Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Tác giả: Akay Hau">Tác giả Akay Hau | 250 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bạn đang đọc Quyển 6, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Con đường bá chủ” tại đây: tại nguồn: tại nguồn:

Lại một tháng thời gian thực trôi qua, đồng nghĩa với Địa Ngọc Huyền ở trong Gia Tốc Trận đã hơn tám năm…

“Chẳng trách có người nói tu sĩ bế quan không ngày tháng!” Lạc Nam cảm thán một tiếng.

Trong khoảng thời gian này, hắn không dám rời Kim Tự Tháp nửa bước, bởi vì lo lắng có kẻ bất ngờ tiến vào phá đám, đang tiếp nhận truyền thừa mà gặp công kích thì nguy hiểm.

Kết quả đúng như dự liệu, bởi vì cả Độc Hồn Mỹ Hoa Đằng và Địa Hoàng Ảo Cảnh đều đã bị Lạc Nam giải quyết, các tuyến đường khác dẫn đến Địa Hoàng Thánh Địa cũng được Đại Địa Tông với Quỷ Đỏ đả thông, nên việc tu sĩ tìm đến Địa Hoàng Thánh Địa là cực dễ.

Trong một tháng đã có ba nhóm tu sĩ lần lượt tiến đến, bọn hắn bắt gặp Kim Tự Tháp duy nhất còn lại đóng chặt và Lạc Nam ngồi canh, không khó đoán ra bên trong xảy ra chuyện gì.

Lòng tham nổi lên, trực tiếp muốn đem Lạc Nam diệt sát, sau đó cướp đoạt hoặc ngăn cản Địa Ngọc Huyền tiếp nhận truyền thừa.

Một số nhân loại vốn là như thế, ăn không được cũng muốn phá cho hôi, truyền thừa bọn hắn không được thì đừng mơ người khác đạt được.

Kết quả không cần nói cũng biết, Lạc Nam có thêm ba cái Mỏ Tiên Thạch cùng một mớ tài sản, Đế Diễm có cơ hội hỏa tán vài chục người.

ONG ONG ONG ONG…

Một ngày này, mặt đất phát sinh địa chấn dữ dội, Kim Tự Tháp bằng đất kiên cố không gì tả nổi trực tiếp sụp đổ, ba pho tượng Tiên Đế trong ánh mắt co rụt lại của Lạc Nam cũng hóa thành vô tận tro bụi hòa vào mặt đất.

Lạc Nam lập tức hiểu ý thu hồi Phỏng Thiên Kính.

Một thân ảnh từ trong bụi mù bước ra, mỗi một bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển lại ẩn chứa khí độ phi phàm.

Lạc Nam ánh mắt nhìn thẳng, trái tim bất giác đập thình thịch…

Mái tóc hạt dẻ búi cao, đầu đội vương miện, giữa vầng trán trắng nõn là một viên Bảo Thạch to hơn hạt gạo, khí tức toàn thân thu liễm đến cực hạn, toàn thân khoác trong váy nâu nhạt ôm sát cơ thể, chân trần đạp trên đất bằng lại không nhiễm hạt bụi, kiêu kỳ khó tả.

Khí chất và vẻ ngoài của Địa Ngọc Huyền có chút biến đổi, khiến nàng như một nữ thần sa mạc bước ra từ thần thoại Hy Lạp.

Khiến Lạc Nam chú ý chính là khí tức toàn thân lúc này của nàng, vậy mà là Đại Tôn.

Từ Địa Vương trực tiếp trở thành Đại Tôn, quá mức kinh khủng.

Một hơi đột phá hai cái Tiểu cảnh giới, một cái Đại cảnh giới…

Vượt qua cả Tôn giả quán đỉnh, không hổ là truyền thừa đến từ Địa Đế Cấp Thế Lực.

“Phu quân!”

Chứng kiến Lạc Nam thất thần nhìn mình, Địa Ngọc Huyền trong mắt ngập tràn vui sướng, khóe miệng trơn bóng như bảo thạch mỉm cười tỏa nắng, chạy đến bên cạnh hắn.

Lạc Nam mỉm cười vươn tay, ôm lấy Địa Ngọc Huyền vào trong lòng, cúi đầu hôn môi nàng một ngụm:

“Lâu như vậy, khổ cực không?”

Hắn biết để thông qua khảo nghiệm của Địa Đế Cấp Thế Lực chắc cũng không đơn giản gì.

Địa Ngọc Huyền lại là vuốt tóc lắc đầu, so với thành quả đạt được lần này, nàng cảm thấy khổ cực cách mấy cũng đáng giá.

Sở dĩ tiếp nhận truyền thừa mất đến tận hơn tám năm, đó là vì ba vị tàn niệm Tiên Đế phải tốn công hỗ trợ nàng chuyển toàn bộ Vương Lực trong cơ thể thành Tôn Lực, bao quát cả những thuộc tính không phải Thổ Hệ.

Hỗ trợ nàng xong sau đó, ba pho tượng hao hết lực lượng cũng triệt để tan biến, điều này khiến Địa Ngọc Huyền vô cùng cảm động, âm thầm thề không để Địa Hoàng Thánh Địa phải thất vọng, nhất định phải đem những gì học được vang danh vũ trụ.

“Thiếp có quà cho chàng!”

Địa Ngọc Huyền bất chợt kéo tay Lạc Nam chạy vọt đến một góc khác của Địa Hoàng Thánh Địa…

“Quà gì thế?” Lạc Nam cười hỏi.

