Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 156
Phần 156

“Khốn kiếp…”

Cưỡng ép quên đi đau nhức khắp toàn thân, nam tử bặm trợn sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Bị toàn bộ Tiên Ma Vực nhìn thấy mình đường đường là Thể Đế Hậu Kỳ bị một đám nữ nhân chưa có Tiên Đế liên thủ đánh lùi, cảm giác vô cùng mất mặt.

Trong lúc nhất thời, hắn thậm chí còn có ý định độ hóa toàn bộ Làng Nhất Thế, bắt các nàng trở về giáo làm ni cô quét rác.

“Để ta ra tay đi…”

Nam tử nho nhã tiến lên, khóe miệng treo lấy nụ cười nhìn nam tử bặm trợn.

“Chúng ta cùng lên!” Nam tử bặm trợn nói.

“Tốt!” Nam tử nho nhã không có ý kiến.

Bọn hắn một người là Thể Đế Hậu Kỳ, một người là Hồn Đế Hậu Kỳ… không tin không đánh được một cái Làng Nhất Thế, ép Lạc Nam phải hiện thân.

“Cẩn thận… kẻ đó là Hồn Đế!”

Bên trong Làng, chúng nữ nhìn thấy nam tử nho nhã bay đến sóng vai cùng nam tử bặm trợn, cả đám âm thầm đề phòng.

Hồn Đế quỷ dị và khó đối phó hơn Thể Đế rất nhiều.

Một khi bọn hắn liên thủ, đối với Làng Nhất Thế hiện tại quả là ngoài tầm tay với.

Nam tử bặm trợn nhếch miệng cười gằn, bỗng nhiên đem vòng chuỗi đeo trên cổ tháo xuống.

Trong khoảnh khắc, Vòng Chuỗi cấp tốc biến lớn, được hắn ném lên không trung.

Vòng Chuỗi đột ngột tách ra, mỗi một sợi chuỗi ẩn chứa sức nặng vạn quân, mỗi một hạt chuỗi không thua gì một hành tinh, toàn lực từ trên không rơi tự do xuống Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Trong ánh mắt nghiêm trọng của chúng nữ, 12 Cung Hoàng Đạo buộc phải phân tâm đối kháng với từng hạt chuỗi, ngăn cản chúng nó phá trận một cách cường hoành.

“Đến lượt ta…” Nam tử nho nhã khóe miệng mỉm cười, bước ra chắp tay.

Đế Hồn Lực bao phủ quanh thân, có thất sắc chiếu rọi, nhìn qua hắn lúc này cực kỳ thần thánh…

“Hỉ Bi Phổ Độ!”

Nam tử nho nhã miệng phun chân ngôn, kinh văn lượn lờ, Đế Hồn Lực như một vòng xoáy dữ dội lấy cơ thể nam tử làm trung tâm quét ngang trời đất.

Nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng các nơi Hồn Lực đi qua… không gian băng liệt, vạn vật điêu tàn, không ít sinh linh bất tỉnh nhân sự…

RĂNG RẮC…

Hồn Lực khuếch tán trực diện thẳng vào Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận.

12 cung Hoàng Đạo như bị oanh kích Linh Hồn, toàn thân cứng đờ…

Từng hạt chuỗi nặng nề nhân cơ hội trấn xuống, vết nứt như mạng nhện tràn lan…

Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận sắp băng liệt…

Chúng nữ siết chặt nắm tay đến mức trắng bệch.

Âu Dương Thương Lan sắc mặt lạnh lùng, tùy thời làm ra chuẩn bị, có ý dùng Lệnh Bài vận dụng ân tình của Vạn Yêu Thánh Địa.

“Lạc Giáo Tử còn chưa xuất hiện sao?” Thấy Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận sắp phá, nam tử nho nhã thở nhẹ nói ra.

“Thật không may cho hai vị, Lạc Nam trưởng làng hiện tại thật sự không có ở Tiên Ma Vực!”

Đúng lúc này, có thanh âm cười khẽ nhu hòa vang lên.

“Là ai?” Hai tên nam tử nhướn mày.

“Tiểu nữ Mộng Chi Tiên, là Đế Nữ của Mộng gia Thiên Địa Hội!” Mộng Chi Tiên dạo bước trên không trung, giới thiệu nói.

“Thiên Địa Hội?” Hai tên nam tử nhìn nhau, trong lòng rốt cuộc sinh ra cảm giác dao động.

Trước đó bọn hắn cho rằng Làng Nhất Thế lừa gạt mình, bởi vì không tin có chuyện trùng hợp đến mức bọn hắn vừa tìm đến thì Lạc Nam vừa rời khỏi.

Nhưng lúc này ngay cả Thiên Địa Hội cũng xuất hiện xác thực, lời của Thiên Địa Hội có được uy vọng khiến bọn hắn phải tin.

