Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 181
Phần 181

Toàn trường chấn động trước lời đánh giá của Dược Trưởng Lão.

Nếu thật sự đúng như những gì hắn nói, như vậy Đại Tôn Đan của Lạc Nam quả thật đã vượt qua phạm trù Luyện Đan thông thường.

“Thật sự có Đại Tôn Đan kinh khủng như thế sao?” Trưởng Công Chúa run giọng, ánh mắt ngơ ngác nhìn lấy Lạc Nam.

Mặc kệ đám đông nghĩ gì, Dược Trưởng Lão quay sang Lạc Nam chắp tay nói:

“Lạc công tử, ngươi có thể chia sẻ phương thức luyện chế Tiên Đan khổng lồ như thế cho lão phu không? Ta sẽ bỏ ra cái giá xứng đáng!”

“Không thể!” Lạc Nam dứt khoát từ chối.

Dược Trưởng Lão lập tức gấp gáp: “Cầu ngươi đó! Lão phu… à không, ta thậm chí có thể bái ngươi làm sư phụ, chỉ để học phương thức luyện đan khổng lồ!”

Lạc Nam cười khổ: “Đây là thủ pháp bất truyền, mong trưởng lão thông cảm!”

Tình cảnh này một lần nữa khiến đám đông câm lặng, không có từ gì diễn tả được cảm xúc của bọn hắn hiện tại.

Trước đó, Dược Trưởng Lão chỉ lấy tư cách trưởng bối thưởng thức khen ngợi Dương Diệp.

Còn hiện tại, Dược Trưởng Lão muốn dùng tư cách đệ tử cầu khẩn Lạc Nam chỉ dạy.

Mọi chuyện thật sự vượt quá tưởng tượng, chênh lệch giữa hai người lớn đến thế sao?

Quan trọng hơn là, Dương Diệp là một Đan Tử, còn Lạc Nam chỉ là kẻ vô danh… chuyện xảy ra như trong mộng vậy.

“Khanh khách, ta liền nói Thiếu Chủ chắc thắng!” Kiếp Nhược cười tươi rói, tràn đầy tự hào nhìn lấy Lạc Nam.

Mộc Ái My cũng âm thầm khâm phục… trước đó nàng hợp tác với Đan Huyền Môn qua nhiều năm, cũng chưa từng nhìn thấy thủ pháp Luyện Đan giống như Lạc Nam.

“Có lẽ… Tiểu Nhu thật sự mang đến tương lai tốt đẹp cho Mộc Linh Tộc!” Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu Mộc Ái My, trái tim vui sướng.

“Hoang đường… tất cả thật hoang đường!” Dương Diệp ngũ quan vặn vẹo, không phục gầm thét:

“Tất cả chỉ là đánh giá một chiều của Dược Trưởng Lão, ta không tin… ta không tin!”

“Bổn Đế cũng không phục!” Địa Đế Hộ Pháp phụ họa nói: “Tiên Đan khổng lồ dù cho có ưu điểm như lời của Dược Trưởng Lão… nhưng chưa ai đứng ra nghiệm chứng, nói không chừng vừa ăn vào lập tức bạo thể, chết oan chết uổng!”

“Ăn nói hàm hồ!” Dược Trưởng Lão quát lạnh: “Đại Tôn Đan khác với Đan Dược khác, lực lượng ẩn chứa bên trong càng lớn, nó càng gia tăng tỷ lệ đột phá Đại Tôn cho người sử dụng!”

“Haha!” Lúc này, Lạc Nam bất chợt cười nhạt một tiếng, ánh mắt chế nhạo nhìn lấy Dương Diệp:

“Với tư cách của một Luyện Đan Sư, ngươi thừa sức nhìn ra sự chênh lệch giữa đan dược của chúng ta, chẳng qua lừa mình dối người không chịu thừa nhận mà thôi!”

“Xem ra mặt mũi của Đan Tử đối với ngươi rất quan trọng, đã vậy ta sẽ khiến ngươi hoàn toàn bại!”

“Chúng ta tìm Tôn Giả ăn vào Đan Dược, để xem hiệu quả của bên nào cao hơn!”

“Hừ, chẳng lẽ ta sợ ngươi?” Dương Diệp như bắt được cọng cỏ cứu mạng, cười lạnh đáp ứng.

Hắn mới không tin đến tận ba viên Tiên Đan gần như hoàn hảo của mình sẽ thua kém một viên của Lạc Nam.

“Chỉ xét về số lượng ta đã vượt qua ngươi, để rồi xem… Tiên Đan của ngươi cùng lắm chỉ có thể giúp một người đột phá Đại Tôn, mà ta là tận ba người!” Dương Diệp cuồng vọng nói.