“Địa Hoàng Thánh Địa ngoài là tu luyện Thổ Hệ thuộc tính còn là một thế lực Thể Tu, mỗi thành viên thường là Tiên Thể Song Tu!” Địa Ngọc Huyền cười tươi nói:

“Năm xưa Địa Hoàng Thánh Địa thu thập Mộc Kiếp của các Tiên Đế nhằm rèn luyện Thể Tu cho đệ tử kiệt xuất, đến nay vẫn còn lưu lại, thiếp hiện tại là Địa Hoàng truyền nhân, có quyền hạn sử dụng số Mộc Kiếp này, chẳng phải tu vi Thể Tu của chàng vẫn còn mắc kẹt ở Ngọc Thể sao? Chúng ta cùng nhau luyện Thể!”

Lạc Nam nghe đến đây tim đập thình thịch, quả thật việc Thể Tu bị kẹt ở bình cảnh đang là tâm bệnh của hắn.

Bởi vì Mộc khắc chế Thổ, vì thế khi Tiên Đế chủ tu Thổ Hệ của Địa Hoàng Thánh Địa đột phá sẽ gặp phải Mộc Kiếp.

Địa Hoàng Thánh Địa nhân cơ hội đó dùng thủ đoạn bất phàm thu gom Mộc Kiếp mỗi khi có Tiên Đế độ kiếp, dùng để rèn luyện Thân Thể, tuyệt đối hiệu quả kinh người.

Bất quá như nghĩ đến cái gì, Lạc Nam sắc mặt dần dần trở nên khó nhìn…

Rất nhanh…

“Làm sao có thể?” Địa Ngọc Huyền tay ngọc che miệng, ánh mắt không dám tin nhìn một cái hố trống rỗng có bán kính vài ngàn mét trước mặt.

Dựa theo thông tin truyền thừa được nhận, nơi chứa đựng Mộc Kiếp của Địa Hoàng Thánh Địa mới đúng, còn có trận pháp che đậy nữa.

Mộc Kiếp lại là lực lượng do Đại Tiên Giới đánh xuống để khảo nghiệm Tiên Đế, lại có trận pháp bảo vệ, dù là trải qua vô số thời đại cũng sẽ không tiêu tán.

Vậy mà lúc này mất trắng rồi?

Địa Ngọc Huyền cắn cắn môi đỏ, ánh mắt tràn đầy có lỗi nhìn qua Lạc Nam, nàng không hiểu vì sao Mộc Kiếp biến mất.

“Có kẻ đến trước chúng ta!” Lạc Nam hôn nàng một ngụm cười nói:

“Kẻ kia còn giao thủ bất phân thắng bại với ta, hắn còn là một Thể Tu, ta nghĩ Mộc Kiếp đã bị hắn đào đi hết!”

“Đánh bất phân thắng bại với chàng?” Địa Ngọc Huyền kinh hô, nàng không nghĩ đến có kẻ như vậy.

Lạc Nam gật đầu xác nhận, có thể xác định thứ mà Quỷ Đỏ thu lấy chính là toàn bộ Mộc Kiếp mà Địa Hoàng Thánh Địa đã tích lũy rất nhiều năm.

Thứ như vậy, bất kỳ Thể Tu nào cũng sẽ không buông tha, Lạc Nam cũng tiếc đứt ruột.

Mộc Kiếp số lượng lớn không chỉ để một mình luyện thể, mà còn có thể giúp thế lực dưới tay mình luyện thể, Mộc Hệ tu sĩ còn có thể luyện hóa Mộc Kiếp để chiến đấu, giống như Na Tra luyện hóa Hỏa Kiếp vậy.

Bồng Lai Tiên Đảo nếu có được số Mộc Kiếp này chắc chắn thực lực đại tăng, bất quá lúc này tiếc nuối cũng đã muộn.

Lần sau gặp lại Quỷ Đỏ, chỉ sợ hắn sẽ càng khó chơi hơn.

“Mộc Kiếp có Đế Cấp Hạ Phẩm Trận Pháp che đậy, nếu thật sự bị kẻ kia lấy đi, như vậy hắn có khả năng hóa giải cả Đế Cấp Trận Pháp!” Địa Ngọc Huyền cười khổ nói.

Vốn dĩ nàng muốn cho Lạc Nam một bất ngờ, dùng Mộc Kiếp để luyện thể cho cả mình và hắn, hiện tại cảm giác áy náy với hắn vô cùng.

“Đừng có buồn!” Lạc Nam nắm tay nàng nói: “Lần này chúng ta thu hoạch đã quá lớn rồi, ta có Hỗn Độn Thổ Khí… mà nàng có được truyền thừa, tu vi đại tăng… như vậy đã quá tốt!”

“Ưm!” Địa Ngọc Huyền nghĩ đến đây cũng cảm thấy đỡ một chút, bất chợt nhón chân ôm lấy Lạc Nam, hà hơi như lan nói:

“Thiếp bế quan hơn tám năm nhớ chàng muốn chết!”

“Để ta bù cho nàng!” Lạc Nam cười xấu xa, cúi đầu gặm lấy đôi môi đỏ.

“Ưm…” Địa Ngọc Huyền nồng nhiệt đáp trả, chiếc lưỡi thơm tho chủ động duỗi vào miệng nam nhân.

Biết bên ngoài không tiện, hai người tiến vào Linh Giới Châu, xuân sắc ngập tràn, không sao tả hết…

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250