Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 216
Phần 216

Chỉ sau vài trăm đợt rút ra đút vào nhẹ nhàng của Lạc Nam, chỉ sau vài trăm đợt hai cánh hồng của nàng đóng vào mở ra…

Đôi nam nữ đã cùng lúc rùng mình, côn thịt giật bắn, vô tận sinh mệnh tuôn trào.

Cùng lúc đó, u cốc của nàng siết chặt từng đợt, nơi tận cùng cơ thể có nước ấm dâng lên…

Môi quấn quấn chặt môi, lưỡi vẫn âu yếm lưỡi…

Cùng lên đỉnh lần đầu tiên một cách đầy thỏa mãn…

Tách môi nhìn nhau, Lạc Nam mỉm cười hỏi: “Thấy thế nào?”

Âu Dương Thương Lan đỏ mặt, nhưng với bản tính phóng khoáng cũng chẳng hề e dè nói: “Sướng, chưa bao giờ thiếp sướng như vậy…”

Bên trong nàng vẫn còn thứ dung dịch của hắn lấp đầy, sự nóng ấm ấy lan tỏa khắp cơ thể.

Đáng thương cho một đám Tinh Không Đạo Tặc bên ngoài vẫn đang nỗ lực công phá, “nạn nhân” của bọn chúng lúc này đang hưởng thụ những cảm xúc tuyệt diệu nhất thế gian.

“Có muốn sướng hơn không?” Lạc Nam cắn cắn mũi cao của nàng.

“Thiếp muốn!” Âu Dương Thương Lan liếm liếm khóe môi.

“Ngoan, quỳ gối xuống chống hai tay, nâng mông lên!” Lạc Nam hướng dẫn.

Âu Dương Thương Lan cũng ngoan ngoãn làm theo…

Lạc Nam từ phía sau, chứng kiến cô bé của nàng hé mở, bên trong vẫn còn lầy lội hỗn hợp trắng hồng tiên diễm của hai người.

Hắn cúi đầu xuống hôn lên nó thật sâu, Âu Dương Thương Lan thở gấp: “Đừng, bẩn…”

“Nàng có gì mà bẩn?” Lạc Nam cười cười, từ phía sau cầm lấy côn thịt kề sát cô bé của nàng.

“Khoan…” Âu Dương Thương Lan bất chợt kinh hô.

“Sao thế bảo bối?” Lạc Nam khó hiểu.

“Tư thế này… sao giống của…” Nàng kiều mị cắn môi.

“Haha!” Lạc Nam cười lớn: “Động vật hả? Chúng ta vốn cũng là một loài động vật…”

Nói xong, gồng mình ưỡn mạnh.

Ót…

Như ngựa quen đường cũ, côn thịt tiến thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của nàng.

“Á, chết thiếp rồi…”

Quả nhiên tư thế này khiến vị trí tiếp xúc giữa hai người càng trở nên chặt chẽ, ngay khi vừa mới kết hợp, Âu Dương Thương Lan đã hét lên thất thanh, hạ thể co rút dữ dội.

“Ta nói không sai chứ? Cái này mới sướng…” Lạc Nam thở nặng nề đầy tự hào.

“Chàng rốt cuộc còn bao nhiêu tư thế?” Âu Dương Thương Lan quay đầu lại liếc xéo hắn.

“Yên tâm! Ngày sau nàng sẽ được hưởng thụ toàn bộ!” Lạc Nam tự tin vỗ vỗ ngực.

“Thiếp chờ!” Âu Dương Thương Lan lắc lư bờ mông: “Nhấp đi chàng…”

Lạc Nam đặt tay lên mông nàng, chậm rãi đưa đẩy theo nhịp điệu… một cách từ từ…

“Ừm… thoải mái…” Âu Dương Thương Lan đầu óc dần dần mông lung.

Lạc Nam bắt đầu đẩy nhanh tốc độ…

Bạch… Bạch… bạch…

Lực đẩy mạnh hơn, tốc độ ra vào nhanh hơn… âm thanh bụng dưới va chạm vào mông nàng xuất hiện.

“Đại Đảo Chủ… xem đệ tử chơi ngươi!” Lạc Nam nói lời khiêu khích.

“Ư… Lạc Yên… đáng ghét… đã sớm biết ngươi… hứ… có ý đồ với bổn đảo chủ!” Âu Dương Thương Lan vừa rên vừa phụ họa.

“Haha, Lạc Yên có giấu thanh kiếm, canh thời cơ thích hợp sẽ đâm đại đảo chủ nhiều lần!” Lạc Nam khoái trá cười.

“Ừm… đâm nhiều một chút!” Nàng dâm mị: “Bổn đảo chủ thích!”

