Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 7
Phần 7

Cảm nhận Ma Lực cuồn cuộn nơi cánh tay, Lạc Nam hài lòng đắc ý, hắn còn nhớ Kim Nhi từng nói Tộc Trưởng đương nhiệm của Hồng Hoang Ma Tộc bùng nổ 47 đường Hồng Hoang Ma Văn, một quyền kích sát năm vị cường giả trong cùng cấp.

Lạc Nam không dám tưởng tượng 47 đường Hồng Hoang Ma Văn sẽ kinh khủng như thế nào, nhưng mục tiêu của hắn là càng nhiều càng tốt, sẽ không dừng lại ở 47 đường như vị Tộc Trưởng đó.

Liếc mắt nhìn qua, Lạc Nam lúc này phát hiện Tiên Khí trong Linh Giới Châu đang lấy một tốc độ chóng mặt hội tụ về Linh Dược Điền, hay nói đúng hơn là Cửu Diệp Liên Hoa.

Lạc Nam sắc mặt nhất thời kinh hỉ, chỉ thấy tiểu nha đầu Mộc Linh Nhu đang quỳ gối bên cạnh Cửu Diệp Liên Hoa, hai cánh tay nhẹ nhàng hướng về phía đóa hoa, trong miệng lẩm bẩm gì đó, vô cùng vô tận Tiên Khí đang tụ hội về theo hành động của nàng.

Nhân Sâm Tỷ Năm với Độc Hồn Mỹ Hoa Đằng hiện tại cũng hóa thành bản thể xinh đẹp sặc sỡ tọa trấn ngay bên cạnh, hưởng thụ Tiên Khí do Mộc Linh Nhu tụ tập kéo về.

Mộc Linh Nhu lúc này khí chất hoàn toàn thay đổi, bộ dạng trở nên cực kỳ chăm chú và thành kính, sau lưng ẩn hiện một đôi cánh màu xanh biếc như hai phiến lá cây, làn da trở nên óng ánh như ngọc bích.

“Chẳng lẽ đây mới là hình dạng thật sự của Mộc Linh Tộc?” Lạc Nam tấm tắc.

Ánh mắt của hắn mừng rỡ như điên khi nhìn thấy, Cửu Diệp Liên Hoa vốn chỉ còn hai cánh lúc này xuất hiện một cái búp nhỏ.

Mặc dù rất nhỏ, nhưng thật sự đã sinh ra búp rồi, điều này chứng tỏ không lâu nữa Cửu Diệp Liên Hoa lại sinh ra một cánh hoa.

Lạc Nam nóng bỏng nhìn chăm chú Mộc Linh Nhu, xem ra lần này vô tình nhặt được bảo bối rồi.

Không chút do dự, hắn phất tay lấy ra hai cái Mỏ Tiên Thạch đặt ở trung tâm Linh Dược Điền, cung cấp Tiên Khí cho Mộc Linh Nhu bồi dưỡng.

Chưa dừng ở đó, Lạc Nam còn lấy ra một lượng lớn Tiên Đan bổ sung năng lượng đặt ở bên cạnh, phòng ngừa Mộc Linh Nhu có tiêu hao thì dùng, chu đáo đến cực điểm.

Làm xong tất cả, Lạc Nam đang đắc ý muốn rời khỏi Linh Giới Châu.

“Ba ba, mang ta ra ngoài chơi!” Tiểu Hồng Nhi nãi thanh nãi khí chạy đến kéo lấy tay hắn.

“Tôn Cấp Cực Phẩm rồi?” Lạc Nam nhìn Tiểu Hồng Nhi xinh xắn khả ái, tự hào vuốt đầu nàng ôn nhu cười.

“Ừm, vừa mới đột phá!” Tiểu Hồng Nhi vuốt ve cái bụng nhỏ nói.

