Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 143
Phần 143

“Ta hỗ trợ các vị, khanh khách!” Thanh Nguyệt Nương cười quyến rũ, phối hợp ba tên Đại Đế dưới trướng Thiết Đế, đánh về tứ đại cung nữ.

“Thanh Nguyệt Nương, tiện nhân ngươi phải chết!” Kiếp Linh sắc mặt chán ghét, Phổ Chiếu đánh ra, hướng về Thanh Nguyệt Nương lao đến.

Phổ Chiếu có thể tịnh hóa vạn vật, là khắc chế của Độc hệ và Ám hệ của Thanh Nguyệt Nương, nên Kiếp Linh chủ động ngăn chặn nàng.

“Ngày hôm nay, Côn Lôn Giới sẽ đổi chủ, do Thanh gia và Kiếm Gia chúng ta hai nhà độc đại!” Thanh Nguyệt Nương cười âm u.

“Qua xác của ta rồi mới nói!” Kiếp Linh giận dữ ra tay.

Hai nữ nhân lao vào nhau, người sống ta chết…

Thiết Đế cũng nhân cơ hội đó thoát thân, lao vọt về chiến trường, muốn hỗ trợ Thượng Cổ Dị Độc đối kháng Hi Vũ Nữ Đế.

“Không được…” Sắc mặt Nữ Hoàng lập tức trở nên nghiêm túc.

Nàng và Thượng Cổ Dị Độc đang ngang tay, lúc này nếu bị Địa Đế quấy phá, chắc chắn sẽ gặp phiền toái.

Nữ Cấm Vệ một phần đã mang theo người vô tội sơ tán, một phần còn lại thì đang bị 500 tên Tiên Tôn do Thiết Đế mang đến giằng co.

Chiến cuộc quấn thân, không ai có thể hỗ trợ nàng.

Bỗng nhiên, Nữ Hoàng nghe thấy một thanh âm vang lên: “Ta chỉ có thể cầm chân hắn, còn lại nhờ Nữ Hoàng rồi!”

Trong ánh mắt khó tin của Nữ Hoàng, thân ảnh thanh niên bất chợt xuất hiện, nhanh chóng ngăn cản trước mặt Thiết Đế.

Còn ai khác ngoài Lạc Nam?

Lúc này đây, nếu hắn không ra tay, chỉ sợ Đế Thiên Côn Lôn khó mà giữ được.

Chỉ có cách ngăn cản Thiết Đế gia nhập chiến cuộc, đặt lòng tin vào Nữ Hoàng có thể xoay chuyển tình thế đánh bại Thượng Cổ Dị Độc mà thôi.

Đây là cơ hội duy nhất có thể thay đổi chiến cuộc.

Chỉ bất quá, cảnh tượng một tiểu tử hậu bối lao ra ngăn cản một vị Địa Đế, thật sự là quá mức hoang đường.

Không ai dám đặt lòng tin vào Lạc Nam…

Chỉ có Nữ Hoàng, nàng nghiêm nghị nói: “Được! Cho ta năm phút, chỉ năm phút!”

Lạc Nam gật đầu, Tù Không Bát hướng về đỉnh đầu Thiết Đế muốn úp xuống.

“Ngu xuẩn!” Thiết Đế cười lạnh, thân thể như cương thiết xách lấy Thiết Chùy, bá đạo nện vào Tù Không Bát.

KENG!

Tù Không Bát bị quật bay…

Mà trong lúc này, Tiểu Tinh đã xuất hiện, nó chuyển hóa thành trạng thái Hắc Ám, phối hợp với Tỏa Thiên Hắc Ám, đem Thiết Đế thành công vây nhốt vào bên trong.

Lạc Nam nhảy lên lưng Tiểu Tinh… sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Thiết Hoàng.

“Vạn Cổ Bất Hủ Thân… mở!”

