Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 240
Phần 240

Tiểu Tiểu trái tim trở nên chết lặng…

Từng mảnh ký ức bên trong quá khứ hóa thành một màu u tối…

Tần Tần đã chết… kẻ trước mặt không phải Tần Tần, không phải ca ca của nàng, hắn là ma quỷ…

Đây là suy nghĩ duy nhất còn đọng lại trong lòng Tiểu Tiểu ở thời điểm này…

Hiện thực tàn nhẫn vượt quá khả năng chịu đựng của một tiểu cô nương chỉ hơn mười tuổi như nàng…

Từng màn… từng màn trí nhớ trong suốt hai năm qua như một thước phim quay chậm hiện lên trong tâm trí, mỗi ngày đều có một tiểu nha đầu cặm cụi bên bờ biển, bới móc bên trong từng đống cát, từng đống rác thải tìm kiếm những mảnh vụn của thi thể Yêu Thú trôi dạt vào bờ…

Xuyên suốt hai năm, gương mặt thanh niên kia chính là thứ nàng mong muốn nhìn thấy.

Nhưng giờ phút này đây, khi chứng kiến vẻ hờ hững lạnh nhạt của hắn, khi bên tai nghe được lời nói lãnh khốc sẽ đồ sát ngôi làng chài nhỏ yên bình bên bờ biển kia, nàng lại cảm thấy ghê tởm tột độ.

Đó là gương mặt của ma quỷ… chắc chắn là như vậy.

Tiểu cô nương chưa từng trải sự đời, lần đầu nếm trải sự tàn khốc lại đến từ người thân thân nhất của nàng.

Đau đến chết lặng…

Thế giới xung quanh dường như hóa thành một màu u tối.

“Không thể… ngươi không thể đụng vào làng chài kia!” Bên tai Tiểu Tiểu vang lên tiếng gào thét tê tâm liệt phế của bà bà.

Hình dáng khô gầy già nua như điên cuồng lao đến Tần Tần:

“Đó là ngôi làng cưu mang chúng ta, đó là ngôi làng nuôi dưỡng ngươi xuyên suốt 10 năm, không có nó thì không có Tần Tần ngươi của ngày hôm nay…”

“Ngươi dù giết lão bà ta cũng không được phép động đến một vách lá ở nơi đó…”

Một vách ngăn vô hình ngăn cản trước mặt Bà Bà, dù tuyệt vọng la ó, dù gào khóc cầu xin, vẫn không thể tiến thêm một bước để tiếp cận Tần Tần.

Phải rồi… làng…

Tiểu Tiểu toàn thân chấn động…

Nàng nhớ đến trưởng làng gia gia, nhớ đến lý thẩm thẩm, nhớ đến trương đại thúc, nhớ đến tất cả những gương mặt hàm hậu chân chất trong làng…

Dù tạm bợ mà sống, dù ở tận cùng của thế giới… ngôi làng nhỏ kia vẫn yên bình vượt qua tháng ngày.

Tần Tần có thể hóa thành ma quỷ, có thể giết hại nàng và bà bà, nhưng tuyệt đối không thể tổn hại ngôi làng đó dù chỉ là một chút.

Trong khoảnh khắc, từ bên trong Tiểu Tiểu có thứ gì đó như muốn lao vọt ra, đôi mắt ngấn lệ của nàng mơ hồ lấp lánh ánh sáng huyền ảo, một đen kịch tối tăm và một xanh biếc trong lành…

“Các ngươi nói nhảm quá nhiều!” Cao Vĩ cười nhạt một tiếng.

Như để thỏa mãn một chút bực mình, hắn để hai con kiến hôi này sống thêm một chút để nhìn thấy hắn đem tổ kiến hủy diệt…

Hiện tại vui đùa đã đủ, là thời điểm nên kết thúc.

Bàn tay tùy ý phất ra, Chân Tiên chi lực thô bạo trấn xuống.

Một chưởng này đủ nghiền chết hai phàm nhân hóa thành hư vô, ngay cả cặn bã cũng không còn sót lại.

“Hắn muốn giết chúng ta…” Bà bà trong lòng tuyệt vọng, gương mặt già nua đỏ bừng ôm chặt lấy Tiểu Tiểu.

Đời này bà đã sống đủ rồi, chỉ đáng thương cho đứa cháu gái tội nghiệp, cuộc sống và kết cục thật quá bất hạnh.

Bà bà ôm Tiểu Tiểu thật chặt, như muốn dùng tình thương của mình để bù đắp phần nào sự tàn nhẫn đó.

RĂNG RẮC…

Trước lực lượng của Cao Vĩ, không gian tầng tầng nứt ra…

“Sẽ chết sao?” Tiểu Tiểu môi nhỏ lẩm bẩm…

Sự phẫn hận bao trùm cõi lòng, khao khát sự sống trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Nàng không muốn bà bà có kết cục bi thảm như vậy, không muốn làng chài yên bình kia sẽ bị mình liên lụy, không muốn mình chết một cách vô dụng bất lực như vậy…

“Không muốn…”

Tiểu Tiểu trong lòng gào thét.

