Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 135
Phần 135

Tiếng nói của Kiếp Tâm vừa dứt, một đám thí sinh sắc mặt biểu hiện các loại cảm xúc khác nhau…

Có kẻ hưng phấn vì biết mình chắc chắn có khả năng đi tiếp vào vòng trong, có kẻ kiêu ngạo đắc ý vì mình còn vượt qua tiêu chuẩn, có những kẻ sắc mặt lại trắng bệch thất vọng do không đủ điều kiện, cũng có những kẻ mặt cắt không còn chút máu vì sử dụng các thủ đoạn để gian lận tuổi.

Có thể nói, đứng trước Căn Cốt Bia, gần một nửa tu sĩ chưa khảo nghiệm đã bị đào thải.

Muốn trở thành Thiếu Chủ của Thiên Đế Cấp Thế Lực đâu phải chuyện đơn giản…

“Có ý tứ…” Lạc Nam âm thầm chép miệng.

Căn Cốt Thạch là một loại khoáng thạch cực kỳ quý giá, ở trước mặt nó bất kỳ thủ đoạn nào cũng không thể ẩn giấu tu vi và tuổi tác, đương nhiên ngoại trừ Cấm Kỵ.

Ở các thế lực lớn tại Đại Tiên Giới, Căn Cốt Thạch cũng là thứ được sử dụng để tuyển chọn đệ tử, nhưng không ngờ Đế Thiên Côn Lôn có tận hai mươi khối lớn, còn đem đúc thành Bia, không hổ danh là Thiên Đế Cấp Thế Lực, giàu đến chảy mỡ.

“Những kẻ có ý đồ gian lận tuổi, không phải người của Đế Thiên Côn Lôn toàn bộ giết chết, người của Đế Thiên Côn Lôn thì bắt vào tòng quân, phải ra xa trường để lập công chuộc tội!” Kiếp Tâm lãnh đạm nói ra, không có một chút cảm xúc.

Việc tuyển chọn Đế Tử lần này cực kỳ quan trọng đối với mặt mũi của Đế Thiên Côn Lôn, đại diện cho thân phận đệ tử Nữ Hoàng tham dự Thiếu Đế Chi Chiến, vì thế không cho phép bất kỳ một sai lầm nào phát sinh.

Những kẻ gian lận tuổi nếu có thể thành công, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, sơ sẩy một chút là khiến danh dự của toàn bộ Đế Thiên Côn Lôn mất hết.

Không thể tha thứ được…

Vèo vèo vèo vèo…

Lời của Kiếp Tâm vừa dứt, có đến hàng trăm tu sĩ vội vàng rời khỏi hàng ngũ, muốn dùng tốc độ nhanh nhất để đào tẩu.

Hiển nhiên, bọn hắn là những kẻ muốn gian lận tuổi tác, kẻ vận dụng thân pháp, kẻ xé rách hư không, kẻ lấy ra Dịch Tinh Phù… muốn thi triển các loại thủ đoạn để đào tẩu.

KENG KENG KENG KENG KENG…

Cùng lúc đó, vài trăm Nữ Cấm Vệ đồng loạt rút ra Khoái Đao…

Đao Ý ngập trời nghiền ép mà đến, khóa chặt không gian, ánh đao ngập trời lóe lên, Đế uy cuồn cuộn, toàn bộ những kẻ có ý định đào tẩu đã hóa thành tro bụi, ngay cả một chút cặn cũng không còn sót lại.

Ánh mắt Lạc Nam trở nên ngưng tụ, một cổ lực lượng mà tất cả thành viên đều sở hữu Đao Ý thì thật sự kinh khủng, hơn nữa Đao Pháp sát phạt chuẩn xác, khả năng chưởng khống lực lượng hoàn mỹ vô khuyết, đao ý chém ra khóa chặt mục tiêu, không ảnh hưởng đến bất kỳ người nào khác.

