Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 122
Phần 122

Thanh Giới…

Lạc Nam cùng Độc Cô Ngạo Tuyết khoác vào hai kiện áo choàng đen che đậy khí tức, tiến vào Thanh Giới… tìm một tòa thành trấn nhỏ, hạ xuống mặt đất… chậm rãi hành tẩu.

Đế Thiên Côn Lôn cũng không phải thế giới bế quan tỏa cảng, chỉ cần không tự ý gây sự bên trong, tu sĩ ở nơi khác có thể tùy tiện tiến vào…

Thấu Thị Vạn Lý mở ra, Lạc Nam phát hiện người có tu vi cao nhất ở thành trấn này cũng chỉ là một Vương giả, ở Thanh giới… số lượng thành trấn như thế này thật sự là nhiều vô số kể…

“Chúng ta ghé vào nơi này!”

Lạc Nam mỉm cười, tiến vào một quán rượu ven đường…

Có đôi khi tu sĩ ở tầng dưới chót nhất, lại có thể cho ra những đánh giá khách quan lột trần sự thật.

Độc Cô Ngạo Tuyết từ đầu đến cuối vẫn yên lặng theo sau Lạc Nam, chưa từng mở miệng thắc mắc, như một cái bóng bên cạnh hắn.

Hai người tìm một góc khuất ngồi xuống, lập tức có tiểu nhị chạy đến niềm nở:

“Khách quan dùng gì? Nơi này của chúng tôi có Hầu Nhi Tửu, chính là rượu do Ngọc Yêu Hầu Tử tự ngâm ủ từ các loại Linh Quả, thơm ngon vô cùng…”

Lạc Nam mỉm cười, lột xuống áo choàng, lộ ra một trương dung mạo nam tử thường thường không có gì lạ, mở miệng nói:

“Vậy lấy cho ta một lít Hầu Nhi Tửu và một cân Thịt Yêu Thú nướng!”

“Có ngay thưa quan khách!” Tiểu Nhị hồ hởi, vui vẻ chạy đi.

Lạc Nam rung đùi đắc ý, nếu đã biết Thanh giới là địa bàn của ai, hắn đương nhiên sẽ không dùng diện mạo thật sự của mình, trái lại có Mặt Nạ Thiên Diện, tùy tiện biến thành một tên tu sĩ qua đường bình thường là được.

Về phần Độc Cô Ngạo Tuyết, nàng không có hứng thú triển lộ dung nhan, vì lẽ đó vẫn khuất mình trong lớp áo choàng, không phân biệt nam nữ.

Rất nhanh, trước mặt Lạc Nam đã xuất hiện một bình Hầu Nhi Tửu và một đĩa thịt nướng thơm ngát.

Hắn cũng không khách khí xách đũa, gặm lấy ngụm lớn thịt nướng, uống vào Hầu Nhi Tửu, sắc mặt hưởng thụ, lỗ tai lại là vểnh lên nghe ngóng…

Uống rượu vĩnh viễn không thể thiếu bằng hữu, mà đã có bằng hữu thì vĩnh viễn không thể thiếu tán gẫu, bốc phét, đàm luận chuyện thiên hạ…

Đạo lý này ở bất kỳ thế giới nào cũng giống như vậy…

Không để Lạc Nam thất vọng, từng thanh âm xì xào huyên náo bên trong quán rượu lọt vào tai hắn…

“Ngươi nghe nói gì chưa? Lại có kẻ vừa đánh giá lên Côn Lôn Bia, kết quả chưa đến một giây đã bị xóa đi, mà kẻ đó cũng bị lôi kiếp oanh sát ngay tại chỗ!” Một tên nam tử ngưng trọng nói.

Lời vừa xuất ra, hàng trăm người bên trong quán rượu lập tức biến đổi sắc mặt…

“Kẻ đó viết gì trên Côn Lôn Bia?”

“Ta không rõ ràng, nhưng còn gì ngoài những lời ca ngợi, xu nịnh sáo rỗng đối với Nữ Hoàng chứ?” Nam tử than thở nói.

