Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 230
Phần 230

Cố gắng đè nén phẫn nộ dâng trào, Dương Diệp nghiến răng ken két.

Hắn xuất thân từ tiểu gia tộc, trải qua muôn vàn trắc trở, không biết bao nhiêu lần cửu tử nhất sinh, nỗ lực và cố gắng hơn người khác hàng trăm, hàng ngàn lần mới có được thành tựu như ngày hôm nay.

Từ ngày đầu tiên gia nhập Thủy Diễm Tông, chứng kiến tiên dung của Mạnh Thanh Thanh đã khiến Dương Diệp như gặp được tiên tử trên chín tầng trời.

Sự đoan trang, ôn nhu và hòa nhã của nàng đối với những đệ tử mới nhập môn thật sự khiến Dương Diệp sinh lòng mến mộ.

Nàng không vì hắn xuất thân bần hàn mà xem thường, trái lại hết lòng giúp đỡ, ban tặng các loại nguyên liệu luyện đan để hắn tiến bộ.

Mặc dù Dương Diệp biết rằng những gì Mạnh Thanh Thanh đã làm đơn thuần chỉ là sư tỷ quan tâm sư đệ, rất nhiều sư đệ, sư muội khác trong Thủy Diễm Tông cũng nhận được sự quan tâm đến từ nàng.

Nhưng điều đó không làm Dương Diệp thất vọng, trái lại hắn càng thêm say mê nàng…

Nữ nhân tài sắc vẹn toàn lại ôn nhu hiền dịu như Mạc Thanh Thanh là tình nhân trong mộng của vô số nam nhân, bản thân hắn cũng không ngoại lệ.

Vì Mạnh Thanh Thanh, Dương Diệp không ngừng phấn đấu, cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa mình và nàng, hy vọng lọt vào mắt xanh của người đẹp.

Trời không phụ lòng người, vài năm trước trong một lần săn bắt Yêu Thú, Mạnh Thanh Thanh không may lâm vào hiểm cảnh.

Dương Diệp vẫn luôn âm thầm dõi theo Mạnh Thanh Thanh, kịp thời bùng nổ thiên phú kinh người, đem nàng cứu được, thoát khỏi nguy hiểm.

Cũng từ lần đó, quan hệ giữa hắn và nàng rút ngắn thêm một bậc, Mạnh Thanh Thanh vì biết ơn cứu mạng của Dương Diệp, đối xử với hắn tốt hơn hẳn so với các đồng môn khác.

Mà cao tầng Thủy Diễm Tông cũng vô cùng tán thưởng sự cần cù của Dương Diệp, phong hắn làm đệ tử nồng cốt, có thân phận và địa vị cực cao trong hàng ngũ đệ tử, tài nguyên nhận được hàng tháng nhiều hơn.

Điều này khiến Dương Diệp hưng phấn vui vẻ như điên, càng thêm có động lực để phấn đấu.

Hắn cảm thấy khoảng cách giữa mình và Mạnh Thanh Thanh đã rất gần rồi.

Nàng là Độ Kiếp… hắn cũng là Độ Kiếp, hơn thế nữa hắn còn có một thân phận khác là Bát Cấp Luyện Đan Sư.

Nhận ra mình đã đủ tư cách, Dương Diệp bắt đầu không che giấu tình cảm trong lòng, tuyên bố công khai sẽ theo đuổi Mạnh Thanh Thanh, muốn nàng làm nữ nhân của hắn.

Như đã nói, Dương Diệp là một Luyện Đan Sư, mà Luyện Đan Sư chính là chức nghiệp được trọng dụng tại bất kỳ nơi nào.

Hầu hết đệ tử trong Thủy Diễm Tông đều từng nhờ Dương Diệp luyện đan, thiếu nợ ân tình của hắn.

Vì lẽ đó, bọn hắn toàn lực ủng hộ Dương Diệp theo đuổi tiểu thư, còn đem chuyện tình cảm của hắn ca ngợi, tôn sùng hai người như tiên đồng ngọc nữ.

Cao tầng Thủy Diễm Tâm cũng chẳng xen vào chuyện tình cảm của đệ tử, đối với Dương Diệp có tình cảm với Mạnh Thanh Thanh chẳng hề lên tiếng phản đối.

Rất nhiều nguyên nhân thuận lợi khiến Dương Diệp bắt đầu ảo tưởng, cho rằng Mạnh Thanh Thanh đời này đã thuộc về mình, vấn đề còn lại chỉ là thời gian, chờ nàng nảy sinh tình cảm nam nữ với hắn.

Nhưng mà… đùng một cái, Lạc Nam xuất hiện.

Mọi ảo tưởng, huyễn vọng của Dương Diệp như bị hung hăng xé rách, giấc mộng đẹp đẽ của hắn bị hung hăng giẫm đạp.

