Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 173
Phần 173

Phía trước Đan Huyền Môn, hai vị Đan Đế dẫn theo một đám trưởng lão cùng vô số đệ tử nối đuôi nhau, thẳng tắp thành hàng mà đứng…

Toàn Môn nghênh khách!

Hai vị Đan Đế cũng chính là hai vị Môn Chủ sáng lập Đan Huyền Môn.

Bọn hắn dáng vẻ trung niên đường đường, một người mặc kim bào, một người mặc hắc bào, trên thân có đan hương lưu chuyển, ánh mắt thâm thúy như sao.

Trong đó, trung niên mặc kim bào có tên là Kim Diệt, danh xưng Kiêm Huyền Đan Đế.

Mà trung niên mặc hắc bào có tên là Chung Hải, danh xưng Hắc Huyền Đan Đế.

Hiển nhiên, thân phận của vị khách nhân lần này khiến Đan Huyền Môn xem trọng đến cực điểm, do đích thân hai vị Đan Đế mang theo toàn môn đón tiếp.

“Hai vị Môn Chủ, các ngươi nói Ngũ Long Đế Cung vừa xuất hiện không lâu có phải là xa giá của Đan Tử hay không?”

Một vị trưởng lão râu tóc trắng xóa, là một vị Tôn Cấp Cực Phẩm Luyện Đan Sư cất tiếng hỏi.

Kim Diệt cùng Chung Hải liếc mắt nhìn nhau, Kim Diệt vuốt cằm nói:

“Chúng ta có tỏa ra thần thức thăm dò nhưng bị một vị Đại Đế dùng lực đánh bật trở về, không dám điều tra cụ thể!”

“Đại Đế?” Đám trưởng lão kinh hãi, đây đã là tầng thứ tu sĩ cấp cao nhất ở Thiên Nhiên Giới rồi đấy.

“Không sai, chính là Đại Đế!” Chung Hải thản nhiên nói:

“Với thân phận của Đan Tử, có xa giá cao quý như vậy và Đại Đế hộ tống cũng là chuyện bình thường, bất quá còn chưa dám khẳng định!”

“Nếu bọn hắn không phải Đan Tử thì sao?” Có trưởng lão khác hỏi thăm.

“Thì mặc kệ bọn hắn, chỉ cần không làm ảnh hưởng đến đại sự lần này của Đan Huyền Môn chúng ta là được!” Kim Diệt trầm giọng nói.

Toàn bộ Đan Huyền Môn nghe vậy nghiêm túc gật đầu, đại sự lần này có thể thay đổi thời vận của Đan Huyền Môn, không thể phát sinh biến cố.

GÁY…

Mộc Vân Điểu lôi kéo Cổ Kiệu tiếp cận…

Thấy tình cảnh này, vô số nam đệ tử của Đan Huyền Môn ánh mắt sáng rực lên, mang theo vô tận cuồng nhiệt và hâm mộ.

Bởi vì người ngồi trong kiệu chính là đệ nhất mỹ nhân Thiên Nhiên Giới… Đại Mộc Đế Triều Trưởng Công Chúa.

“Bổn Cung ra mắt hai vị Đan Đế!”

Bên trong cổ kiệu, một thanh âm ưu nhã quý khí vang lên…

Theo sau đó, một vị nữ tử thân mặc phượng bào, đầu đội phượng quan, tóc như thu thủy chảy dọc theo tấm lưng uyển chuyển, ngũ quan như vẽ, mắt phượng mày ngài, mũi cao môi đỏ, làn da trắng muốt vượt qua cả tuyết ung dung xuất hiện…

Khí chất hoàng tộc và lễ nghi cao quý được bao phủ trên người nàng, đôi chân thon dài tinh tế dạo bước trên tinh vân, chỉ thoáng chốc đã xuất hiện trước mặt Chu Hải cùng Kim Diệt hai vị Đan Đế.

“Thì ra là Trưởng Công Chúa đại giá quang lâm!” Hai vị Đan Đế vuốt râu mỉm cười.

Với thân phận và địa vị của bọn hắn, ngay cả Hoàng Đế của Đại Mộc Đế Triều cũng có thể ngang hàng luận giao, nên không quá mức nhiệt tình với Trưởng Công Chúa.

Bất quá Trưởng Công Chúa cũng chẳng thèm để ý, nàng đoan trang đứng thẳng, môi hé u lan:

“Phụ hoàng bận rộn sự vụ quấn thân không thể rời khỏi, vì thế chỉ đành sai bảo Bổn Cung hỗ trợ Đan Huyền Môn đón khách, để quan hệ chúng ta càng thêm hữu nghị, bền chặt!”

“Rất tốt! Có mỹ nhân như Trưởng Công Chúa xuất hiện, tin tưởng Đan Tử sẽ rất vui lòng chứng kiến!” Hai vị Đan Đế ánh mắt tỏa sáng.

Trưởng Công Chúa mỉm cười không đáp, trong lòng lại đang nghĩ đến Ngũ Long Đế Cung khủng bố vừa mới xuất hiện không lâu kia.