Lúc này hắn xem như hiểu vì sao danh tiếng của Nữ Cấm Vệ lại lớn đến như vậy, quả nhiên dưới bàn tay của một vị Thiên Đế đích thân đào tạo, muốn không tinh nhuệ cũng khó.

Mà lúc này, quá trình kiểm tra tư chất rốt cuộc diễn ra…

Những người có mặt ở đây sẽ không vì vài trăm người vừa bị chém giết mà nhíu mày dù chỉ một chút, có lòng tin cạnh tranh ngôi vị Thiếu Chủ của một Thiên Đế Cấp Thế Lực, không có ai là kẻ tâm trí bình thường.

“Là hắn…” Lạc Nam cùng Độc Cô Ngạo Tuyết đứng ở gần cuối hàng, vì thế cũng đang chú tâm để ý những thí sinh khác.

Chứng kiến tên thanh niên mặc tử bào, đầu có cặp sừng đang đứng trước Căn Cốt Bia.

Chỉ thấy sắc mặt của hắn ngạo nghễ, hai bàn tay đặt vào Căn Cốt Bia.

Trong thoáng chốc, Căn Cốt Bia bùng lên ánh sáng màu đen, cùng với hai dòng ký tự:

Yêu Tôn Hậu Kỳ, Thể Tôn Sơ Kỳ…

Thành tích của thanh niên mặc tử bào lập tức khiến vô số người cả kinh, tu sĩ đang quan sát bên ngoài mở miệng nghị luận ầm ĩ:

“Kẻ này tuổi dưới mười lăm ngàn, tu vi lại cao như vậy… rốt cuộc là thần thánh phương nào?”

“Thiên phú như vậy tuyệt đối không thua kém bốn vị thiên tài của Côn Lôn Đế Thiên chúng ta!”

“Hắn còn là Thể Tôn, lại thêm ưu thế của Yêu Tộc, chiến lực chắc chắn rất mạnh!”

“Xem ra không thể xem thường anh hùng trong thiên hạ a…”

“Bốn người Thanh Huy thiếu chủ gặp phải kình địch!”

Biểu hiện của thanh niên mặc tử bào khiến toàn trường xôn xao, ngay cả một đám văn võ bá quan bên trên Thiên Quân Đài cũng phải chú ý.

“Kẻ này có khí tức của Tử Giao Tộc, huyết mạch cũng cực kỳ tinh thuần, có một tia Long Huyết…” Minh Đế vuốt râu, đánh giá thanh niên mặc tử bào nói.

“Hừ, Giao Tộc luôn tự cho là một nhánh của Long Tộc, mặc dù Long Tộc chưa từng thừa nhận bọn chúng, tại sao hắn không đi nịnh nọt Long Tộc, còn chạy đến nơi này cạnh tranh thiếu chủ Côn Lôn…” Vô Đế không hài lòng nói.

“Dựa vào thiên phú của kẻ này, ở Giao Tộc cũng là thiên tài hàng đầu, bất quá Tộc Trưởng Giao Tộc ở thế hệ này chỉ là Địa Đế… hắn tham lam trở thành đệ tử của Nữ Hoàng là chuyện bình thường!” Thanh Đế giọng điệu bình thản.

“Không biết Nữ Hoàng thấy tên thiên tài Tử Giao Tộc này thế nào?” Kiếm Đế hướng Nữ Hoàng chắp tay hỏi.

“Tầm thường…” Côn Lôn Nữ Hoàng chậm rãi phun ra hai từ, nâng nhẹ ly rượu trước mặt nhấp một ngụm.

Kiếm Đế mấy người liếc mắt nhìn nhau, Nữ Hoàng vẫn luôn kiêu ngạo như vậy.

Thiên tài hàng đầu như thanh niên Tử Giao Tộc này có thể sánh ngang với hậu bối đắc ý của bọn hắn, ở trong mắt nàng lại trở thành tầm thường?

Liệu rằng cuộc tuyển chọn Thiếu Chủ này sẽ có người lọt mắt Nữ Hoàng sao?

