Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 167
Phần 167

Như hòn đá nhỏ làm dậy lên ngọn sóng lớn ngập trời, không biết bao nhiêu người trợn mắt há hốc mồm.

Bọn hắn theo bản năng cảm thấy Lạc Nam cuồng vọng, nhưng ngay lập tức nghĩ đến hắn từng đàn áp toàn bộ Thiên Tài trong tuyển chọn Thiếu Chủ, từng cầm chân Địa Đế, từng thu phục Dị Độc.

Với những chiến tích như vậy, nếu không có dã tâm và kiêu ngạo… còn tu luyện cái rắm a.

“Ta tin tưởng Thiếu Chủ!”

Một vị thiếu nữ thanh tú đứng trong đoàn người hé miệng hét lên thất thanh, đôi mắt mang theo hàng loạt ánh sao nhỏ, sùng bái và sự tin cậy tuyệt đối cuồng nhiệt nhìn về phía hắn.

“Chúng ta cũng tin tưởng Thiếu Chủ!”

Có thiếu nữ mở màn, toàn bộ nữ nhân Côn Lôn Giới như phát cuồng hò hét, trong thanh âm không có chút do dự hay rụt rè, chỉ có sự tự tin bất khả xâm phạm.

“Chúng ta tin tưởng Thiếu Chủ sáng lập kỳ tích!” Nữ Cấm Vệ từng người hướng Lạc Nam làm ra lễ nghi quân đội, ầm vang như sấm.

Tình cảnh này khiến toàn bộ Đế Thiên Côn Lôn sôi trào, tứ đại Địa Đế hai mặt nhìn nhau, bắt lấy cơ hội tiến lên một bước, hướng về Lạc Nam chắp tay:

“Thiếu Chủ anh tư ngút trời, chiến lực cái thế, chúng thần hoàn toàn tin tưởng!”

“Hoàn toàn tin tưởng!”

Trong lúc nhất thời, bầu không khí nhiệt liệt bị đẩy lên mức cao nhất, từ nam đến nữ… mang theo lòng tin mãnh liệt nhìn về phía hắn.

Bọn hắn chấp nhận tin tưởng, người thanh niên chuyên sáng tạo kỳ tích này, sẽ lại một lần nữa viết lên một trang Côn Lôn Sử Sách.

“HAHAHA, tốt… rất tốt!” Tiếng cười sảng khoái từ Đế Tọa truyền ra, Côn Lôn Nữ Hoàng tâm trạng cực kỳ tốt đẹp, ngạo nghễ nói cười:

“Không hổ danh là Côn Lôn Thiếu Chủ, không để trẫm phải thất vọng!”

“Chúc mừng Nữ Hoàng thu được đệ tử như ý, chúc mừng Đế Thiên Côn Lôn có được Thiếu Chủ bất phàm!”

Côn Lôn Lão Nhân hai tay chắp lại, sắc mặt già nua đầy vẻ vui mừng.

“Đế Sư nói rất đúng!” Nữ Hoàng vuốt cằm, cao giọng nói ra:

“Thiếu Chủ muốn vì Đế Thiên Côn Lôn mang đến vinh quang, trẫm đương nhiên sẽ toàn lực hỗ trợ!”

Nói xong, trong ánh mắt chăm chú của đám người, nàng nhẹ nhàng phất tay.

ĐÙNG!

Theo một tiếng vang kinh thiên động địa, sau lưng Nữ Hoàng xuất hiện một thân ảnh khổng lồ khủng bố.

Lạc Nam ánh mắt kinh biến.

Chỉ thấy vô tận Lôi Đình màu hoàng kim mang theo Kim Quang thần thánh như diệt thế hàng lâm, mỗi một đạo sấm sét đều chiếu rọi cửu tiêu, ẩn chứa một cảm giác nặng nề trầm trọng, không gian tầng tầng lớp lớp bên cạnh tùy thời sẽ bị sức nặng của nó nghiền nát, lực phá hoại khủng bố cực kỳ.

RỐNG!

Tiếng gầm vang vọng thương khung, từng đạo Lôi Đình Hoàng Kim ngưng tụ thành một hư ảnh uy mãnh, dữ dội, vĩ ngạn tọa trấn sau lưng Nữ Hoàng.

Đó là một bộ Lôi Giáp cực kỳ to lớn, toàn thân lập lòe Kim Quang thần thánh, đem toàn bộ Hi Vũ Thành chiếu rọi lóe sáng như mặt trời.

“Dị Lôi?” Lạc Nam hô hấp trở nên dồn dập.

Không sai, đây là loại Dị Lôi có hình dáng như một bộ Lôi Giáp Hoàng Kim…

Kiếp Lôi Đỉnh bên trong đan điền đang hưng phấn reo hò trước sự xuất hiện của kiện Lôi Giáp chính là minh chứng tốt nhất.