“Dám hỏi, Giáo Tử đang ở nơi nào?” Nam tử trung niên bặm trợn trầm giọng hỏi.

“Tin tức của Thiên Địa Hội không có miễn phí!” Mộng Chi Tiên ung dung đáp.

Người bên ngoài nhìn vào, cho rằng nàng đang muốn vì Thiên Địa Hội làm ăn, nên mới chào hàng tin tức về Lạc Nam mà thôi.

Quả nhiên người của Hỉ Bi Tự không hề nghi ngờ, nam tử nho nhã vuốt cằm, gật đầu nói:

“Chúng ta đến Thiên Địa Hội thương lượng trao đổi!”

“Tốt!” Mộng Chi Tiên làm động tác mời.

Hai tên nam tử không thèm để ý Làng Nhất Thế, cùng Mộng Chi Tiên rời đi.

Âu Dương Thương Lan mấy nữ đang cảm thấy khó hiểu, Mộng Chi Tiên tiết lộ tin tức nơi đến của Lạc Nam, chẳng phải đang lôi kéo phiền toái cho hắn sao?

Với tình cảm của hai người, Mộng Chi Tiên sẽ không làm như thế a.

“Các tỷ muội yên tâm, hắn hiện tại đã có chỗ dựa, Hỉ Bi Tự còn chưa đủ chạm vào hắn!”

Đúng lúc này, bên tai các nàng vang lên giọng nói dịu dàng truyền âm của Mộng Chi Tiên.

Chúng nữ nghe vậy thở phải một hơi nhẹ nhõm, nhưng sau đó cả đám hai mặt nhìn nhau, trong lòng sinh ra nghi hoặc lẫn tò mò:

“Chỗ dựa?”

Côn Lôn Hoàng Cung…

Lạc Nam nhận ra tòa Hoàng Cung này là một tòa Kiến Trúc Pháp Bảo đạt đến tận Đế Cấp Thượng Phẩm, nó không phải dạng Pháp Bảo chiến đấu, ngược lại có công dụng phụ trợ tu luyện.

Mà Côn Lôn Bia bên ngoài Hoàng Cung chính là vật do lực lượng của Giới Linh tạo thành.

Cũng chính vì thế, sau trận đại chiến kinh thiên, cả Côn Lôn Hoàng Cung cùng Côn Lôn Bia đều hoàng hảo vô hại.

“Ngoại trừ những kẻ trực tiếp tham dự vào trận chiến, người vô tội có bị ảnh hưởng thương vong gì không?” Nữ Hoàng ngồi vào Đế tọa, lười biếng ngả lưng, thản nhiên mở miệng hỏi.

Một vị Nữ Tướng có tu vi Đại Đế thuộc Nữ Cấm Vệ tiến vào, chắp tay bẩm báo:

“Hồi bẩm Nữ Hoàng, tu sĩ vô tội đều được sơ tán vào chi nhánh Thiên Địa Hội, ngoại trừ hơn một nửa Thiên Tài tham dự tuyển chọn Thiếu Đế ở khoảng cách gần không thể cứu kịp, những trường hợp khác hoàn toàn không có thương vong!”

“Làm tốt lắm…” Nữ Hoàng giọng điệu hài lòng, phất tay ra hiệu Nữ Tướng Quân lùi đi.

Thiên Địa Hội trải rộng Tiên giới, Đế Thiên Côn Lôn đương nhiên cũng có chi nhánh của bọn hắn, do một cái Địa Đế Gia Tộc tọa trấn.

Trong đại chiến, các Nữ Cấm Vệ nhanh trí hướng dẫn con dân Côn Lôn Giới tạm thời lánh vào Thiên Địa Hội tránh nạn…

Không cần rời khỏi Côn Lôn Giới thì những tu sĩ cấp thấp vẫn có thể giữ được tính mạng, dưới nội tình và thủ đoạn của Thiên Địa Hội, dư ba của trận chiến thậm chí còn không thể lan đến gần.

“Các ngươi lui ra dưỡng thương đi!” Nữ Hoàng tiếp tục phân phó Tứ Đại Cung Nữ.

Kiếp Tâm, Kiếp Linh bốn nữ hai mặt nhìn nhau, cắn lấy từng đôi môi tinh mỹ, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhìn lấy Nữ Hoàng, ấp úng:

“Nữ Hoàng… tóc của người…”

Hiển nhiên, các nàng đối với đầu tóc bạc trắng của Nữ Hoàng cảm thấy không an lòng, bởi vì đây là dấu hiệu của tuổi thọ vẫn còn tổn thất a.

“Không cần lo cho trẫm! Một chút di chứng nhỏ mà thôi…” Nữ Hoàng phất óng Kim Sắc Đế Bào.

Tứ đại cung nữ thấy Nữ Hoàng không muốn nói nhiều, chỉ có thể khom người hành lễ:

“Chúng thiếp cáo lui!”

Sau đó mang theo lo lắng rời đi.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250