Mặc dù Lạc Nam chưa thể đột phá Khí Tôn, cửa hàng may mắn cũng không có bán hàng Tôn Cấp, nhưng có thể nói số lượng Vương Cấp mà Lạc Hồng Kiếm ăn là khổng lồ, ngay cả Lạc Nam là người cung cấp cũng không thể ước tính, thỉnh thoảng còn xơi hàng Tôn cấp.

Sau thời gian dài bồi dưỡng, tiểu nha đầu thành công đạt đến Tôn Cấp Cực Phẩm.

“Baba, ta cảm thấy Vương Cấp không còn ngon miệng!” Tiểu Hồng Nhi hai tay đan chéo trước mặt.

“Sau này baba sẽ cố tìm Tôn Cấp cho ngươi ăn!” Lạc Nam hứa hẹn nói.

Con gái không ngon miệng với Vương Cấp, hắn cũng không thể ép nàng…

“Baba là nhất!” Tiểu Hồng Nhi hưng phấn cười toe toét, ôm lấy chân Lạc Nam.

“Ăn được Đế Cấp chưa? Nếu không lấy Đại Địa Ấn của Địa Cực cho ngươi ăn!” Lạc Nam gợi ý nói.

“Đế Cấp và Tôn Cấp chênh lệch quá lớn, vẫn chưa thể tiêu thụ Đế Cấp!” Tiểu Hồng Nhi phụng phịu nói.

Nàng đối với Đế Cấp thèm nhỏ dãi, nhưng chỉ ở trên thân lưu lại dấu răng mà thôi, vẫn chưa nhai được.

“Không sao…” Lạc Nam sủng ái xoa xoa đầu nàng, đây là cô con gái nuôi mãi không lớn của hắn.

“Baba, chúng ta ra ngoài!” Tiểu Hồng Nhi lóe lên ánh sáng, Lạc Hồng Kiếm xuất hiện.

Lạc Nam đem Lạc Hồng Kiếm vắt lên vai, rời khỏi Linh Giới Châu.

“Khốn kiếp, thật là đen đuổi…”

Tại vùng đất hoang vu thuộc Loạn Cổ Chiến Trường, một thân ảnh đang điên cuồng thi triển thân pháp, hóa thành tầng tầng lớp lớp tàn ảnh bỏ chạy thục mạng, bộ dạng hết sức chật vật.

Nếu có Thú Võ Thiên Tôn ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra thân ảnh đang điên cuồng bỏ chạy kia chính là “người quen” cũ của hắn – Vu La Thiên Tôn.

Từ lần trước ở Đấu Giá Hội, Vu La Thiên Tôn bỏ lỡ cơ hội sở hữu Chiếu Ảnh Kính, không còn cách nào để dò tìm tin tức về Bất Tử Thụ của mình.

Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, Vu La Thiên Tôn dùng Hỗn Độn Kim Khí đổi được một lá Cửu Diệp Liên Hoa, nhờ vào năng lượng và khí tức của nó… thành công chữa lành thương thế, mà tu vi kẹt ở Thiên Tôn lâu năm cũng chạm đến bình cảnh, tiến vào Bán Đế.

Không sai, Vu La Thiên Tôn hiện tại đang là Bán Đế, đang trong quá trình chuyển hóa Tôn Lực thành Đế Lực.

Thực lực đại tăng, Vu La Thiên Tôn lòng tin tăng mạnh, tìm kẻ thù lâu năm là Thú Võ Thiên Tôn tính sổ.

Kết quả đen đến cực hạn, Thú Võ Thiên Tôn từ đâu đạt được Huyết Mạch Tứ Hành Tê Ngưu, chẳng những cũng thăng thành Bán Đế, mà chiến lực cũng đạt đến một cấp bậc khác.

Tứ Linh Vệ Hồn Thuật kết hợp sức mạnh của Tứ Hành Tê Ngưu, Thú Võ Thiên Tôn bị đánh chạy như chó nhà có tang, cũng may có nhiều tích lũy phòng thân nên mới giữ được mạng.