“Haizz, chẳng lẽ Nữ Hoàng thật sự giống như lời đồn đãi hay sao?”

“Suỵt, bất kể như thế nào… Nữ Hoàng không phải người mà đám dân đen chúng ta có thể nghị luận, các ngươi nghe qua rồi thôi, bỏ đi!”

“Biết rồi!”

Rất nhanh, lại có chủ đề khác xuất hiện…

“Ta nghe nói cách đây không lâu, Tùng Gia và Bách Gia ở Phong Thành cùng lúc phát hiện một tòa di tích của Tiên Đế, hai gia tộc không ai chịu nhường ai…” Một ông lão vuốt râu lên tiếng.

“Di tích Tiên Đế?” Đám đông hít một ngụm khí lạnh.

Đối với tu sĩ ở tầng dưới chót như bọn hắn, Tiên Đế là nhân vật chỉ có trong truyền thuyết, cả đời chưa chắc có cơ hội gặp được một lần.

Di tích Tiên Đế đủ khiến tất cả người ở đây liều mạng.

Huống hồ, Tùng Gia và Bách Gia chỉ là hai cái Tôn Cấp Gia Tộc, ở Thanh Giới địa vị không quá cao, Tiên Đế truyền thừa không thể nghi ngờ có sức hấp dẫn chí mạng đối với bọn hắn.

“Tình hình thế nào? Tùng Gia và Bách Gia đại chiến sao?” Có người không nhịn được hỏi.

“Không hề!” Ông lão một mặt sùng kính nói: “Tưởng chừng đôi bên sẽ liều sống ta chết, kết quả thiếu chủ Thanh Huy đích thân ra mặt dàn xếp, Tùng Gia với Bách Gia hòa giải, chia đôi di tích…”

“Thì ra là thế…” Đám đông bừng tỉnh đại ngộ, tán thán nói ra:

“Thanh Huy thiếu chủ làm người trượng nghĩa, phóng khoáng, thích xen vào các chuyện bất bình, giải quyết mâu thuẫn… có hắn ra mặt Tùng Gia và Bách Gia chắc chắn sẽ rất hài lòng!”

“Còn phải nói sao? Thanh Huy thiếu chủ chính là nhân vật trên Thiếu Đế Bảng, có người nói thiên phú của hắn không kém Tiểu Thư Thanh Nguyệt Nương năm xưa!”

“Thanh Giới chúng ta có Thanh Gia tọa trấn chính là đại phúc phận, năm trước phương Bắc Thanh Giới có Tinh Không Thú cường đại đột kích, đích thân Thanh gia các vị trưởng lão xuất kích bình định, cứu không biết bao nhiêu mạng người đấy…”

“Nếu Thanh Đế đột phá Thiên Đế thì tốt biết mấy…” Có người đột nhiên chen miệng vào.

Đám đông trầm mặc, không ai dám tiếp lời, bất quá cũng chẳng có ai lên tiếng phản đối, hiển nhiên là ngấm ngầm tán đồng lời của người vừa rồi.

Mà người vừa chen miệng hình như cũng biết mình vừa lỡ lời, vội vàng cúi gằm mặt xuống uống rượu.

Lạc Nam ánh mắt híp lại, xem ra danh vọng và địa vị của Thanh Gia ở tại Thanh Giới cao đến mức đỉnh phong, vượt qua cả dự kiến của hắn…

Thậm chí danh vọng của Thanh Gia… chỉ sợ so với vị Nữ Hoàng kia còn cao hơn.

Thời gian dần trôi, không ít tu sĩ đứng dậy rời khỏi Quán Rượu, kẻ đến người đi.

“Chúng ta đi!” Lạc Nam cũng hết hứng thú, ra hiệu Độc Cô Ngạo Tuyết đứng dậy.

“Ấy ấy, quan khách hình như quên tính tiền…” Tiểu Nhị từ trong quán vội vàng chạy ra, cười làm lành nói:

“Của quan khách tổng cộng 3 khối Tiên Thạch Thượng Phẩm!”