Bất quá cũng không cần phải lọt mắt, chỉ cần đạt được thành tích cao nhất bên trong tuyển chọn là được, đến lúc đó dù Nữ Hoàng không thích cũng phải thu nhận đệ tử.

Kiếm Phi Vân cùng Thanh Nguyệt Nương sắc mặt điềm tĩnh như không, cũng chẳng biết trong lòng bọn hắn đang nghĩ gì.

Ba ngày trôi qua…

Thiếu Chủ Thanh Huy của Thanh Gia biểu hiện thiên phú không ngoài dự kiến, Căn Cốt Bia màu đen, Tiên Tôn Hậu Kỳ…

Kiếm Nhai Đế Tử của Kiếm Gia là một thanh niên mặc áo bào xám tro, lưng đeo hai thanh Kiếm, cũng là màu đen và Tiên Tôn Hậu Kỳ.

Thiếu Chủ Vô Ưu của Vô Gia không hề ngoại lệ, là kẻ có hình thể mập mạp, hiện tượng hiếm thấy đối với mỗi tu sĩ.

Minh Không Đế Nữ từ đầu đến hiện tại vẫn luôn là nữ nhân xuất sắc nhất đương trường, dung nhan trong trẻo cao quý, thân mặc hoàng y lộng lẫy, ngũ quan như vẽ, đôi mắt điềm tĩnh cơ trí, thân thể đầy đặn với đôi chân dài, ngực nở mông cong, tu vi không kém gì đám người Thanh Huy.

Bốn người là thiên tài cùng thế hệ, từng tham dự Thiếu Đế Chi Chiến và giành lấy thứ hạng, mặc dù không cao… nhưng ở trong vũ trụ cũng có thanh danh hiển hách.

Hiện tại đã tiến bộ vượt bậc sau sáu ngàn năm, đối với bản thân có lòng tự tin mãnh liệt.

Từ khi kiểm tra tư chất bắt đầu, đã có không ít thiên tài nổi bật, nhưng có thể lọt vào mắt bốn người chỉ có duy nhất thanh niên thiên tài của Tử Giao Tộc mà thôi.

Như cảm nhận được mấy người Thanh Huy đang nhìn mình, thanh niên Tử Giao Tộc mặc tử bào sắc mặt trở nên kiêu căng, dương dương đắc ý, dùng ánh mắt khiêu khích đáp lại.

Năm người lạnh lùng nhìn nhau, khí thế trong lúc vô hình va chạm, không ai nhường lấy ai.

Thời gian dần trôi, đến lúc toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn vào một thân ảnh…

Áo trắng như tuyết, tay cầm Trúc Kiếm, mang khăn che mặt giấu đi dung nhan tuyệt thế, Độc Cô Ngạo Tuyết bình tĩnh nhìn Căn Cốt Bia ở đối diện.

Dù ở một nơi có rất nhiều thiên chi kiêu nữ như hiện trường, Độc Cô Ngạo Tuyết vẫn như hạc giữa bầy gà.

Chỉ riêng khí chất bên ngoài, so với Minh Không Đế Nữ, Thanh Nguyệt Nương, tứ đại Cung Nữ… đều nhỉnh hơn một bậc.

Nhan sắc dù ở bất kỳ nơi nào cũng là một lợi thế, nhìn thấy Độc Cô Ngạo Tuyết đăng tràn, không ít người âm thầm chờ mong.

Nàng không thèm để ý đến xung quanh, chỉ nhìn Lạc Nam một cái.

Thấy hắn gật đầu cười, bàn tay ngọc ngà thon thả đặt lên Căn Cốt Bia.

XOẸT…

Thoáng chốc, một màu tím huyền ảo bùng phát mà lên, Căn Cốt Bia vốn dĩ trong suốt đổi thành màu tím, như chứng minh tuổi của Độc Cô Ngạo Tuyết là dưới một vạn…

Thấy tình cảnh này, toàn trường càng trở nên tập trung quan sát…

“Tiên Tôn Hậu Kỳ…”

Vô số người cả kinh, so với biểu hiện trước đó của thanh niên Tử Giao Tộc còn sôi trào hơn.