Hắn chứng kiến nữ thần trong mộng của mình, người hắn yêu đơn phương nhiều năm liền đang tìm đến phòng của nam nhân trong đêm tối.

“Không… không… không…” Dương Diệp điên cuồng tự trấn an chính mình:

“Thanh Thanh tuyệt đối không phải loại nữ nhân tùy tiện, nhất định là Thủy Diễm Tông ép buộc nàng, là tên nam tử khốn kiếp kia uy hiếp cao tầng Thủy Diễm Tông làm như thế!”

Dương Diệp không ngừng tẩy não, không ngừng gia tăng hận ý đối với Lạc Nam.

Hắn nỗ lực và phấn đấu bao nhiêu năm, ngay cả tay của Mạnh Thanh Thanh cũng chưa được nắm, nàng như tiên tử không nhiễm bụi trần, luôn giữ khoảng cách đối với hắn.

Tên nam tử kia vừa mới đến chưa đầy ba ngày, Mạnh Thanh Thanh thậm chí chưa từng gặp hắn, làm sao sẽ đến phòng của hắn vào buổi tối? Còn do đích thân Đại Trưởng Lão đưa đến?

Nhất định là nàng bị uy hiếp, bị ép buộc… phải cứu nàng!

Dương Diệp khẳng định.

Bên trong khán phòng.

Lạc Nam nhàn nhạt ở mắt, Ma Lực như ẩn như hiện thu liễm vào bên trong.

Bên trên cánh tay, 35 đường Hồng Hoang Ma Văn biến mất.

Số lượng Hồng Hoang Ma Văn càng nhiều, muốn tiếp tục khai phá càng tốn nhiều năng lượng.

Hai viên Lập Ma Quả vậy mà chỉ giúp Lạc Nam mở thêm 2 đường Ma Văn ít ỏi, từ 33 tăng đến 35 đường.

Có thể thấy, vị tộc trưởng trước đây của Hồng Hoang Ma Tộc khai mở được đến 47 đường Ma Văn phải khổ cực đến mức nào.

Kẽo kẹt…

Tiếng cửa mở ra…

Lạc Nam đưa mắt nhìn đến, trông thấy một vị mỹ nhân mặc lấy cung trang màu trắng nhẹ nhàng, như tiên tử bước ra từ trong tranh uyển chuyển bước đến, mang theo từng làn hương thơm.

Với tầm mắt của Lạc Nam cũng không thể không thừa nhận, nữ nhân này rất đẹp, gần đạt đến cấp bậc của Bồng Lai Ngũ Tiên, chỉ thiếu đi khí chất và tiên vận của nữ tu sĩ cấp cao mà thôi.

Với điều kiện tuyển chọn nữ đệ tử hà khắc trước đây của Bồng Lai Tiên Đảo, nữ nhân trước mặt này vẫn đủ tiêu chuẩn để gia nhập.

Lạc Nam đánh giá Mạnh Thanh Thanh, tương tự nàng cũng đang nhìn lấy hắn.

Đôi mắt đẹp hiện lên chút hoảng hốt.

Lạc Nam vừa mới tiến khỏi trạng thái tu luyện, đang ngồi xếp bằng trên giường, toàn thân vẫn còn đọng lại một cổ khí chất nghiêm túc và chăm chú.

Có câu nói khi nam nhân nghiêm túc chính là lúc hắn hấp dẫn nhất.

Lại thêm Lạc Nam vốn dĩ anh tuấn bất phàm, một đôi mắt hắc bạch tà dị như có thể hút lấy linh hồn người đối diện, do thân phận ngày càng cao quý nên tự hình thành một cổ khí chất bình tĩnh thong dong lại uy nghiêm khí độ.

Dù bộ dạng cực kỳ trẻ tuổi, nhưng lại cho người đối diện cảm giác như đã trải qua vô tận tang thương, từng trải.

Không thể nghi ngờ, nam nhân như vậy chính là độc dược chí mạng của đa số nữ nhân.

Ở trước mặt hắn, sợ rằng bất kỳ nữ nhân nào cũng phải trở thành một tiểu cô nương cầu mong sự ôn nhu che chở.

“Quả thật bất phàm…” Trong lòng Mạnh Thanh Thanh chấn động.

Lạc Nam chủ động đứng dậy khỏi giường, thân thể cao thẳng đường đường, khí vũ hiên ngang bộc lộ rõ ràng ngay ngắn.

Hắn bước đến bên cạnh bàn, chủ động kéo ghế mời Mạnh Thanh Thanh ngồi xuống, lịch sự nói ra:

“Lạc Nam qua Mạnh tiểu thư!”