Côn Lôn Nữ Hoàng tay chỉ Lôi Giáp khổng lồ sau lưng mình, thản nhiên cười nói:

“Đây là Cương Giáp Hoàng Kim Lôi, một loại Dị Lôi có khả năng hóa thành Lôi Giáp trợ giúp chủ nhân chiến đấu, gia tăng sức mạnh và cả khả năng phòng ngự!”

“Hoàng Kim Lôi không hề thua kém so với Cửu Sắc Lôi Kiếp, có thể cùng cấp ngạnh kháng bất phân thắng bại!”

“Trẫm chuẩn bị cho Thiếu Chủ quà ra mắt!”

Lạc Nam nghe vậy gật đầu, Hoàng Kim Lôi không phải là loại Lôi Kiếp màu vàng bên trong Cửu Sắc Lôi Kiếp, bản chất của chúng hoàn toàn khác biệt.

Nếu Cửu Sắc Lôi Kiếp có sức công phá oanh tạc cực mạnh, thì Hoàng Kim Lôi lại thiên về sự bền bỉ, nặng nề, kiên cố nhiều hơn… một công một thủ, khó phân thắng bại.

Mỗi một đạo Hoàng Kim Lôi nếu đánh trúng cơ thể chẳng khác nào thái sơn áp đỉnh, ép dẹp đối thủ.

Trong lòng dâng lên tia cảm động, Lạc Nam hướng Nữ Hoàng ôn nhu nói:

“Đa tạ sư phụ, ta rất ưa thích Dị Lôi này!”

Nữ Hoàng khóe môi cong lên, phất tay một cái.

Cương Giáp Hoàn Kim Lôi nhanh chóng thu nhỏ nhiều lần, hóa thành một kiện tiểu giáp ngưng thực đến cực điểm trôi đến trước mặt Lạc Nam.

Lạc Nam không khách khí đem nó thu hồi, chờ đợi thời cơ luyện hóa.

Có Nữ Hoàng đi đầu, tổng tướng quân của Nữ Cấm Vệ, tu vi đã đặt một chân vào Địa Đế cấp độ bước ra, hai tay ôm quyền:

“Nữ Cấm Vệ dâng lên Dị Phong – Long Quyển Cuồng Phong, ra mắt Thiếu Chủ!”

NGAO!

Có tiếng Long Ngâm trôi dạt theo gió, cánh tay của Tổng Tướng Quân Nữ Cấm Vệ vung lên, một cổ lốc xoáy dữ dội như Phong Long phá không mà đến, mang theo sức mạnh cuồng bạo có thể cuốn trôi vạn vật.

Lốc xoáy uốn lượn xung quanh cơ thể nó, như một cơn bão lớn có thể cuốn trôi nghiền nát toàn bộ chướng ngại vật cản trở trên đường bay.

“Lại là Dị Phong?” Lạc Nam nhịp tim đập thình thịch.

Long Quyển Cuồng Phong là một loại Dị Phong có hình dạng như một con Phong Long thần thú, cơ thể ngưng tụ từ vô số đạo gió xoáy, bão táp cuồng nộ.

Cái phôi của Phong Đỉnh bên trong Đan Điền run lên dữ dội, thèm khát vô cùng.

Chưa dừng lại ở đó, chỉ thấy Kiếp Tâm, Kiếp Thiền tứ nữ bước lên, nhoẻn miệng cười nói:

“Tứ Đại Cung Nữ dâng lên Dị Thổ – Đại Địa Cốt Thổ, làm lễ ra mắt thiếu chủ!”

Đại Địa Cốt Thốt mang hình dáng một khung Xương Cốt bằng đất khổng lồ, chứa đựng sức mạnh của Đại Địa.

Linh Thổ Đỉnh run rẩy bên trong đan điền Lạc Nam, nó chờ ngày này đã quá lâu… bởi vì Dị Thổ hiếm hoi, hiện tại nó đã là đỉnh yếu nhất bên trong các đỉnh, chỉ có một mình Cổ Hùng Trấn Ngục Thổ.

Lúc này gặp phải Đại Địa Cốt Thổ, như buồn ngủ gặp phải chiếu manh.

“Kiếm Gia dâng lên Đế Cấp Trung Phẩm Pháp Bảo – Trảm Tinh Kiếm, ra mắt thiếu chủ!”

“Thanh Gia dâng lên Đế Cấp Trung Phẩm Pháp Bảo – Kháng Độc Vòng Tay, ra mắt thiếu chủ!”

“Minh Gia dâng lên Đế Cấp Trung Phẩm Pháp Bảo – Đế Minh Đao, ra mắt thiếu chủ!”

“Vô Gia dâng lên Đế Cấp Trung Phẩm Pháp Bảo – Cách Không Thủ, ra mắt thiếu chủ!”

“Trần Gia dâng lên Đế Cấp Hạ Phẩm Pháp Bảo – Tú Hoa Châm, ra mắt thiếu chủ!”