Tiên Tôn Hậu Kỳ, tu vi sánh ngang với Thanh Huy, Minh Không Nữ Đế các loại thiên chi kiêu tử.

Quan trọng nhất là, tuổi tác của nàng còn chưa đạt đến một vạn, thiên phú so với mấy đại thiên tài kia cao hơn hẳn một bật.

Trong lúc nhất thời, hàng loạt ánh mắt nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết như nhìn bảo bối.

Minh Không Nữ Đế sắc mặt xinh đẹp ngưng trọng, cảm giác nguy cơ dâng lên trong lòng… nàng biết được Nữ Hoàng có xu hướng nghiêng về nữ đệ tử hơn là nam đệ tử, vì thế chỉ cần biểu hiện không thua Thanh Huy mấy người, nàng chắc chắn sẽ giành chiến thắng.

Vậy mà giờ đây, Độc Cô Ngạo Tuyết xuất hiện… tuổi chưa đến một vạn đã có tu vi ngang bằng với nàng.

Thiên phú của ai cao hơn có thể thấy được rõ ràng…

“Thiên phú cao chưa chắc chiến lực mạnh!” Thanh Huy ở trong lòng hừ một tiếng.

“Phải loại bỏ nàng!” Kiếm Nhai, Vô Ưu trong lòng âm thầm hạ quyết tâm.

Kiếp Tâm hiếm thấy có hứng thú với một thí sinh, nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết điềm tĩnh hỏi:

“Ngươi tên là gì?”

“Độc Cô Ngạo Tuyết!” Nàng ung dung đáp.

Không để ý đến toàn trường ngưỡng mộ, nàng ngoan ngoãn bước đến bên cạnh Lạc Nam, đứng thụt lùi hơn vài bước so với hắn, như một tiểu tỳ nữ đứng sau công tử vậy.

Điều này khiến vô số người âm thầm nhíu mày, lập tức bọn hắn nhận ra thân phận của Lạc Nam.

Là kẻ hủy diệt Côn Lôn Bia, ấn định một trang sử sách của Côn Lôn Giới, xóa đi ô danh tám ngàn năm của Nữ Hoàng.

Vốn đã có rất nhiều người âm thầm chú ý đến hắn, lúc này nhìn thấy Độc Cô Ngạo Tuyết vậy mà cam tâm tình nguyện đứng sau lưng Lạc Nam, bọn hắn trong lòng cùng lúc xuất hiện một câu hỏi:

“Chẳng lẽ thiên phú của tên này không kém nàng?”

Nếu là như vậy thì một nam một nữ này cũng quá kinh khủng, chưa nói về thứ khác, chỉ riêng thiên phú đã áp đảo toàn bộ thiên tài Côn Lôn Giới rồi.

“Hắn chỉ là Địa Vương!” Thanh Nguyệt Nương cười lạnh nói.

Lời của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống, toàn trường lập tức trở nên thất vọng…

Địa Vương mặc dù lợi hại, nhưng nếu dưới một vạn tuổi chỉ có Địa Vương, vậy thì quá tầm thường ở tại nơi này.

Lạc Nam không thèm để ý, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên…

Trong sự chăm chú của toàn trường, hắn bước đến bên cạnh Căn Cốt Bia.

Bên trên Thiên Quân Đài, lưng của Nữ Hoàng đã thẳng hơn một chút… ánh mắt vốn hờ hững hiện lên một tia để tâm.

Như cảm nhận được điều này, bàn tay của Kiếm Phi Vân vô thức siết chặt, khi nhìn Lạc Nam đã trở nên lạnh lẽo như băng.

Lạc Nam cảm giác được, ngước mắt nhìn lên Thiên Quân Lâu, khóe môi cười mỉm thì thào một câu không có thanh âm: “Sẽ không để Nữ Hoàng thất vọng…”

Nói xong, hai tay đặt lên Căn Cốt Bia.