Vu La Thiên Tôn thành công trốn khỏi truy kích của Thú Võ Thiên Tôn, trong lòng tràn ngập bi phẫn và uất ức.

Trong cơn sầu não, hắn nhớ lại cơ duyên lớn nhất của cuộc đời mình.

Trước đây Vu La Thiên Tôn đã vào nơi được xưng là hiểm địa của Vũ Trụ – Loạn Cổ Chiến Trường một lần, cũng đạt được hạt giống Bất Tử Thụ với Hỗn Độn Kim Khí.

Sau đó, Vu La Thiên Tôn mới lớn gan lên kế hoạch cẩn thận bồi dưỡng Bất Tử Thụ, nào ngờ cuối cùng bị kẻ gian trộm mất.

Mà Hỗn Độn Kim Khí cũng được hắn dùng trao đổi với một cánh Cửu Diệp Liên Hoa.

Lần này bị Thú Võ Thiên Tôn đánh chạy, Vu La Thiên Tôn quyết tâm tiếp tục thử lại vận khí của mình.

Hắn đem tu vi áp chế xuống Đại Tôn, ngang nhiên tiến vào Loạn Cổ Chiến Trường như ngựa quen đường cũ với hy vọng tìm được cơ duyên nào đó không kém hạt giống Bất Tử Thụ hay Hỗn Độn Kim Khí, tìm cơ hội để đột phá Tiên Đế, rửa nhục với Thú Võ Thiên Tôn.

Chỉ là lần này vận khí của Vu La Thiên Tôn không được tốt như vậy, vừa vào đến cửa… hắn lập tức rơi vào hiểm cảnh.

Vì thế lúc này mới chạy thục mạng…

Vo ve… vo ve… vo ve…

Chỉ thấy bầu trời trắng xóa một mảnh, hàng vạn động vật nhỏ có cánh điên cuồng truy kích Vu La Thiên Tôn, dường như có thâm cừu đại hận với hắn vậy.

Nếu nhìn thật kỹ có thể phát hiện, đám đông trắng xóa kia là một bầy Côn Trùng toàn thân trắng muốt như bông tuyết, mặc dù vẻ ngoài đáng yêu nhưng lại ẩn chứa nguy hiểm chí mạng.

Nhìn thấy Vu La Thiên Tôn đã sở hữu Bán Đế Lực vẫn chật vật chạy trốn một cách điên cuồng là đủ hiểu.

“Con mẹ mày, truyền vào đâu không truyền, truyền ngay vào cả ổ cổ trùng!” Sắc mặt Vu La Thiên Tôn tái nhợt mắng chửi.

Dường như nghe tiếng mắng chửi của mục tiêu, đám Cổ Trùng trắng như bông tuyết càng thêm tức giận, chúng nó bay đến đâu… không gian đóng băng đến đó, mà bầu trời cũng liên tục giáng xuống lôi đình dữ dội.

Đừng thấy hình thể của đám cổ trùng này nhỏ mà xem thường, nó chính là Băng Lôi Trùng, một loại Cổ Trùng mang tính công kích lợi hại của Trùng Sư thời Thượng Cổ, có thể triệu hoán Kiếp Lôi và hàn băng, uy lực gia tăng dựa vào khả năng điều khiển của Trùng Sư.

Đám Băng Lôi Trùng lúc này mặc dù không có trùng sư khống chế, nhưng số lượng thật sự là nhiều lắm, Vu La Thiên Tôn một thần một mình quả thật khó mà chống lại.

ẦM ẦM ẦM…

Mây đen cuộn trào, hàn băng bao phủ, vô cùng vô tận bão tuyết cuốn đến Vu La Thiên Tôn, mà bầu trời đang có hàng vạn Kiếp Lôi giáng xuống.

“Khốn nạn!”

