Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 171
Phần 171

“Lão Đại có ý gì?” Nhân Lân trầm giọng hỏi, thân thể che chắn trước mặt Nhân Kê.

“Năm đó sở dĩ tiền bối bồi dưỡng và giúp đỡ Nhân Yêu Tộc chúng ta, là vì tộc trưởng đời thứ nhất có ân cứu mạng hắn!” Nhân Vượng trầm giọng, thanh âm sắc bén òm òm:

“Sau khi Nhân Yêu Tộc chúng ta hùng mạnh, đã từng cố gắng thống nhất Nhân Yêu Giới chỉ để tìm ra phương pháp cứu mạng cho tiền bối nhưng không thành công, trong quá trình này tổn thất vô số tộc nhân!”

“Ân tình giữa tiền bối và Nhân Yêu Tộc đã sòng phẳng, lúc này truyền thừa của hắn ai có bản lĩnh thì đạt được, không liên quan gì đến tình nghĩa năm xưa!”

“Lão Đại nói đúng!” Nhị Trưởng Lão Nhân Bằng lập tức mở miệng tán đồng, bước lên sóng vai cùng Đại Trưởng Lão, đối lập với Tộc Trưởng.

“Các ngươi…” Tộc Trưởng Nhân Lân giận tím mặt, sắc mặt hung tợn gầm thét:

“Vì lòng tham truyền thừa mà lũ khốn các ngươi vong ân phụ nghĩa, muốn Nhân Yêu Tộc tiếng xấu lưu truyền vạn cổ, đời đời không ngóc đầu lên được sao?”

“Tộc trưởng nói đúng, Nhân Yêu Tộc chúng ta hiện tại đã rất cường đại, không cần làm khó dễ truyền nhân của ân nhân!”

Vài trưởng lão khác ủng hộ Nhân Lân Tộc Trưởng, bước đến sau lưng hắn, đối chọi gay gắt Đại Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão.

“Cường đại?” Đại Trưởng Lão Nhân Vượn khinh thường cười:

“Vô số năm qua, cả tộc chưa ai đột phá Thiên Đế, sao có thể xem là cường đại?”

“Đúng vậy!” Nhị Trưởng Lão Nhân Bằng lớn tiếng phụ họa: “Nếu chúng ta đạt được truyền thừa, đột phá Thiên Đế dễ như trở bàn tay, đem Nhân Yêu Tộc phát triển lên một tầm cao mới!”

“Hai vị trưởng lão nói rất đúng, Tộc Trưởng các ngươi mau suy nghĩ lại, chuyện này liên quan đến sự phồn vinh đời đời kiếp kiếp của Nhân Yêu Tộc chúng ta!”

Trong lúc nhất thời, Nhân Yêu Tộc chia làm hai phương chiến tuyến.

Một bên do Tộc Trưởng cầm đầu, muốn bảo vệ Nhân Kê, tôn trọng truyền nhân của tiền bối năm đó.

Một phương đối nghịch do Đại Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão chống lưng, muốn cướp đoạt truyền thừa của tiền bối, từ đó tìm ra cơ hội đột phá Thiên Đế.

Bầu không khí giương cung bạc kiếm đến cực điểm.

“Tiểu tử, ngươi mau rời đi, chúng ta cầm chân bọn hắn!” Tộc Trưởng Nhân Lân nhìn Nhân Kê trầm giọng nói.

“Rời đi?” Nhân Kê sắc mặt lạnh lẽo, nghiêm nghị nói:

“Sao ta lại phải rời đi?”

“Tiểu tử, ngươi là truyền nhân của tiền bối, không thể chết ở nơi này” Nhân Lân giận dữ nói.

“Ta cũng muốn xem thử, bọn hắn làm sao có thể giết ta!” Nhân Kê cười gằn.

Hắn chủ động tiến lên một bước, đảo mắt qua những kẻ tham lam truyền thừa của mình, ý niệm vừa động, miệng niệm khẩu quyết thần bí.

“AAAAA”

Trong khoảnh khắc, lấy Đại Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão cầm đầu, một nửa Nhân Yêu Tộc đột ngột ôm đầu thét ầm lên.