Trong khoảnh khắc, hắn cảm nhận được một luồng lực lượng từ Căn Cốt Bia xâm nhập vào cơ thể mình, muốn kiểm tra toàn bộ lực lượng, thân thể và linh hồn mình.

Nếu lúc này, Lạc Nam điều động Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, chắc chắn có thể đem luồng lực lượng từ Căn Cốt Bia bá đạo loại bỏ.

Đương nhiên hắn sẽ không làm như vậy…

BÙM!

Một tiếng nổ vang, toàn bộ Căn Cốt Bia kịch chất, ánh sáng chói mắt xuyên thủng vân tiêu, một màu Hoàng Kim chiếu rọi khắp trời, điên cuồng oanh tạc vào tầm mắt…

Ba dòng chữ hiển hiện mà lên…

Tiên Vương Hậu Kỳ…

Thể Tôn Sơ Kỳ…

Hồn Tôn Sơ Kỳ…

Tam tu…

Nữ Hoàng vốn bình tĩnh đứng bật người dậy, kim quang che phủ dung mạo hình thành từng tầng rung động, có thể thấy tâm trạng chập chùng lúc này của nàng.

“Làm sao có thể?” Kiếp Tâm, Kiếp Linh tứ đại cung nữ che miệng kinh hô, sắc mặt hoảng hốt.

“Không… không thể!” Kiếm Đế, Thanh Đế, Minh Đế, Vô Đế đám người không dám tinh bật thốt ra khỏi miệng, thân thể rung lên kịch liệt.

“Giả… chắc chắn là giả…” Kiếm Phi Vân lắc đầu, trong lòng đố kỵ ghen ghét đến mức phát cuồng.

“Chuyện gì xảy ra?” Toàn trường xôn xao…

Vô số người không hiểu khi nhìn thấy phản ứng của Nữ Hoàng và các thành viên cao tầng Đế Thiên Côn Lôn.

Lạc Nam là một Tam Tu, chuyện này quả thật hiếm thấy và lợi hại, nhưng còn chưa đủ để một vị Thiên Đế và các vị Địa Đế thất thố như thế mới đúng chứ?

Ngay cả Thanh Nguyệt Nương cũng không hiểu ra sao, ánh mắt dò hỏi nhìn về Kiếm Phi Vân, phát hiện đôi mắt của hắn trở nên đỏ ngầu, không rảnh bận tâm đến nàng.

“Màu Hoàng Kim là chuyện gì?” Thanh Huy, Vô Ưu đám người nhìn về phía Căn Cốt Bia.

Trực giác nói cho bọn hắn biết, vấn đề nằm ở chỗ này…

“Màu Hoàng Kim là sao? Kẻ này không nằm trong các màu được quy định, nên trục xuất!” Thanh niên của Tử Giao Tộc lớn tiếng nói, trong lòng dâng cảm giác được một tia bất an.

Kiếp Tâm ngơ ngác nhìn lấy Lạc Nam thật lâu, lại khó khăn chuyển dời nhìn về phía Nữ Hoàng, hy vọng trưng cầu ý kiến.

Nữ Hoàng trong lòng cân nhắc, chậm rãi gật đầu.

Kiếp Tâm lúc này mới hít sâu một hơi, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất:

“Thật ra… Căn Cốt Bia còn có một mức độ màu sắc để kết luận tuổi tác, nhưng vì ta không cho rằng độ tuổi này sẽ xuất hiện nên không hề công bố!”

Toàn trường nghe vậy vểnh tai, hiển nhiên bọn hắn cũng đã mơ hồ đoán được lý do vì sao Nữ Hoàng các vị cường giả có biểu hiện khác lạ.

Chắc chắn là có liên quan đến mức độ tuổi tác mà Kiếp Tâm đề cập này…

Kiếp Tâm không để cho bọn hắn đợi lâu, gằn từng chữ một:

“Màu Hoàng Kim… dưới 1000 tuổi!”

Lời vừa nói ra, toàn trường tĩnh lặng đến mức đáng sợ…

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250