Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 117
Phần 117

Nhìn nhẫn trữ vật của Tiêu Nguyệt Nương lơ lửng trước mặt, Lạc Nam không chút do dự đưa tay bắt lấy…

VÈO…

Chủ nhân bị giết, chiếc Tỳ Bà thấm đẫm kịch độc muốn phá không rời đi, đáng tiếc trước sự bao vây của cái Bát Đồng, nó dù cố gắng thế nào cũng không thể phá tan thành bát, chỉ có thể ngoan ngoãn rơi vào tay Lạc Nam.

Bát Đồng có tên Tù Không Bát, chính là pháp bảo của Cự Chiến Cổ Tộc dùng để vây khốn địch nhân, Tỳ Bà mặc dù lợi hại nhưng muốn phá được phòng ngự của nó còn kém xa lắm.

Lạc Nam ánh mắt hờ hững, một bên thu thập Nhẫn Trữ Vật của đám sát thủ, lại gọi Châu Nhi điều khiển Linh Giới Châu tiến vào bảo khố của U Minh Các thu thập sạch sẽ…

Làm xong tất cả, lại phóng ra một mồi lửa đem toàn bộ phế tích đốt thành tro tàn… chôn vùi hàng loạt sinh mạng.

Từ đầu đến cuối, diệt đi U Minh Các không khiến Lạc Nam nhíu mày dù chỉ một chút.

Một khi đã kết thù, hắn chưa bao giờ nương tay với địch nhân, bất kể nam nữ, mỹ nhân cũng không ngoại lệ.

Như đã nói, nếu không phải bản thân hắn có thực lực cường đại, lại biết lợi dụng Cấm Lực Đế Trận… kết quả sẽ rất khó nói trước.

Ngược lại, Lạc Nam chưa từng để trận chiến của mình ảnh hưởng hay liên lụy đến người vô tội.

Bằng không hắn cần gì phải phí sức giả làm Thủy Mặc trà trộn vào Vạn Hoa Tiên Lâu, còn đánh cược với Tiêu Nguyệt Nương mục đích để đem toàn bộ khách nhân đuổi hết ra ngoài?

Chẳng phải là để cứu mạng bọn hắn không bị cuốn vào trận chiến hay sao?

Nếu đám khách nhân trước đó biết tên tiểu tử Thủy Mặc mở miệng một tiếng phàm phu, ngậm miệng một tiếng tục tử sỉ vả bọn hắn là vì giữ mạng cho bọn hắn, không biết cả đám sẽ có cảm tưởng gì.

Bất quá, Lạc Nam cũng chẳng thèm bận tâm suy nghĩ của đám người đó, hắn hành động chỉ cần không trái với bản tâm là được.

Bàn tay nhẹ nâng, Tù Không Bát cấp tốc thu nhỏ trở về, cùng lúc đó thân ảnh của Lạc Nam cũng đã biến mất dạng.

“Trời ạ…”

Tù Không Bát vừa mất, toàn bộ Trung Vực đột ngột chấn động…

Vô số người ngơ ngác nhìn chằm chằm phế tích rộng lớn, sắc mặt ngưng trọng đến cực điểm…

Bọn hắn không biết vì sao có người diệt đi Vạn Hoa Tiên Lâu…

“Không đúng… bên dưới Vạn Hoa Tiên Lâu còn có kiến trúc dưới lòng đất!”

Rốt cuộc có kẻ phát hiện bất thường, vội vàng la lên.

Đám người giật mình, hàng loạt tu sĩ bay đến gần, tiến vào lòng đất của Vạn Hoa Tiên Lâu…

Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ mà đại chiến còn lưu lại, cả đám âm thầm nuốt nước bọt, hoảng sợ không thôi…

Chỉ là lúc này mọi thứ đã hóa thành phế tích, không nhìn ra chút manh mối nào, chỉ mơ hồ thấy được một tòa Lầu Các cháy đen như mực, chỉ cần động một ngón tay cũng có thể khiến nó hóa thành tro tàn.

“Cái Bát Đồng đó chẳng phải là của cường giả lần trước viện trợ Lạc Nam hay sao?” Có người nói ra nghi ngờ.

Tù Không Bát che phủ Vạn Hoa Tiên Lâu, người ở bên ngoài toàn bộ có thể nhìn thấy.

“Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Lạc Nam…” Một lão già ánh mắt lấp lóe kết luận.

“Không phải đâu?! Lạc Nam bị hai tên Đại Đế sát thủ truy sát, đến nay chưa rõ tung tích mà!” Đám đông nghị luận ầm ĩ.

“Sát thủ truy sát, Bát Đồng xuất hiện, Vạn Hoa Tiên Lâu bị hủy…” Không ít người lẩm bẩm, bắt đầu xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.

“Chẳng lẽ là…”

Có người thông minh gần như phán đoán được điều gì, lại không dám mở miệng khẳng định.

Chỉ là cái tên Lạc Nam sau thời gian dài mất tích lại một lần nữa đứng trên đỉnh đầu ngọn sóng, toàn thể Tiên Ma Vực đều đang nghị luận ầm ĩ về hắn.