Lạc Nam ngẩn người, chỉ vào số ít người vừa rời khỏi quán rượu, thắc mắc hỏi: “Ta cũng đâu có thấy bọn hắn thanh toán?”

Tiểu Nhị nghe vậy trong mắt hiện lên một tia đắng chát cùng bất đắc dĩ, vội vàng kề tai sát Lạc Nam, thủ thỉ nói:

“Chủ quán của chúng tôi chỉ là một Ất Tiên, mấy vị quan khách vừa rồi đều là Ất Tiên trở lên, làm sao dám thu Tiên Thạch của bọn hắn?”

“Ồ?!” Lạc Nam bừng tĩnh gật đầu, lúc này lấy ra Tiên Thạch trả cho Tiểu Nhị.

“Đa tạ quan khách, đa tạ quan khách!” Tiểu Nhị sắc mặt mừng rỡ, cùng với một tia thở phào nhẹ nhõm, hắn lo lắng Lạc Nam sẽ làm khó dễ mình.

Lạc Nam ý vị thâm trường liếc mắt nhìn quán rượu một chút, lúc này mới cùng Độc Cô Ngạo Tuyết rời đi.

Cùng Độc Cô Ngạo Tuyết rời khỏi Thành Trấn nhỏ…

Hai người xuất hiện ở một thành trì lớn hơn, nơi này có thành chủ là Thiên Tôn trấn thủ.

“Tu luyện mãi cũng chán, chúng ta đi dạo một vòng nàng thấy thế nào?” Lạc Nam nhìn Độc Cô Ngạo Tuyết cười hỏi.

“Ừm!” Nàng nhẹ gật đầu.

Lạc Nam mỉm cười, chủ động kéo lấy tay ngọc của giai nhân, dẫn nàng đi một vòng quanh thành, đến các nơi sầm uất, buôn bán náo nhiệt.

“Các ngươi nghe gì chưa? Có kẻ vừa viết trên Côn Lôn Bia, ca tụng Nữ Hoàng đại ân đại đức, kết quả chữ viết của hắn đột ngột bị xóa đi, thậm chí ngay tại chỗ bị sét đánh chết!”

“Ừm, ta cũng nghe phu quân ở nhà đề cập, chuyện này đã lan truyền khắp Côn Lôn Giới, tốc độ cực kỳ nhanh…”

“Nhiều năm qua, biết bao nhiêu người muốn thay Nữ Hoàng lên tiếng đều bị trời giáng thiên kiếp, các ngươi nói xem… đây là thế nào?”

Toàn trường trầm mặc, bất quá trong lòng đối với vị Nữ Hoàng kia lại càng thêm thất vọng một chút…

“Có ý tứ…” Lạc Nam mỉm cười.

Độc Cô Ngạo Tuyết chân mày chau lại, cùng một sự kiện đã nghe được ở hai nơi khác biệt nhau, mặc dù nàng không biết Côn Lôn Bia kia là gì, nhưng dựa vào thái độ của đám người có thể phán đoán hình như không phải chuyện tốt lành đối với Nữ Hoàng.

“Ông chủ, tại hạ muốn mua thứ này!” Lạc Nam bất chợt nhìn thấy một thanh Trâm Ngọc được bày bán trong một tiệm trang sức nhỏ ven đường.

Thanh Trâm Ngọc này cũng chẳng phải thứ gì đặc biệt, chỉ bất quá nó có hình dạng như một thanh Kiếm Trúc thu nhỏ, cực kỳ tinh xảo, phù hợp với khí chất và vũ khí của Độc Cô Ngạo Tuyết.

Nghĩ đến ngay cả hàng Đế Cấp và Kiếm Thuật khủng như Rút Kiếm Diệt Sinh Thuật hắn cũng từng tặng cho nàng, nhưng đồ vật mang ý nghĩa đặc biệt lại chưa hề có…

Độc Cô Ngạo Tuyết yên tĩnh đứng sau Lạc Nam, mặc dù không nói gì, nhưng khóe môi hồng nhuận vô thức cong lên, ánh mắt hứng thú nhìn Trâm Ngọc.