Như đáp ứng sự kêu gọi của nàng, thân thể nhỏ bé của Tiểu Tiểu bất chợt lơ lửng lên trên không trung, đôi mắt một đen một lục tỏa ra ánh sáng dữ dội…

Hai luồng lực lượng quỷ dị như phá tan gông cùm xiềng xích từ dáng người nhỏ bé ấy nổ tung, ở trước mặt nàng hình thành một tấm lá chắn hắc lục kỳ dị.

Màu lục mang theo sinh mệnh lực dồi giàu và cuồn cuộn…

Màu đen ẩn chứa khí tức của sự chết chóc, sẵn sàng cướp đi tất cả sinh mạng trên thế gian này…

ẦM!

Một chưởng của Cao Vĩ nện vào tấm màn chắn, nổ tung kịch liệt, đại điện rung lên…

“Phốc!”

Lực phản chấn nặng nề lan tỏa, dư ba đầy trời, một phàm nhân như Bà Bà không thể chịu đựng nổi, bay vọt ra ngoài như củi mục, miệng phun máu tươi, xương cốt tan vỡ…

“Bà Bà!”

Tiểu Tiểu kinh hoàng tột đỉnh, không kịp suy nghĩ vì sao mình vừa sống sót, chạy như điên dại về phía Bà Bà…

Hộc… hộc… hộc…

Bà bà ánh mắt ảm đạm, mạng sống nhanh chóng trôi đi…

“Bà bà… không thể chết, bà bà không thể chết… Tiểu Tiểu chỉ còn một mình ngươi!” Tiểu Tiểu nước mắt giàn giụa.

Theo bản năng nào đó trong tiềm thức, cánh tay phải của nàng nâng lên, lập tức có khí tức sinh mệnh nồng đậm tiến ra bao trùm lấy cơ thể bà bà.

Trước sự cố gắng của Tiểu Tiểu, bà bà vốn dĩ đã chết hồi phục chút ít sinh cơ, tiến vào trạng thái hấp hối.

“Bà bà không chết…” Tiểu Tiểu cười như trăm hoa đua nở.

“Hừ, bà ta không chết nhưng cả hai ngươi cùng chết!”

Một chưởng khác hung hăng vỗ đến, Tiểu Tiểu lăn lộn dưới mặt đất mấy vòng.

Mất đi sự hỗ trợ của Tiểu Tiểu, dấu hiệu sự sống mong manh của bà bà lại tiếp tục trôi đi…

“Không… không… cầu xin ngươi, cầu xin ngươi…” Tiểu Tiểu trái tim như sắp cứng lại.

Nàng chật vật bò đến bên cạnh Bà Bà, muốn tiếp tục điều trị cho bà…

Lại bị Cao Vĩ một chân đá bay…

“Có được hai loại Linh Căn quý hiếm không kém Thời Gian và Không Gian, tiểu nha đầu ngươi đáng chết!” Thanh âm Cao Vĩ tràn đầy ghen ghét vang lên bên trong không gian.

Thân là cường giả đầu thai chuyển thế, hắn dư sức nhận ra hai loại lực lượng ít ỏi vừa bùng phát từ người Tiểu Tiểu là gì.

Mà bởi vì nhận biết nên Cao Vĩ càng thêm đố kỵ.

Vì sao, vì sao một con kiến hôi hèn mọn lại được ông trời ban cho hai loại lực lượng đó? Vì sao Luân Kiếp Tiên Đế cao cao tại thượng như hắn lại không được?

Điều này khiến Cao Vĩ gần như điên cuồng…

“Haha, mặc dù được trời phú, nhưng con kiến vĩnh viễn chỉ là con kiến, kết cục sẽ bị người dẫm chết như thế này!”

Cao Vĩ lạnh lùng cười, một chân đạp lên người Tiểu Tiểu…

“Mau… mau, thả ta ra! Ta phải cứu bà bà!” Tiếng tuyệt vọng của tiểu cô nương mang theo khóc nức nở.

Nàng muốn tránh thoát khỏi sự chà đạo của Cao Vĩ, bà bà đang cần nàng…

Đáng tiếc, hai loại lực lượng bên trong cơ thể gần như đã tiêu hao sạch sẽ qua lần giúp nàng giữ mạng trước Chân Tiên ngay vừa rồi.

Bất lực…

Đôi mắt đục ngầu của bà bà liếc về phía Tiểu Tiểu, bên trong là tràn ngập hối hận và cắn rứt.

Cuộc đời bà có quá nhiều tiếc nuối cùng hối hận…

Bà hối hận vì nhận nuôi Tần Tần, nếu không có hắn… Tiểu Tiểu của bà sẽ không thê thảm như vậy.

Bà căm hận bản thân mình mềm lòng, chấp nhận mang theo tiểu cô nương đi tìm Tần Tần để rồi nhận lấy kết cục như hiện tại…

Nhắm mắt buông xuôi…

Bà bà sinh cơ đã tận.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250