Chuyện ở Vạn Hoa Tiên Lâu chưa kịp lắng xuống, thì ngay sau đó… một thông tin động trời lại ập đến, khiến vô số tu sĩ trợn mắt há hốc mồm, toàn bộ Tiên Ma Vực người người cảm giác bất an.

Tù Không Bát lại xuất hiện, lần này trực tiếp hàng lâm Xích Lôi Tông, đem vạn dặm Tông môn úp vào bên trong, không rõ động tĩnh.

Nhưng tất cả mọi người đều chứng kiến rằng, chỉ sau ba ngày ngắn ngủi… khi Tù Không Bát thoát đi, toàn bộ Xích Lôi Tông giống y đúc với Vạn Hoa Tiên Lâu, toàn bộ trở thành bình địa, từ đệ tử cho đến tông chủ, không một ai có thể thoát nạn…

Lúc này, đã có người hữu tâm đứng ra điều tra… và phát hiện một chuyện động trời.

Xích Lôi Tông thiếu chủ từng vì Thải Quỳnh Dao mà gây sự với Lạc Nam, sau khi bị ăn giáo huấn… Xích Lôi Tông chẳng những không hề nhượng bộ, trái lại bí mật thuê sát thủ ám sát, lấy mạng của Lạc Nam.

Liên tưởng đến Tù Không Bát và cách hành sự quyết tuyệt bá đạo của Lạc Nam, toàn bộ Tiên Ma Vực hiểu rằng… Xích Lôi Tông có đến chín phần mười khả năng là bị Lạc Nam hủy diệt.

Trong lúc nhất thời, cái tên Lạc Nam sôi trào chưa từng có, thậm chí lấy Tiên Ma Vực làm trung tâm, truyền đến một số Tiên giới và Ma giới…

Lấy tu vi Địa Vương, diệt đi hàng loạt Đế Cấp Thế Lực… khiến người khác nghe tin đã sợ mất mật, hành động gọn gàng lưu loát, dứt khoát đến cực điểm.

Và thế là, hàng loạt lão quái vật ở các thế lực liên tục xuất quan, nghiêm dặn hậu bối và đệ tử của mình từ trên xuống dưới, hành tẩu giang hồ tuyệt đối không được đắc tội với Lạc Nam và Làng Nhất Thế, nếu nhìn thấy hắn phải lập tức tránh lui, tốt nhất là đi đường vòng, tránh khiến cho vạn năm cơ nghiệp hủy hoại trong phút chốc.

“Con mẹ nó, Lạc Nam này là thần thánh phương nào, hắn còn yêu nghiệt hơn cả Nhị Lang Đế Tử!”

Rốt cuộc, nhân lúc Nhị Lang Thần đang có mặt ở Tiên Ma Vực, đã có người đem hai vị siêu cấp thiên tài ra so sánh.

Bọn hắn hãi nhiên phát hiện một điều, những chiến tích của Nhị Lang Thần nếu so sánh với Lạc Nam, giống như trẻ con gặp người lớn, hoàn toàn không đủ đẳng cấp để so sánh.

Khi còn là Vương, Nhị Lang Thần tự ngạo vì liên tục tiêu diệt Tôn Cấp Thế Lực, đánh trọng thương Ma Đế, thậm chí là giết đi Ma Đế.

Nhưng so với Lạc Nam tên quái thai này, những chiến tích đó lập tức trở nên vô nghĩa, thậm chí ngay cả tư cách lót nền cũng không có.

Bởi vì những chuyện Lạc Nam làm, không phải chỉ đánh chết Ma Đế, mà là ra tay diệt luôn thế lực của bọn hắn, nhổ cả gốc lẫn ngọn.

Thử hỏi, Nhị Lang lấy gì để so sánh đây?

“Chỉ tiếc Lạc Nam xuất hiện quá muộn, hiện tại hắn mới Địa Vương, mà Nhị Lang Thần đã là Thiên Tôn rồi!” Một ông lão có tiếng tăm ở Tiên Ma Vực cảm khái nói.

“Không sai! Nếu Lạc Nam tu vi ngang bằng với Nhị Lang Thần, chắc chắn Nhị Lang không đủ xách giày cho hắn!”

“Nhưng hiện tại Nhị Lang đã là Thiên Tôn, khoảng cách giữa hai người quá xa, Nhị Lang là nhân vật top 9 Thiếu Đế Bảng, hắn cũng không phải những Ma Đế thông thường, nếu đại chiến một trận… thắng bại khó mà nói!”

“Ta vẫn cho rằng Nhị Lang chiếm ưu thế, bởi vì sau lưng hắn là Săn Ma Điện, một trong những cự đầu trong Vũ Trụ!”

“Huynh đài nói đúng!”

Thanh âm nghị luận ầm ĩ vang vọng Tiên Ma Vực, người người… nhà nhà hận không thể chứng kiến Lạc Nam và Nhị Lang sống mái một trận.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250