Lạc Nam mang theo mấy nữ ẩn trong đoàn người, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn quét một vòng toàn bộ Đan Huyền Môn.

Chiến lực của Đan Huyền Môn quả nhiên không mạnh, ngoại trừ hai vị Đan Đế, còn có hai tên khách khanh trưởng lão có tu vi Đế giả.

Tổng cộng có bốn Đế Giả mà thôi!

Số còn lại đều là Tiên Tôn trở xuống, hơn nữa do bản thân là Luyện Đan Sư, chiến lực không mạnh.

Trong lúc hắn lúc này đang cân nhắc…

Bà lão kia có thể bằng tu vi Tiên Đế lẻn vào Đan Huyền Môn bắt cóc Mộc Linh Nhu đem bán, chứng tỏ khả năng canh phòng của Đan Huyền Môn cũng không tốt.

Hắn có thể trước tiên lẻn vào Đan Huyền Môn, bí mật đem Mộc Linh Tộc cứu ra mà không phải phiền phức nảy sinh xung đột.

Nghĩ là làm, Lạc Nam tạm thời đem Mộc Linh Nhu thu vào pháp bảo, đem Áo Choàng của nàng giao cho Độc Cô Ngạo Tuyết mặc vào.

“Các nàng thu liễm toàn bộ khí tức, chúng ta hành động!” Lạc Nam mỉm cười nói.

“Được!” Kiếp Nhược cùng Độc Cô Ngạo Tuyết nhẹ gật đầu.

Lạc Nam mặc vào Vô Tức Áo Choàng, Hóa Thân Hắc Ám triển khai.

Trong nháy mắt, ba người quỷ dị tiêu thất trong đám người mà không một ai hay biết.

Xích Nha Hắc Ám triển khai, vô số con quạ đen lẫn vào không gian, trợ giúp Lạc Nam thăm dò Đan Huyền Môn.

Rất nhanh, hắn phát hiện vị trí phía sau núi của Đan Huyền Môn lúc này là nơi an toàn nhất, do một tên khách khanh trưởng lão có tu vi Đế Giả ẩn nấp trong không gian trông coi.

Còn lại những người khác đều đã cùng hai vị Đan Đế ra ngoài đón khách rồi.

“Chúng ta phối hợp, đánh cho hắn bất tỉnh nhân sự!” Lạc Nam cười nói.

Hai nữ ăn ý nhếch miệng cười.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Thương khung chấn động, bầu trời có tiếng Gào Rống kinh thiên động địa.

Trong ánh mắt chấn kinh của vô số người, một con Tinh Không Cự Tượng dùng thân thể khổng lồ chạy như đạp toái không gian, trên lưng nó cõng theo một tòa Cung Điện.

Hàng lâm mà đến Thiên Nhiên Giới.

Phía trên Cung Điện, một tấm cờ vĩ ngạn tung bay, uy áp ngập trời quét ngang toàn trường, không ít tu sĩ dưới Tiên Đế sắc mặt trắng bệch.

“Đan Huyền Môn, bổn Thiếu Gia đến rồi!”

Một tiếng cười khẽ bên trên Cung Điện phát ra, Tinh Không Cự Tượng gầm thét nịnh nọt.

Nghe thấy vậy, sắc mặt hai vị Đan Đế kinh hỉ khôn cùng, mang theo toàn thể Đan Huyền Môn chắp tay hành lễ:

“Đan Huyền Môn gặp qua Đan Tử!”

Lâm Báo từng là một tán tu ở Thiên Nhiên Giới, khi còn trẻ hắn may mắn rơi vào động phủ của một vị Đế Giả và nhận được truyền thừa, từ đó bước vào con đường cường giả.

Bất quá bởi vì thiên phú và công pháp hữu hạn, Lâm Báo biết cả đời mình chỉ có thể dừng lại ở Đế Giả rất khó thể nào tiến thêm một bước.

Cách đây vài năm, Hắc Huyền Đan Đế Chung Hải – một trong hai vị Môn Chủ của Đan Huyền Môn tìm đến Lâm Báo, mời hắn trở thành Khách Khanh Trưởng Lão của Đan Huyền Môn, với lời hứa chỉ cần Đan Huyền Môn có người thành công tấn thăng Đan Đế Trung Kỳ, nhất định sẽ luyện ra Đại Đế Đan, trợ giúp hắn tìm kiếm cơ hội đột phá Đại Đế.

Lời đề nghị này đối với một kẻ cả đời phải kẹt ở Đế Giả như Chung Hải không khác nào tiếng trời.

Bởi vì thân là một tán tu như hắn, nếu không có cơ duyên hoặc giúp đỡ, chỉ có thể chờ đợi thọ mệnh hao hết rồi ảm đạm chết đi mà thôi.

Hầu như chẳng có chút do dự nào, Lâm Báo gật đầu đáp ứng trở thành khách khanh trưởng lão của Đan Huyền Môn, địa vị chỉ dưới hai vị Môn Chủ, hàng năm cũng có bổng lộc nhất định.