Lạc Nam lười trả lời, hướng về toàn trường hỏi:

“Có vị Tôn Giả nào nguyện ý thử nghiệm Đại Tôn Đan?”

Lời vừa nói ra, xung quanh lập tức như ong vỡ tổ.

Chỉ thoáng chốc, đã có vài chục tên Tôn Giả xuất hiện, như sói đói lâu ngày nhìn thấy mồi thơm, lao vọt vào hiện trường.

Nhưng kỳ quái chính là, tất cả bọn hắn đều đứng bên phía Dương Diệp, ở bên Lạc Nam không có người nào.

Lạc Nam xấu hổ vuốt vuốt mũi, thầm nghĩ Tiên Đan của ta đáng sợ như vậy sao?

Cũng không thể trách đám Tôn Giả, lần đầu mới nhìn thấy Tiên Đan siêu to khổng lồ, chưa biết được kết quả không ai muốn làm chuột bạch, chẳng may ăn vào bạo thể thì lại khóc không ra nước mắt.

“Haha, tốt tốt tốt…” Dương Diệp đắc ý cười to.

Hắn nhanh chóng từ trong mấy chục tên Tôn Giả tuyển ra ba người có thiên phú và hy vọng đột phá cao nhất.

Không nói hai lời, để ba người tại chỗ phục dụng Đại Tôn Đan.

Rất nhanh, đã xuất hiện kết quả…

Như đã nói, Đại Tôn Đan chỉ gia tăng khả năng đột phá Đại Tôn mà không phải chắc chắn sẽ đột phá.

Mặc dù Đại Tôn Đan của Dương Diệp gia tăng tận năm phần cơ hội, nhưng may mắn không mỉm cười với hắn.

Trong ba người phục dụng, chỉ có một người thành công đột phá Đại Tôn mà thôi.

Bất quá, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Dương Diệp đắc ý…

Hắn nhìn Lạc Nam khinh thường cười: “Không có ai dám phục dụng thứ phế thải của ngươi, để xem ngươi lấy gì cùng ta đấu?”

Lạc Nam âm thầm nhíu mày…

Đúng lúc này, Mộc Ái My bước lên mở miệng: “Mộc Linh Tộc có một vị trưởng lão tuổi già dừng chân ở Tôn Giả đã lâu, công tử có thể dùng đến!”

Lạc Nam nghe vậy ánh mắt lóe sáng, phất tay một cái.

Rất nhanh, một bà lão Mộc Linh Tộc xuất hiện trước mặt toàn trường.

Chỉ thấy bà lão toàn thân nhăn nhúm, sinh mệnh lực cũng không hề cao…

Đám người vừa nhìn, lập tức nhận ra bà lão này thiên phú có hạn, cả đời khó thể tiến thêm, tuổi thọ lại đang khô kiệt, gần đất xa trời.

Người như vậy đã gần như không có giá trị bồi dưỡng, muốn đột phá cảnh giới so với tu sĩ thông thường còn khó hơn gấp mấy lần.

Dương Diệp âm thầm cười lạnh, nữ nhân Mộc Ái My đúng là giúp hắn, với trạng thái của bà lão này, khả năng đột phá cảnh giới cực kỳ mỏng manh.

Lạc Nam không bận tâm toàn trường nghĩ gì, hắn đem Đại Tôn Đan to lớn đặt vào tay bà lão.

“Lão thân tin tưởng công tử!” Bà lão hít sâu một hơi, không chút do dự cắn từng ngụm.

Nuốt sạch Đại Tôn Đan khổng lồ.

Trong từng ánh mắt nhìn chăm chú, bà lão Mộc Linh Tộc ăn sạch Đại Tiên Đan.

Không sai, là ăn…

Thông thường, chẳng có ai gọi là ăn đan dược, nhưng kích thước Đại Tiên Đan của Lạc Nam luyện chế thật sự là quá lớn, miệng người không thể nào một hơi nuốt gọn được, chỉ có thể cắn lấy từng ngụm.

Mà theo mỗi một ngụm cắn của bà lão, đám người rõ ràng có thể nhìn thấy vô tận lực lượng tinh thuần như từng vòng xoáy trực chỉ tiến vào cơ thể già nua ốm yếu.

ẦM ẦM…

Trong khoảnh khắc, cơ thể bà lão phình to lên như một quả bóng, sắc mặt đỏ bừng vì trướng.

Toàn trường kinh sợ quá đỗi, cho rằng bạo thể đến nơi rồi.

Nhưng không, mặc dù lực lượng dồi giàu, nhưng lại ôn hòa đến cực điểm…

Chúng nó nhanh chóng dung nhập mỗi một ngóc ngách trong cơ thể, bao phủ khắp toàn thân, thanh tẩy và gột rửa từng cái tế bào đã cũ.