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam không tiếp tục khắc chế, lần này tung ra từng cú thúc với uy lực cực mạnh, tốc độ gia tăng, thể hiện bản lĩnh của giống đực.

“Ây ui… hừ… hừ… muốn giết… thiếp sao…”

Vô số sợi dây thần kinh được kích thích, nơi tư mật như hồng hà vỡ đê, sự ma sát điên cuồng giữa thân côn cứng rắn và vách thịt hồng mềm mại làm nàng linh hồn xuất khiếu.

“Sướng không?” Lạc Nam thở nặng nề: “Ta sướng lắm…”

“Thiếp… cũng… ư… sướng… thiếp sướng chết!” Âu Dương Thương Lan đứt quãng đáp lại, cơn sướng làm nàng không thể phát ngôn lưu loát, thay vào đó là tiếng rên rỉ lấn át hết cả rồi.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Lạc Nam triệt để nằm sấp lên cơ thể nàng, tách ra đôi chân, ở phía sau chạy nước rút…

“Á… ra… thiếp ra…”

“Ta cho nàng sưng bụng!”

Sau hàng ngàn lần, âm dương nhị khí lại trào dâng, đem hạ thể hai người tạo thành một đống hỗn độn lầy lội…

Bên trong tiểu huyệt của nàng nặng trĩu, đầy ắp dương tinh của hắn, rỉ cả ra ngoài mặc dù Lạc Nam còn chưa rút ra.

Lạc Nam thể hiện mặt tâm lý nam nhân, nằm xuống ôm trọn nàng vào lòng, bàn tay mân mê vuốt ve khắp da thịt, để nữ nhân của mình tận hưởng dư vị của cuộc cao triều mỹ diệu…

Âu Dương Thương Lan thỏa mãn nhắm mắt, ngửi mùi mồ hôi trên cơ thể hắn, nàng hận hai người không thể vĩnh viễn dung nhập cùng nhau.

Hai người lần đầu kết hợp, nhưng ăn ý và hợp nhau đến mức kỳ lạ, như sinh ra là dành cho nhau vậy.

Lạc Nam được hưởng nhan sắc hàng đầu vũ trụ, được chiếm hữu lấy… trong lòng tự hào có thể nghĩ.

ẦM ẦM ẦM…

Bên ngoài lại có tiếng va chạm động trời.

“Nàng nghỉ ngơi một chút! Ta ra xử lý bọn chuột!” Hắn yêu thương hôn lên má nàng, muốn rút côn thịt ra.

“Ưm…” Âu Dương Thương Lan không chịu, ôm chặt lấy nam nhân: “Kệ bọn chúng, đừng rời xa thiếp!”

Lạc Nam buồn cười: “Tiếp tục nữa Ngũ Long Đế Cung sẽ chống không nổi!”

Dù sao thì Ngũ Long Đế Cung là Pháp Bảo Phi Hành chứ không thiên về chiến đấu hay phòng ngự, rất khó chèo chống thời gian dài.

“Được rồi!” Âu Dương Thương Lan lười biếng nằm trên giường: “Thiếp ở đây chờ chàng, nếu có phiền phức thì gọi thiếp!”

Vừa mới cùng nam nhân của mình ái ân xong, nghĩ đến cảnh gặp mặt đám nam nhân khác khiến nàng buồn nôn.

“Yên tâm!”

Lạc Nam cười cười, rút côn thịt, mặc vào y phục tiến ra ngoài.

Âu Dương Thương Lan vừa mới thành phụ nữ chân chính, má đào sinh hoa, toàn thân tràn ngập cổ khí chất phong vận thành thục, như hoa hồng nở rộ, so với trước đây càng đẹp gấp mấy lần.

Hắn sinh lòng ích kỷ, đám Tinh Không Đạo Tặc này không xứng thấy được nàng dù là có áo choàng hay mặt nạ che phủ.

Hoành Không Đạo Tặc là một băng đảng khét tiếng tung hoành tinh không ngoài vũ trụ, số lượng thành viên không nhiều, chỉ có đúng 34 người, nhưng lại khiến vô số thế lực nghe tin đã sợ mất mật.

Bên trong Hoàng Không Đạo Tặc chỉ tuyển tinh anh, người có tu vi thấp nhất cũng đạt đến Địa Tôn…

Trong đó, trùm của Hoành Không Đạo Tặc là Hoành Cuồng, một Địa Đế cường giả hàng thật giá thật, cũng là kẻ mạnh nhất băng đảng.

Bên dưới Hoành Cuồng chính là tam đại Chiến Tướng, phân biệt là Hoành Nhân, Hoành Địa, Hoành Thiên, dưới tay mỗi người lại có một tổ gồm 10 Địa Tôn cho đến Thiên Tôn hành động.