“Thị Gia dâng lên Đế Cấp Hạ Phẩm…”

Trong khoảnh khắc, Lạc Nam toàn thân cứng đờ…

Bởi vì toàn bộ các thế lực phụ thuộc dưới trướng Côn Lôn Giới từ thấp đến cao đều có quà dâng lên tặng hắn.

Mặc dù những vật phẩm được tặng có rất ít thứ là mang đến công dụng cho Lạc Nam, nhưng không thể nghi ngờ những vật này đều là cực kỳ quý giá, đặt ở bên ngoài sẽ khiến vô số tu sĩ tranh cướp vỡ đầu.

Đối với một người thường hay tặng lễ vật cho người khác như Lạc Nam, lần đầu đóng vai là người được tặng, cảm giác quả thật có chút không quen.

“Đây là đãi ngộ của người xuất thân Thế Lực lớn sao?” Lạc Nam trong lòng âm thầm cảm thán.

Quả nhiên có thân phận và địa vị khác biệt sẽ được đối xử một cách khác biệt a.

“Huyền Gia – Thiên Địa Hội dâng tặng Thiếu Chủ một viên Phục Thọ Đan, có thể khôi phục năm vạn năm tuổi thọ!” Mà đúng lúc này, có thanh âm thánh thót từ xa truyền đến.

Một vị nữ tử dung nhan bao trùm bên trong sương mù mông lung, dưới sự hộ tống của một đôi ông lão bà lão uyển chuyển đạp mây tiến đến.

“Thì ra là Huyền Y Đế Nữ!” Côn Lôn Nữ Hoàng hướng Lạc Nam mỉm cười giới thiệu:

“Huyền Gia chính là Gia Tộc quản lý Thiên Địa Hội ở Đế Thiên Côn Lôn chúng ta, mà Huyền Y Đế Nữ chính là người cầm lái Huyền Gia, thiên tài thế hệ trước trên Thiếu Đế Bảng, tu vi bây giờ đã đạt đến Đại Đế!”

Lạc Nam gật đầu, xem ra Huyền Y Đế Nữ này là người cùng thế hệ với Thanh Nguyệt Nương, Kiếm Phi Vân các loại.

Hắn tiến lên tiếp đón: “Cảm tạ ân tình của Thiên Địa Hội, Lạc Nam ghi nhớ trong tâm khảm!”

Thiên Địa Hội dùng danh nghĩa dâng lễ vật cho hắn, nhưng lại tặng Phục Thọ Đan có công dụng bù đắp tuổi thọ đến 5 vạn năm.

Rõ ràng là muốn mượn tay hắn để hỗ trợ Nữ Hoàng hóa giải di chứng của Kim Khẩu Ngọc Ngôn để lại…

Lạc Nam đương nhiên cảm tạ.

Mặc dù 5 vạn năm tuổi thọ còn chưa đủ để hoàn toàn hóa giải di chứng của Nữ Hoàng, nhưng cũng giúp hắn rất nhiều công sức.

“Thiếu Chủ không cần khách khí, Huyền Gia chúng ta có thể an tâm làm sinh ý, còn nhờ Nữ Hoàng chiếu cố ít nhiều!” Huyền Y Đế Nữ giọng điệu thánh thót êm tai như tiếng trời.

Lạc Nam mang theo bọn hắn tiến vào…

Tứ Đại Cung Nữ chủ trì mang lên yến tiệc, mở bảo khố chiêu đãi toàn bộ Hi Vũ Thành.

Tận hứng ba ngày ba đêm…

Trước khi đưa tiễn Huyền Y Đế Nữ rời đi, nữ nhân này đột nhiên quay đầu, ý vị thâm trường truyền âm cho Lạc Nam:

“Giá cả tin tức về Thể Chất top 2 hoặc top 1 vẫn không đổi, Cửu Diệp Liên Hoa của công tử…”

Lạc Nam ánh mắt co rút, trong lòng rất nhanh hiểu rõ.

Xem ra việc hắn đút Cửu Diệp Liên Hoa cho Nữ Hoàng không qua mắt được Thiên Địa Hội.

Với bản lĩnh của bọn hắn, chắc chắn có thể quan sát toàn bộ quá trình Nữ Hoàng đại chiến với Thượng Cổ Dị Độc, cũng nhìn ra Lạc Nam đút cho sư phụ một cánh Cửu Diệp Liên Hoa.

Lúc này mang ra nhắc lại, tiếp tục muốn đổi hàng với hắn.

Lạc Nam trong lòng cười nhạt, ngoài mặt điềm nhiên như không:

“Đa tạ hảo ý của Đế Nữ, tại hạ tự có suy tính!”

“Xem ra Huyền Y đường đột rồi!” Đế Nữ cười khẽ, mang theo từng làn gió thơm rời đi.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250