Vô số kinh văn bất hủ như hình xăm bao trùm toàn thân, Lạc Nam cưỡi trên Tiểu Tinh… lần đầu tiên đối mặt Địa Đế cấp cường giả.

“Tiểu tử, nếu ngươi muốn chết, bổn Đế không ngại tác thành!”

Thiết Đế không xem Lạc Nam ra gì, Thiết Chùy trong tay nâng lên, hung hăng hướng hắn quất mạnh.

ẦM ẦM ẦM…

Không gian vỡ tan, một cổ lực lượng phô thiên cái địa nghiền ép về phía Lạc Nam.

“RỐNG!”

Mắt thấy tình cảnh này, Tinh Không Long Mã rống lớn một tiếng, gân xanh trên cơ thể cộm lên, cực kỳ khủng bố.

Trong khoảnh khắc này, lực lượng do Thiết Đế đánh ra vậy mà suy yếu đi tận ba phần khiến hắn tròn xoe mắt.

Lạc Nam không nói hai lời, Bá Lực triển khai, toàn diện Hồng Hoang Ma Văn kích hoạt, Phật Nộ Hàng Ma Quyền hung mãnh đấm ra.

“RỐNG!” Tinh Không Long Mã lại gầm lên, một cổ sức mạnh đột ngột gia trì vào cánh tay Lạc Nam.

PHỐC!

Cánh tay tê dại, hắn và Tiểu Tinh đồng loạt bị đẩy về phía sau vài chục bước.

“Làm sao có thể?” Thiết Đế không dám tin vào hai mắt mình.

Phải biết hắn là Thể Đế Hậu Kỳ, vậy mà vung chùy đánh ra không thể nện chết một người và một thú chỉ mới là Tôn?

“Là khoảnh khắc vừa rồi…” Thiết Đế rất nhanh đoán ra sự bất thường.

Ngay khi Tinh Không Long Mã gầm lên, hắn cảm giác lực lượng của mình đánh ra vô thức bị suy yếu một cách đáng ngờ.

Sau đó, Tinh Không Long Mã lại gầm lên một lần nữa, quyền pháp do tiểu tử kia đánh ra hình như trở nên mạnh thêm?

Như để chứng thực cho phán đoán của mình, Thiết Đế lại một chùy hướng Lạc Nam nện xuống.

RỐNG!

RỐNG!

Hai tiếng rống của Tinh Không Long Mã vang lên, một tiếng suy yếu công kích của Thiết Đế, một tiếng gia tăng sức mạnh của Lạc Nam.

Phối hợp với Phật Nộ Hàng Ma Quyền và Hồng Hoang Ma Văn, hắn lại thành công phòng ngự thêm một lượt.

“Cự Hoàng Lực Thể!?” Thiết Đế không dám tin nhìn Tinh Không Long Mã kinh khủng hô lên, ánh mắt trở nên tham lam và cuồng nhiệt.

Lạc Nam sắc mặt trầm xuống, hắn không nghĩ đến đối thủ nhanh chóng nhận ra ảo diệu nhanh như vậy.

Không sai, từ khi vừa đến Côn Lôn Giới, hắn đã đem Cự Lực Hoàng Thể cho Tinh Không Long Mã tiến hành rèn đúc.

Đây là lần đầu tiên mang ra sử dụng…

Quá trình giảm lực và tăng lực vừa rồi mà Tiểu Tinh thi triển chính là khả năng “Khiển Lực”, một trong công năng lợi hại của Cự Hoàng Lực Thể mang lại.

Cũng nhờ Tiểu Tinh đã đúc thành Cự Hoàng Lực Thể, mà Lạc Nam mới có can đảm ngăn cản một vị Địa Đế…

Quả nhiên không làm hắn thất vọng, Cự Hoàng Lực Thể do Tiểu Tinh thi triển, tạm thời giúp hắn chống được một vị Thể Đế Hậu Kỳ, hay còn gọi là Địa Đế.