Hoành Thiên thực lực mạnh nhất trong ba chiến tướng, tu vi đã đặt nửa chân vào Địa Đế, chỉ còn thiếu cơ duyên và tích lũy mà thôi.

Hoàng Địa là Đại Đế chân chính.

Hoành Nhân yếu nhất trong ba người, chỉ là Đế Giả.

Một băng Đạo Tặc có được bốn vị Tiên Đế hùng mạnh, ba mươi Địa Tôn đến Thiên Tôn, đã áp đảo chín phần mười thế lực trong vũ trụ.

Có thể thấy vì sao người khác nghe đến danh Hoàng Không Đạo Tặc là khiếp sợ, chỉ có thể tránh lui.

Một ngày này, Hoành Không Đạo Tặc đang băng qua tinh không, bất chợt nhìn thấy một cổ chiến xa như bước ra từ thần thoại.

Cung Điện xa hoa tráng lệ, năm con Kim Cương Cốt Long lôi kéo băng qua vô số vì sao, cảnh tượng đó quả thật khiến Hoành Không Đạo Tặc choáng váng.

Dù với tầm mắt của một đám chuyên cướp của giết người, sở hữu không ít tài nguyên quý hiếm như bọn hắn cũng phải thèm nhỏ dãi.

“Đế Cấp Pháp Bảo!” Hoàng Cuồng lập tức đưa ra kết luận.

“Tính sao đây?” Hoàng Thiên mặc dù cất tiếng hỏi, nhưng một thanh Đại Chùy đã xuất hiện trong tay hắn, ánh mắt hiện lên đầy ý tham lam.

“Còn hỏi sao? Chúng ta là Đạo Tặc, nhìn thấy hàng ngon trong vũ trụ đương nhiên phải hốt sạch!” Hoành Địa cười tà.

“Nếu Hoành Không Đạo Tặc có thể sở hữu chiến xa cấp bậc này, danh tiếng và uy vọng lại tăng lên như diều gặp gió!” Hoành Cuồng gật đầu tán thành.

Ba mươi tên Tiên Tôn cũng lần lượt lấy ra vũ khí cầm trong tay, từng đôi mắt nóng rực nhìn chăm chú Ngũ Long Đế Cung.

“Có thể dùng Pháp Bảo như vậy phi hành ngoài tinh không, chỉ sợ không phải là kẻ dễ chọc, chúng ta phải cẩn thận, khó tránh khỏi đại chiến!” Hoành Nhân có chút nhút nhát, cẩn thận nói.

“Hừ, sợ cái gì?” Hoành Cuồng cười lạnh: “Đánh không lại thì chạy thôi!”

“Lão đại nói chí phải!” Hoành Thiên tán thành.

RỐNG!

Như cảm nhận được tâm tình của chủ nhân, một đám 34 con Tinh Không Thú gào thét lên.

Không sai! Chính là Tinh Không Thú.

Hoành Không Đạo Tặc có ý nghĩa tung hoành tinh không, cực kỳ kiêu ngạo.

Nhưng Hoành Không Đạo Tặc có lý do để kiêu ngạo.

Vì may mắn sở hữu một môn Bí Pháp khống chế Tinh Không Thú lưu truyền từ thời thượng cổ, Hoàng Cuồng đã sáng lập nên Hoành Không Đạo Tặc.

Hắn tuyển chọn ra những cường giả ưu tú gia nhập, số lượng không nhiều nhưng chắc chắn phải là tinh anh.

Sau đó thông qua Bí Pháp, điều khiển và khống chế Tinh Không Thú cho băng đảng của mình làm tọa kỵ.

Lợi dụng khả năng di chuyển bên trong hư không lợi hại của Tinh Không Thú, Hoành Không Đạo Tặc tung hoành ngang dọc tinh không, tốc độ cao và cực kỳ khó chịu.

Một khi gặp phải kẻ địch mạnh mẽ, Hoành Không Đạo Tặc còn có thể cưỡi lấy Tinh Không Thú chuồn đi.

Vì thế mà Hoành Không Đạo Tặc không sử dụng Chiến Hạm hay Pháp Bảo Phi Hành như các băng Đạo Tặc khác, thay vào đó là kỵ trên Tinh Không Thú.

Đó là lý do mà Hoành Không Đạo Tặc chưa từng e ngại va chạm, ngay cả lần này suy đoán bên trên Ngũ Long Đế Cung có cường giả tọa trấn, bọn hắn cũng muốn liều lĩnh cướp đoạt một phen.

Nếu đánh không lại, thì sử dụng Tinh Không Thú bỏ chạy.

Nghĩ đến đây, Hoành Cuồng một đám cường giả xuất động công kích, hung hăng chưởng đến Ngũ Long Đế Cung.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250