Giọng điệu trầm ổn của nam nhân giúp Mạnh Thanh Thanh lấy lại tỉnh táo.

Nàng nhẹ nhàng hành lễ, nâng lên vái dài ngồi xuống ở phía đối diện:

“Thanh Thanh gặp qua Lạc công tử!”

Nói xong, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một bộ trà cụ, Hỏa Linh Lực nhẹ nhàng đun sôi ấm nước, từng ngón tay thon dài thành thục pha trà, chỉ thoáng chốc trong phòng đã bát ngát hương thơm.

Rót cho mình và Lạc Nam mỗi người một chung, Mạnh Thanh Thanh hướng Lạc Nam không kiêu ngạo không xu nịnh cười khẽ:

“Nghe nói Lạc công tử cứu lấy phụ thân và các vị trưởng lão, Thanh Thanh trong lòng cảm kích không nguôi…”

“Một phần cảm kích, một phần ái mộ… trong lòng chẳng yên, đành phải mạo muội viếng thăm giữa đêm, hy vọng công tử chớ trách đường đột!”

Lời nói êm tai ôn nhu, trong trẻo rành mạch như suối trong đầu nguồn, mang theo hơi thở mùi đàn hương của giai nhân, quả thật khéo léo đến cực điểm.

Lạc Nam gật đầu, Mạnh Thanh Thanh này không hổ là tiểu thư thế lực cấp cao, giáo dưỡng và lễ nghi vô cùng tốt.

Nàng khiến hắn không nhịn được nhớ đến Yên Nhược Tuyết, Nam Cung Uyển Dung, Tô Nhan mấy nữ…

Các nàng cũng là lịch sự nhã nhặn như vậy…

Trong lúc nhất thời, ánh mắt Lạc Nam lâm vào hồi ức.

Trực giác của nữ nhân vô cùng mẫn cảm, nhìn thấy biểu hiện của Lạc Nam, Mạnh Thanh Thanh trong lòng bực bội.

Nam nhân này vậy mà nhớ đến nữ nhân khác khi ở bên cạnh nàng, mình chẳng lẽ không có chút sức hấp dẫn nào hay sao?

Nhìn thấy khóe môi Lạc Nam nở nụ cười ôn nhu, Mạnh Thanh Thanh lập tức biết nam nhân này đã có nữ nhân trong lòng, hơn nữa tình cảm vô cùng tốt.

Điều này khiến nàng bị đả kích, cảm giác thất bại trào dâng…

“Thanh Thanh mượn trà thay rượu, kính công tử xem như lời cảm tạ!” Nàng nâng lên chung trà, đem Lạc Nam đánh thức khỏi hồi ức.

Hắn lắc đầu, cũng nâng lấy chung trà, hướng nàng cười nói: “Tiện tay mà thôi, tiểu thư không cần khách khí!”

“Mời công tử!”

“Mời!”

Hai người nhẹ nhàng chạm ly, tinh tế thưởng thức.

“Trà ngon…” Lạc Nam mở miệng khen ngợi nói: “Tay nghề của tiểu thư vô cùng tốt!”

Mạnh Thanh Thanh ung dung cười: “Công tử đừng làm Thanh Thanh kiêu ngạo, với thân phận của người loại trà ngon nào chưa từng uống qua, một chút linh trà bình thường của tiểu nữ vừa miệng công tử đã không tệ rồi!”

Lạc Nam nghiêm mặt: “Chính vì đã thưởng thức qua nhiều loại trà cấp cao, ta mới càng khâm phục trà đạo của tiểu thư!”

“Bất kỳ loại trà nào, nếu không có người pha trà công phu cũng sẽ trở nên vô vị!”

Mạnh Thanh Thanh khóe môi cong lên, toàn thân cực kỳ thư thái, ánh mắt dần dần sáng lên.

Vị Lạc công tử này chiến lực kinh người, thân phận cao quý, lại cực kỳ ôn hòa lễ độ, không có chút xíu kiêu căng tự mãn nào.

Mạnh Thanh Thanh có thể cảm giác được đây là sự tự nhiên tùy ý của Lạc Nam mà không phải là đang cố gắng ra vẻ làm bộ làm tịch như những nam nhân khác.

Đây mới chính là phong phạm cao nhân…

Ở bên cạnh hắn, một chút gò bó khẩn trương ban đầu của nàng tan biến, trò chuyện cũng trở nên tự nhiên và cởi mở hơn.

“Hiếm có cơ hội, công tử có thể kể cho Thanh Thanh nghe một chút về Tiên Giới để mở mang tầm mắt?” Mạnh Thanh Thanh giọng điệu vô thức mang theo chút làm nũng.

“Có mỹ nhân như tiểu thư trắng đêm tâm sự, có gì không thể?” Lạc Nam mỉm cười.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250