Thiên Địa Tiên Khí từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn mà vào, chuyển động vây quanh thân thể bà lão.

Lấy một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, tu vi vốn đã kẹt tại bình cảnh vô số năm như một tầng giấy mỏng bị xuyên thấu mà qua.

Khí tức trên người bà lão biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Từ một Tôn Giả sắp hao hết thọ mệnh, phi tốc trở thành Đại Tôn.

“Đột phá rồi?” Vô số người chấn kinh hét lên thất thanh.

Dương Diệp sắc mặt âm trầm, hai mắt dần hiện lên từng tia máu.

Nhưng bấy nhiêu đó còn chưa phải điểm cuối, chỉ thấy bộ dạng bên ngoài bà lão phát sinh biến hóa, trở thành một nữ Mộc Linh Tộc ở tuổi trung niên, khí thế trên người vẫn liên tục kéo căng.

“Làm sao có thể?” Dược Trưởng Lão hét lên thất thanh, ngay cả Đan Đế như hắn cũng không dám tin tưởng.

Đám đông trợn mắt há hốc mồm.

Mãi đến khi khí tức của bà lão… à không, phải gọi là nữ tử Mộc Linh Tộc đạt đến ranh giới Địa Tôn, thì cổ lực lượng mạnh mẽ đến từ Đại Tôn Đan mới chậm rãi tiêu tán.

“Sắp đột phá Địa Tôn?” Toàn trường cả kinh hét ầm lên.

“Không… không thể nào…” Dương Diệp cùng với Địa Đế Hộ Pháp ngơ ngác lắc đầu.

Tất cả bọn hắn đều không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng những gì vừa diễn ra thật sự xuất hiện ngay trước mặt, muốn không tin cũng không được.

“Lão thân cảm tạ Thiếu Chủ, cảm tạ Thiếu Chủ!” Nữ trung niên của Mộc Linh Tộc vui mừng đến phát khóc, muốn quỳ xuống khấu đầu với Lạc Nam, lại bị hắn khoác tay ngăn cản.

Tất cả những gì vừa diễn ra giống như một giấc mơ đối với nàng, vốn dĩ cả đời phải dừng bước ở Tôn giả, sắp hao hết tuổi thọ và chết đi.

Nào ngờ, chỉ một viên Đại Tôn Đan ngoại cỡ đã thay đổi tất cả…

Chẳng những từ Tôn giả đột phá thành Đại Tôn gia tăng tuổi thọ, mà vẫn còn tiếp tục tiến thêm, chỉ thiếu chút nữa sẽ trở thành Địa Tôn cấp bậc.

Một hơi tăng gần hai tiểu cảnh giới?

“Lão phu biết mà… lão phu biết mà!” Dược Trưởng Lão kích động đến mức cơ thể run lẩy bẩy:

“Lão phu đã nói nó vượt khỏi phạm trù Tiên Đan, công dụng mang lại vượt xa Tiên Đan cùng loại thông thường!”

Thân là một Đan Đế, hắn có thể luyện ra nhiều loại Đan Dược cấp cao để giúp Tôn Giả thăng cấp đến mức này, nhưng chắc chắn Đại Tôn Đan sẽ không làm được, dù đích thân Đan Đế luyện ra cũng không được.

Nhưng Đại Tôn Đan khổng lồ của Lạc Nam lại làm được.

So với bà lão, một kẻ cuồng nhiệt với Luyện Đan như Dược Trưởng Lão còn sung sướng hơn khi chứng kiến kỳ tích.

Không có người đáp lại lời của Dược Trưởng Lão, bọn hắn vẫn đang cố gắng tiêu hóa tất cả những gì mình vừa nhìn thấy.

“Huhuhu!” Một đám Tôn Giả có mặt tại đương trường khóc rống lên.

Cảm giác hối hận bao trùm tâm trí bọn hắn, khiến bọn hắn thở dồn dập, đau đớn không tả nổi.

Vốn dĩ, cơ hội ngàn năm có một để đột phá tu vi kia thuộc về bọn hắn, nhưng vì lòng nghi ngờ không dám đứng ra mạo hiểm, nên mới thành toàn cho bà lão của Mộc Linh Tộc kia.

Làm sao không tiếc nuối? Làm sao không đố kỵ và hối hận?

Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận, cơ hội được đột phá tu vi miễn phí đã trôi đi, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ duyên thuộc về người khác.

“Thế nào?” Kiếp Nhược đắc ý quét đôi mắt đẹp nhìn toàn trường: “Nói các ngươi ếch ngồi đáy giếng mà các ngươi không tin?”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250