý lẽ.

“Bồi thường cái gì?” Âu Dương Thương Lan trừng mắt hỏi, bị nam nhân này ôm ấp một trận, nàng cũng quen với động tác của hắn.

“Làm nữ nhân của ta nhé!” Lạc Nam ánh mắt đầy tình cảm nhìn nàng, ôn nhu nói:

“Nàng là nữ nhân ta yêu, ta muốn nàng bồi thường bằng cách làm nữ nhân của ta!”

Nàng là nữ nhân đầu tiên hắn theo đuổi sau khi phi thăng Tiên giới, Lạc Nam trong lòng hồi hộp.

Âu Dương Thương Lan cả người run rẩy, đầu óc mụ mị, một cảm giác ngọt ngào bao phủ khắp tâm linh cũng như toàn bộ thân thể nàng.

Đây là cảm giác được nam nhân tỏ tình sao?

Lần đầu tiên trong đời Âu Dương Thương Lan được trải nghiệm, cảm giác trong lúc đó khiến nàng trầm mê sắp phát điên.

“A…”

Phía sau cổng làng, Đình Manh Manh đang ẩn núp nghe lén thấy tình cảnh này xém chút hét to lên, bất quá Thục Phi đã như quỷ mị xuất hiện đưa tay bịt kín cái miệng nhỏ của nàng, nắm Đình Manh Manh lôi đi.

“Tiểu nha đầu không được quấy phá chỗ người lớn tâm sự!”

Thục Thục với Phi Phi cũng phối hợp xuất hiện, ba nữ vô thanh vô tức nắm Đình Manh Manh khiêng đi.

Mặc dù như vậy, động tĩnh của Đình Manh Manh cũng làm Âu Dương Thương Lan kinh hô, vội vàng đẩy Lạc Nam ra.

Nàng oán giận trừng mắt nhìn hắn: “Đâu có dễ như vậy!”

Lạc Nam một mặt mộng bức, bất quá trong lòng cũng là mừng rỡ, nàng nói vậy tám phần mười là đồng ý, chỉ là kèm theo điều kiện mà thôi.

Quả nhiên, chỉ nghe Âu Dương Thương Lan thản nhiên nói: “Tỷ muội ba người chúng ta đời này đều phải cùng một chỗ, Manh Manh quá nhỏ nên không tính, nhưng Tiểu Tuyết phải cùng ta gả cho một nam nhân!”

“Ngươi muốn có được ta, trước hết thu Tiểu Tuyết đi!”

“Chỉ cần Tiểu Tuyết đồng ý, ta đáp ứng ngươi!”

Lạc Nam toàn thân cứng đờ, bị Âu Dương Thương Lan hồi đáp một phen khiến cho á khẩu, hắn có nằm mộng cũng không lường đến nước đi này của nàng.

Thấy Lạc Nam thất thần, Âu Dương Thương Lan nhướn mày: “Thế nào? Không thích Tiểu Tuyết à? Nếu ngươi không thích thì ta không ép ngươi!”

“Thích nha…” Lạc Nam không chút do dự đáp.

Nếu hắn không thích, cũng không mang các nàng vào Linh Giới Châu chứng kiến bí mật.

“Vậy là tốt, ngươi cứ xem như phụng chỉ tán gái, tán một được hai!” Âu Dương Thương Lan dương dương đắc ý, không nói hai lời quay người vào Làng.

Lạc Nam nhìn theo bóng lưng ma quỷ của nàng, như trời trồng đứng thật lâu.

Độc Cô Ngạo Tuyết u tĩnh như mặt giếng cổ, lạnh lùng như một khối băng, cảm tình cũng không hề phong phú như Âu Dương Thương Lan.

Chỉ sợ so với Tô Nhan năm đó còn khó gần hơn.

Lạc Nam đánh giá, ở trong mắt Độc Cô Ngạo Tuyết, tu luyện Kiếm thuật còn quan trọng hơn nói chuyện tình cảm không biết bao nhiêu lần.

Âu Dương Thương Lan đưa ra điều kiện như vậy, quả thật là thử thách không hề đơn giản a.

“Phu quân cố lên nha, ngươi có kinh nghiệm tình trường lão luyện, tán Độc Cô Ngạo Tuyết còn không phải dễ như trở bàn tay?” Bên trong đan điền, Quang Nhi với Hỏa Nhi động viên nói.

Các nàng hứng thú bừng bừng, cũng muốn xem thử Lạc Nam làm sao thu được Độc Cô Ngạo Tuyết vào tay.

Lạc Nam nhức cả trứng vỗ vỗ đầu, Độc Cô Ngạo Tuyết bình thường không có chuyện gì làm đều chạy đi luyện Kiếm, hắn làm sao tiếp cận được nàng?

Vốn định trước hến thu lấy Âu Dương Thương Lan, Độc Cô Ngạo Tuyết để từ từ phát triển, nào ngờ Âu Dương Thương Lan trực tiếp đưa ra điều kiện như vậy.

Làm cho Lạc Nam khóc không ra nước mắt.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250