Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 139
Phần 139

“Hi Vũ… tử kỳ của ngươi đã đến!”

Lời nói như sấm vang vọng thiên không, toàn bộ Hi Vũ Thành, thậm chí Côn Lôn Giới đều có thể nghe rõ.

Điên rồi…

Có kẻ điên rồi, vậy mà dám khiêu khích Nữ Hoàng như thế.

Tám ngàn năm qua, Côn Lôn Nữ Hoàng quân lâm Đế Thiên, danh chấn vũ trụ, còn chưa từng có người dám ở trước mặt nàng gọi thẳng tên như vậy, hơn nữa lời nói còn mang theo địch ý và sát khí.

Hàng loạt người bên ngoài ngẩng đầu theo thanh âm ngông cuồng kia nhìn lại, chỉ thấy một tên nam tử trung niên, lưng đeo Thiết Chùy, thân hình vạm vỡ, Đế Uy cuồn cuộn, xé không mà đến.

Khí thế Địa Đế càn quét toàn trường, khiến vô số người không dám thở mạnh.

“Vậy mà là Địa Đế cấp cường giả?!”

Vô số người cả kinh, có Địa Đế ám sát Nữ Hoàng, hơn nữa nhìn dung mạo không quá quen thuộc.

Chỉ có số ít lão tiền bối của Côn Lôn Giới như Thanh Đế, Vô Đế, Kiếm Đế đám người là sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt phức tạp nhìn về nam tử Địa Đế đang hàng lâm mà đến.

Bọn hắn hiển nhiên cũng nhận ra lai lịch của nam tử này.

“Thì ra là ngươi, Thiết Đế!” Côn Lôn Nữ Hoàng ngẩng đầu, không chút gợn sóng nhìn nam tử trung niên.

“Không sai!” Nam tử trung niên được xưng Thiết Đế sắc mặt lạnh lùng, gằn lên từng chữ:

“Hôm nay, bổn Đế sẽ vì Dạ huynh lấy lại công đạo, giết chết độc phụ như ngươi!”

Lời của Thiết Đế sang sảng vang vọng toàn bộ Côn Lôn Giới, làm lòng người trở nên hoang mang.

“Lão phu nhớ ra rồi!”

Bên trong Hi Vũ Thành, một lão già thế hệ trước bất chợt thất thanh hét lên:

“Thiết Đế chính là huynh đệ kết nghĩa của Dạ Đế, hắn không phải người của Đế Thiên Côn Lôn, nhưng cũng là cường giả tiếng tăm lừng lẫy!”

“Lúc Dạ Đế bất ngờ chết đi, nghe nói Thiết Đế đã bế quan hơn một ngàn năm, không ngờ tám ngàn năm sau đó, hắn rốt cuộc tìm đến!”

Lời của lão già khiến vô số người bừng tĩnh, thì ra Thiết Đế là huynh đệ kết nghĩa của Dạ Đế.

Hơn nữa, lúc này biết Dạ Đế chết đi, Thiết Đế rốt cuộc tìm đến trả thù.

Khoan đã! Dựa theo lời của Thiết Đế, chẳng lẽ Dạ Đế thật sự bị Nữ Hoàng giết chết?

“Hừ, một Địa Đế nho nhỏ… cũng dám tìm trẫm gây phiền toái?” Côn Lôn Nữ Hoàng sắc mặt lạnh lùng.

Uy nghiêm của nàng không để bất kỳ ai có thể xâm phạm…

Nói xong, tay phải Vàng Kim tuôn ra vô tận lực lượng áp chế Độc Tính trong một vùng trời, tay trái Ngân Bạc mang theo Thiên Đế Chi Lực cuồn cuộn, hướng về Thiết Đế chụp đến.

RĂNG RẮC…

Hư không phá toái, toàn bộ không gian quanh thân Thiết Đế nát vụn, lực ép cực đại đem thân thể của Thiết Đế nghiền ép vào trong đó.

“Haha!” Thiết Đế lạnh lùng cười, gầm thét quát: “Huyền Thiết Chân Thân!”

Trong khoảnh khắc, vô số tế bào trong người hắn hóa thành màu đen, từ chân đến đầu, tầng tầng da thịt đều biến thành nặng nề như cương thiết, giống hệt một Thiết Nhân.

Lực phòng ngự gia tăng vô số lần, hai tay hắn lấy xuống Thiết Chùy trên lưng, hung hăng quất mạnh.

ẦM!

Không gian như thủy tinh vỡ vụn, Hi Vũ Thành run rẩy, Thiết Đế thoát khỏi công kích của Nữ Hoàng, ngạo nghễ cười lớn:

“Hi Vũ à Hi Vũ, nếu là bình thường, ta đương nhiên không có tư cách nhảy nhót trước mặt ngươi, nhưng hiện tại thứ bị ngươi phong ấn dưới lòng đất sắp thoát khốn, ngươi còn có thể chống được bao lâu?”

Lời vừa nói ra, toàn trường sắc mặt đại biến.

Thứ bị Nữ Hoàng phong ấn dưới lòng đất?

Nhìn vô cùng vô tận Độc Tính đang từ dưới đất thẩm thấu lên trời, đã có không ít sinh mệnh vô tội hóa thành chất lỏng, mà Nữ Cấm Vệ cũng không dám đến gần, chỉ có thể liên tục lùi bước, vô số người trong lòng cả kinh.

Côn Lôn Nữ Hoàng sắc mặt nghiêm nghị, nhìn Thiết Đế uy nghiêm hỏi: “Vì sao ngươi biết?”