Cũng bởi thế mà nhiều năm qua, Lâm Báo vẫn trung thành đối với Đan Huyền Môn, nhiều lần ngăn cản những kẻ có ý đồ đột nhập ăn trộm Tiên Dược, đẩy lùi cường địch, từ đó rất được Đan Huyền Môn tín nhiệm.

Bất quá ngày hôm nay, có lẽ sẽ rất đáng quên đối với Lâm Báo.

“Định Hồn – Siêu Hồn!”

Một thanh âm trầm thấp vang lên, trong lúc Lâm Báo đang núp trong hư không, vô tận Hồn Lực đã bao trùm lấy hắn.

Diệt Hồn Liên và Ôn Hồn Liên đồng loạt kích hoạt, khóa chặt lấy cơ thể Lâm Báo.

Mặc dù vẫn luôn trong trạng thái đề phòng, nhưng đứng trước năng lượng Linh Hồn cường đại như vậy, Lâm Báo toàn thân vẫn cứng đờ trong vài hơi thở.

Chỉ chờ có thế, Kiếm Vực tầng tầng lớp lớp từ cơ thể Độc Cô Ngạo Tuyết đã bùng phát, đem một vùng không gian bao phủ, ngăn cản mọi động tĩnh bên trong tiết ra ngoài.

Kiếp Nhược thong dong vươn tay đặt lên bả vai Lâm Báo.

Đại Đế Chi Lực bùng phát, cuồn cuộn tiến vào cơ thể Lâm Báo, đem một thân tu vi Đế Giả của hắn phong ấn toàn diện.

“Các ngươi…” Lâm Báo lấy lại tinh thần, quá mức kinh hãi nhìn đám người thần bí vừa mới xuất hiện.

Hắn chưa kịp la lên, Kiếp Nhược lại một chưởng vỗ xuống thiên linh cái, đem Lâm Báo đánh cho bất tỉnh nhân sự, nhốt vào Quân Lâm Khách Sạn.

“Tốt…”

Lạc Nam cười tà, lột xuống Vô Tức Áo Choàng.

Mặt Nạ Thiên Diện đang đeo trên mặt chuyển động, chỉ trong thoáng chốc hắn đã hóa thành hình dạng của Lâm Báo, giống y như đúc, hàng thật giá thật.

“Thiếu Chủ thủ đoạn thật nhiều!” Kiếp Nhược thấy cảnh này hít một hơi.

Với tầm mắt của một Đại Đế như nàng, vậy mà hoàn toàn không nhìn ra chút sơ hở nào khi Lạc Nam hóa thành Lâm Báo.

“Thường thôi!” Lạc Nam trong vai Lâm Báo đắc ý cười nhếch mép:

“Các nàng tạm thời ẩn nấp vào hư không, để ta một người hành động!”

“Không thành vấn đề!” Hai nữ nhẹ gật đầu, áo choàng đen nhẹ phất, thân thể đã biến mất tại chỗ.

Lạc Nam lúc này mới mặt không đổi sắc, ra vẻ bình thản đường đường chính chính tiến vào bên trong.

“Gặp qua Lâm Trưởng Lão!”

Mặc dù gần như toàn tông đã ra ngoài tiếp đón khách quý của Đan Huyền Môn, tuy nhiên vẫn còn số ít đệ tử cấp thấp không đủ tư cách theo cùng, chỉ có thể ở lại bên trong Môn phái.

Những đệ tử cấp thấp này phần lớn là Đan Đồng của những Luyện Đan Sư bên trong môn phái.

Cái gọi là Đan Đồng, có thể hiểu nôm na là trợ lý của Luyện Đan Sư, chỉ phụ trách các việc vặt vãnh như phân loại Tiên Dược, dâng trà rót nước cho Luyện Đan Sư mà thôi.

Chứng kiến “Lâm Báo” hành tẩu, đám đệ tử cấp thấp cung kính mở miệng chào hỏi.

Lạc Nam mặt không đổi sắc, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn bọn chúng dù chỉ một chút, ra vẻ cao nhân lạnh lùng.

Hắn hiện tại đang là Tiên Đế, đương nhiên phải mắt cao hơn đầu, lười để ý đám đệ tử cấp thấp này, như thế mới tròn vai diễn.

Quả nhiên trước thái độ của Lâm Báo, đám đệ tử cấp thấp cũng chẳng nghi ngờ gì, tiếp tục làm việc của mình.

Ngược lại, nếu vị trưởng lão Tiên Đế cao cao tại thượng hòa nhã mỉm cười chào hỏi bọn hắn đó mới là thấy quỷ.

Lạc Nam một đường dạo bước bình thản, thực chất Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn đang triển khai đến cực hạn, Xích Nha Hắc Ám cũng đã được thả vào không gian.

Rất nhanh, ánh mắt hắn lóe lên một tia kinh hỉ.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250