Chỉ là không ngờ, Thiết Đế vậy mà kinh nghiệm phong phú kinh khủng, hắn nhận ra Cự Hoàng Lực Thể của Tiểu Tinh trong thời gian ngắn như vậy.

Thiết Đế vốn là Thể Tu, mà ở trong mắt Thể Tu thì các loại Thể Chất tu thể chính là chí bảo.

Vì thế, Thiết Đế từng bỏ công tìm hiểu về rất nhiều Thể Chất tu thể, trong đó có Bách Chiến Kim Cang Thể và Cự Hoàng Lực Thể.

Nhìn thấy Tiểu Tinh mấy lần thi triển khả năng, Thiết Đế lập tức nhận ra nó sở hữu thể chất này.

Trong khoảnh khắc, Thiết Đế như muốn phát cuồng.

Một con Tinh Không Thú, vậy mà sở hữu Cự Hoàng Lực Thể hắn luôn mơ ước.

Còn đả kích hắn hơn nữa chính là, con Tinh Không Thú này là tọa kỵ của một tiểu tử hỉ mũi chưa sạch.

Thiết Đế sao có thể không ghen ghét? Không phẫn nộ?

“Giết chết ngươi, sau lại cướp đi Tinh Không Thú!”

Bên trong ánh mắt, Thiết Đế đã xuất hiện sát khí nhìn chằm chằm Lạc Nam.

Đổi lại trường hợp bình thường, Lạc Nam còn chưa đủ tư cách để hắn bộc phát sát ý.

Nhưng hiện tại vì quá ghen ghét Tinh Không Long Mã, Thiết Đế quyết tâm giết chết Lạc Nam.

Thậm chí nếu không phải Tiểu Tinh là Tinh Không Thú chẳng thể hóa hình người, Thiết Đế còn có ý định đoạt xá nó để sở hữu Cự Hoàng Lực Thể nữa kìa.

“Muốn giết ta? Phải xem ngươi có bản lĩnh gì!” Lạc Nam cười lớn.

Tù Không Bát trở về trong tay, tiếp tục úp xuống.

Lần này Thiết Đế không kháng cự, hắn muốn ở trong bát làm thịt Lạc Nam càng nhanh càng tốt.

Tụ Không Bát vừa úp xuống, Thiết Đế đã như một cỗ xe tăng phóng đến Lạc Nam, bạo lực đến cực điểm, động tác như muốn phá toái tinh thần, lật đổ không gian.

“Khiển Lực!”

Tiểu Tinh tiếp tục công dụng của nó…

Lạc Nam hai tay kết ấn, Thiên Thủ Quan Âm ngạo nghễ xuất hiện.

“Chết!” Thiết Đế thành công tiếp cận.

“Định Hồn – Siêu Hồn!” Lạc Nam cắn răng quát, Diệt Hồn Liên và Ôn Hồn Liên cùng nhau chấn động.

Thân thể của Thiết Đế dừng thoáng lại chưa đến một giây…

Mà lúc này, Thiên Thủ Quan Âm đã như vô số thiên thạch, dùng nắm đấm liên miên bất tuyệt oanh tạc thẳng xuống.

Bên ngoài…

Vô Đế cùng Minh Đế bị ba vị Địa Đế đánh đến liên tục bại lui, vết thương trên cơ thể đã chồng chất.

Một cánh tay của Vô Đế còn bị Kiếm Phi Vân chặt đứt, máu tươi cuồng phún, vẫn chưa thể khép lại…

“Trẫm chỉ có năm phút đồng hồ!” Côn Lôn Nữ Hoàng nhìn thoáng qua Tù Không Bát, trong lòng hạ quyết tâm.

Dù phải trả một cái giá lớn… cũng phải thắng trận này.

Nàng dùng ánh mắt quyết sát nhìn chằm chằm Thượng Cổ Dị Độc đang ở đối diện, chậm rãi thốt lên:

“Thần Thông – Kim Khẩu Ngọc Ngôn!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250