“Đương nhiên là Dạ Đế huynh nói cho ta!” Thiết Đế gương mặt lạnh lùng, giọng điệu trầm thấp bao phủ toàn trường:

“Chín ngàn năm trước, Thượng Cổ Dị Độc đã hình thành Linh Trí không biết vì lý do gì vô tình trôi dạt vào Côn Lôn Giới, rơi ngay xuống địa bàn của Huyết Đế!”

“Vì không để Thượng Cổ Dị Độc tai họa Côn Lôn, mà Dạ Đế, Hi Đế và Huyết Đế tạm thời buông bỏ hiềm khích, ba người liên thủ phong ấn Thượng Cổ Dị Độc vào lòng đất, ngay dưới địa bàn của Huyết Đế!”

“Vậy mà sau khi giết đi Dạ Đế, Hi Đế ngươi thành công đột phá Thiên Đế, người giết đầu tiên lại là Huyết Đế, lòng dạ thật sự độc ác!”

Tiếng nói của Thiết Đế vừa dứt, Kiếm Đế, Thanh Đế, Vô Đế mấy người sắc mặt cả kinh, bật thốt lên:

“Chúng ta nhớ ra rồi, là động tĩnh chín ngàn năm trước!”

Năm đó, đột nhiên địa bàn của Huyết Đế vang lên động tĩnh chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, bọn hắn vốn cho rằng Huyết Đế cùng Dạ Đế và Hi Đế phát sinh mâu thuẫn nên mới bộc phát chiến đấu, âm thầm ở địa bàn của mình nghe ngóng cuộc vui.

Thật không nghĩ ra, động tĩnh đó không phải là do Hi Đế và Dạ Đế tìm Huyết Đế đánh nhau, mà là ba người lâm thời hợp tác phong ấn Thượng Cổ Dị Độc.

Nghĩ đến đây, sắc mặt bọn hắn trở nên vô cùng khó coi…

Nếu Thượng Cổ Dị Độc thoát phong mà ra, Côn Lôn Giới lại phải gặp họa.

Côn Lôn Nữ Hoàng nghe xong lời của Thiết Đế, sắc mặt trở nên âm trầm:

“Nếu ngươi đã biết mọi chuyện, còn dám dùng Thượng Cổ Dị Độc đối phó trẫm? Ngươi muốn khiến toàn bộ Côn Lôn Giới chôn cùng sao?”

“Haha!” Thiết Đế cười phá lên: “Côn Lôn Giới bị diệt có liên quan gì đến ta? Dạ Đế đã chết, Côn Lôn Giới không còn ý nghĩa để tồn tại!”

“Hơn nữa, ta đã cùng Thượng Cổ Dị Độc hình thành quan hệ hợp tác, nó sẽ chỉ đối phó ngươi và người của Côn Lôn Giới, không nhắm vào người của ta!”

“Hi Vũ, ngày tàn của ngươi đã đến!”

Thiết Đế nói xong, hai tay vỗ vỗ.

RĂNG RẮC…

Hư không rạn nứt, vô số thân ảnh mặc chiến giáp hàng lâm mà đến, cung kính đứng sau lưng Thiết Đế.

Bên trong đó, thậm chí còn có ba vị Đại Đế…

Hiển nhiên, vì giết chết Côn Lôn Nữ Hoàng, Thiết Đế đã vận dụng toàn bộ lực lượng dưới trướng của mình.

Nhìn thấy trận hình đối phương cường đại, mà ở bên mình… tất cả cường giả phần lớn đều bị Độc tính ảnh hưởng, Hi Vũ trong lòng trầm xuống.

Cục diện này cực kỳ bất lợi…

Bởi vì đúng như Thiết Đế nói, Thượng Cổ Dị Độc vô cùng kinh khủng, năm xưa nó bị trọng thương nên ba vị Địa Đế mới có thể phong ấn thành công.

Mà sở dĩ, sau khi lên ngôi Nữ Hoàng, nàng thành lập Nữ Cấm Vệ ở tại địa bàn của Huyết Đế, mục đích chính là muốn mượn quá trình huấn luyện cho Nữ Cấm Vệ để bí mật quan sát động tĩnh của Thượng Cổ Dị Độc, không ngừng gia cố Phong Ấn, không để bất kỳ người nào biết nguy cơ tiềm ẩn của Côn Lôn Giới.

Hiện tại mặc dù bị phong ấn chín ngàn năm, nhưng thương thế của Thượng Cổ Dị Độc đã ngày càng khôi phục, vô cùng khó chơi rồi.

Năm xưa, Côn Lôn Nữ Hoàng lựa chọn giết chết Huyết Đế để giết người dọa khỉ, một phần là vì Huyết Đế thà chết cũng không muốn thuần phục nàng, một phần vì muốn giết hắn diệt khẩu, không để tin tức Thượng Cổ Dị Độc lộ ra ngoài.

Không ngờ Dạ Đế lại tiết lộ cho Thiết Đế.

Khoan đã, lòng ngực Côn Lôn Nữ Hoàng hơi nhảy lên.

Năm đó, khi ba người liên thủ phong ấn Thượng Cổ Dị Độc, chẳng phải Thiết Đế đã bí mật bế quan, không rõ tin tức rồi sao?

Dạ Đế liên hệ với hắn từ khi nào? Còn đem tin tức Thượng Cổ Dị Độc nói cho hắn?

Hơn nữa, Thiết Đế vừa mới xuất quan, lập tức khẳng định nàng là hung thủ giết chết Dạ Đế, còn lập sẵn kế sách lợi dụng Thượng Cổ Dị Độc trả thù mà chưa từng bỏ công tìm hiểu?

Bên trong này chắc chắn có ẩn tình mà bản thân nàng không biết.

Côn Lôn Nữ Hoàng hít sâu một hơi, lúc này không phải thời điểm để suy nghĩ những thứ này.

Vượt qua tràng diện nguy hiểm mới là việc nên làm.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250