Vu La Thiên Tôn tê dại cả da đầu…

“Theo cổ tịch có nói, Băng Lôi Trùng khó chơi nhất ở chỗ số lượng đông đảo, mặc dù uy lực đơn lẻ không mạnh, nhưng bầy trùng Tôn hàng vạn con liên hợp do Trùng Tôn điều khiển đủ sức đánh với Tiên Đế!” Vu La Thiên Tôn sắc mặt khó coi đến đỉnh điểm.

Đứng trước công kích đang đánh tới, hắn điên cuồng kết ấn, Bán Đế Lực cuồn cuộn tụ hội, hình thành một cái lá chắn bao trùm toàn thân.

RĂNG RẮC…

Vô tận Lôi Đình đánh vào, Hàn Băng lạnh giá, không ngừng ma sát lấy lớp lá chắn của Vu La Thiên Tôn.

“Hự!”

Phốc!

Một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng, Vu La Thiên Tôn sắc mặt trắng nhợt, cả người tê dại, hắn đang áp chế tu vi là Đại Tôn, làm sao có thể chống lại đám Cổ Trùng này?

“Không được…”

Mắt thấy Băng Lôi Trùng lại đuổi tới, Vu La Thiên Tôn cắn răng, lấy ra một kiện Tôn Cấp Pháp Bảo ném về phía bầy trúng, gầm to:

“Bạo!”

ĐÙNG!

Pháp Bảo Tôn Cấp dữ dội oanh tạc, uy lực chấn động thiên không, muốn nổ chết bầy Băng Lôi Trùng đáng chết.

Nào ngờ linh trí của đám trùng này không thấp, hàng vạn con bỗng nhiên há miệng nhỏ, huy tụ Băng khí trong trời đất, tầng tầng lớp lớp kết thành một lớp tường băng đem uy lực của vụ tự bạo phong tỏa vào bên trong.

Xèo xèo…

Hàng ngàn con Băng Lôi Trùng hao hết lực lượng suy yếu chết đi, nhưng số lượng chúng nó vẫn còn quá khủng, hành vi của Vu La Thiên Tôn hình như càng thêm chọc giận chúng nó, tiếp tục điên cuồng lao về phía hắn.

Phốc!

Hàng vạn tia Lôi Kiếp đánh đến, một kiện áo giáp Tôn Cấp Thượng Phẩm đang mang trong người nát thành mảnh vụn, Vu La Thiên Tôn không có thời gian đau lòng, tiếp tục chạy trốn.

“Phải nhờ người giúp thôi!” Vu La Thiên Tôn cắn chặt răng, một mặt vừa chạy, một mặt vừa quan sát xung quanh.

Đáng tiếc động tĩnh của Băng Lôi Trùng quá lớn, đám tu sĩ ở xa vừa thấy đã tránh như tránh tà, làm sao dám bén mảng đến gần?

Trong lúc Vu La Thiên Tôn tuyệt vọng, ở giữa khoảng không trước mặt đột nhiên xuất hiện một người mặc áo choàng đen, oai phong cưỡi trên Long Mã.

Chính là Lạc Nam vừa ra khỏi Linh Giới Châu.

“Đạo hữu cứu mạng!” Vu La Thiên Tôn như nhìn thấy tổ tông mười tám đời, hưng phấn gào thét lên.

“Cái quỷ gì?” Lạc Nam sắc mặt mộng bức, ánh mắt chưa hiểu nhìn hàng vạn con côn trùng như tận thế lao về phía hắn, hay nói đúng hơn là bị một nam tử trung niên dẫn về.

“Băng Lôi Trùng, thứ tốt đó công tử… chỉ là nuôi dưỡng hơi tốn kém một chút, tạo điều kiện cho chúng nó sinh nở liên tục! Số lượng lên đến triệu con có thể oanh chết Tiên Đế!” Kim Nhi ánh mắt lóe lên nói.

“Vậy sao?” Lạc Nam chép miệng:

“Được rồi, tiện thể bắt về cho Tú Quyên nghiên cứu!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250