“Của quan khách là hai khối Tiên Thạch!” Chủ tiệm trang sức lịch sự cười nói.

Lạc Nam gật đầu, vừa lấy ra hai khối Tiên Thạch… đang định thanh toán.

“Thanh Trâm này có ý tứ, ta muốn nó!”

Bất chợt, một thanh âm khẳng định đột ngột vang lên.

Chỉ thấy một tên thanh niên thân mặc bạch y cao quý bước đến, sau lưng hắn đi theo một tiểu thị nữ có dung mạo tú lệ tay cầm Trường Kiếm.

Ông chủ của tiệm trang sức ánh mắt đột ngột sáng lên, ném Lạc Nam sang một bên, nịnh nọt cười nói:

“Thì ra là Thiếu Thành Chủ đại giá quan lâm, tiểu nhân đón tiếp chậm trễ thật là đáng chết!”

“Không sao!” Thanh niên bạch y nhếch miệng, hài hước nói: “Ta muốn thanh Kiếm Trâm kia, ngươi bán rồi sao?”

“Chưa bán… chưa bán!” Chủ tiệm trang sức lắc đầu như trống bỏi, hai tay nâng lên Kiếm Trâm, cung kính dâng lên thanh niên bạch y:

“Thiếu Thành Chủ yêu thích nó chính là vinh hạnh của tại hạ và vinh hạnh của Kiếm Trâm, nào dùng Tiên Thạch tục tằng để định giá!”

Lạc Nam thấy cảnh này ánh mắt lấp lóe, mà Độc Cô Ngạo Tuyết cũng mất đi hứng thú với thanh trâm kiếm.

Chỉ riêng nó xuất ra từ tay của một kẻ như ông chủ tiệm trang sức, hắn và nàng đã không tiếp tục xem trọng, mất đi ý nghĩa rồi.

“Hahaha!” Thanh niên bạch y hài lòng cười: “Ngươi rất tốt, sau này buôn bán trong thành… gặp chuyện phiền phức cứ báo danh của ta!”

“Đa tạ thiếu thành chủ, đa tạ thiếu thành chủ!” Ông chủ tiệm trang sức mừng rỡ quá đỗi, hận không thể quỳ rạp xuống.

Thanh niên bạch y nhận lấy Trâm Kiếm, cài vào tóc của tỳ nữ sau lưng.

“Đa tạ thiếu gia!” Tỳ nữ cười ngọt ngào, ánh mắt lại khiêu khích nhìn sang Lạc Nam cùng Độc Cô Ngạo Tuyết.

Thanh niên bạch y từ đầu đến cuối không nhìn Lạc Nam hai người dù chỉ một chút, ngang nhiên mang theo tỳ nữ tiếp tục đi, rất nhanh đã khuất dạng.

Mà lúc này, ông chủ tiệm trang sức thở phào một hơi, áy náy nhìn hai người nói:

“Quan khách ngươi đừng có tức giận! Đó là thiếu thành chủ của thành trì này, phụ thân của hắn là Tiên Tôn, chúng ta chọc không nổi đâu!”

Lạc Nam nghe vậy, nhếch miệng: “Không phải Thanh gia nổi tiếng công tư phân minh sao? Ngươi sống ở Thanh giới có Thanh gia trấn thủ vì sao phải e sợ quyền thế đến như vậy?”

“Thanh gia làm sao bận tâm xử lý một chút chuyện nhỏ bé như vậy?” Ông chủ tiệm trang sức dùng ánh mắt như nhìn thằng ngu xem Lạc Nam, lắc đầu nói:

“Ta sẽ dùng vật khác bồi thường cho hai vị, miễn phí tặng!”

“Không cần!” Lạc Nam lắc đầu, nắm tay Độc Cô Ngạo Tuyết rời đi.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250