Linh Hồn của bọn hắn như muốn bị bạo tạc, cảm giác đau đớn xâm nhập toàn thân như rơi vào chín tầng địa ngục, sự đau đớn này đến từ linh hồn, thân thể, thậm chí là cả lực lượng mà bọn hắn đang sở hữu.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Từng thân ảnh khổng lồ lăn lộn dưới mặt đất, bọn hắn kịch liệt giãy giụa, lực lượng bạo phát, không gian liên tục bị nghiền nát.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc đã làm gì?”

Nhìn thấy đám người đại trưởng lão gặp thảm trạng, Nhân Lân rùng mình nhìn lấy Nhân Kê.

“Nhân Yêu Tộc các ngươi cũng là một phần truyền thừa mà sư phụ để lại cho ta!” Nhân Kê ngạo nghễ nói:

“Những Công Pháp, Vũ Kỹ… tất cả những thủ đoạn mà sư phụ ta dạy cho tổ tiên các ngươi đều lưu lại ấn ký, ta là truyền nhân của hắn, đã nắm quyền chưởng khống những ấn ký này!”

“Chỉ cần một ý niệm, ta có thể thông qua ấn ký khiến các ngươi sống không bằng chết!”

“Cái gì?”

Lời của Nhân Kê như một quả bom nguyên tử, oanh động toàn bộ Nhân Yêu Tộc từ trên xuống dưới.

Trong khoảnh khắc, một cổ khí lạnh lan tràn khắp toàn thân, chạy dọc theo sống lưng từ chân đến đỉnh đầu của bọn hắn.

Vị tiền bối kia… thật sự đáng sợ như thế sao?

Hắn đã lường trước Nhân Yêu Tộc sẽ làm ra hành vi phản bội, nên lưu giữ lại ác chủ bài cho truyền nhân của mình, khiến toàn bộ Nhân Yêu Tộc phải lệ thuộc vào kẻ đó.

“Lão phu không tin!” Nhị Trưởng Lão cái trán lồi gân xanh, hắn cưỡng ép đau đớn dữ dội toàn thân, lao vọt về phía Nhân Kê.

Tu vi Đại Đế bùng nổ, muốn cùng Nhân Kê liều mạng.

“Ngu xuẩn!” Trong mắt Nhân Kê xuất hiện vô biên sát khí.

ĐÙNG!

Trong ánh mắt trợn tròn của toàn bộ Nhân Yêu Tộc, Nhị Trưởng Lão Nhân Bằng thân thể bạo tạc thành một đám mưa máu, tan xương nát thịt, Linh Hồn tiêu biến, chết đến không thể chết hơn được nữa.

“Cái này…” Nhân Lân lúc này cũng phải rùng mình, tràn đầy kiêng kỵ nhìn lấy bóng lưng của Nhân Kê.

“Ngoài khả năng tra tấn các ngươi, ta còn có thể điều khiển Ấn Ký tự bạo, đem các ngươi diệt sát chỉ bằng một ý niệm!” Nhân Kê không mặn không nhạt nói.

Những kẻ vong ân phụ nghĩa, chết thì chết… không có gì phải đáng tiếc.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Đại Trưởng Lão Nhân Vượn sắc mặt trắng bệch, hắn cảm giác sinh mạng của mình nằm trong tầm kiểm soát của đối phương.

Vị tiền bối đó đã tính kế Nhân Yêu Tộc từ những thế hệ đầu tiên, thật sự đáng sợ…

Rốt cuộc hắn là nhân vật nào?

“Thuần phục ta… hoặc là chết!” Nhân Kê giọng điệu không chút cảm tình.

“Không thể!” Vài tên Nhân Yêu Tộc Thiên Tài gầm rống.

BÙM BÙM BÙM!

Bọn hắn hóa thành bọt máu trước sự chứng kiến của toàn trường.

“Ngươi…” Nhân Lân trái tim siết chặt, không nghĩ đến Nhân Kê quả quyết sát phạt như vậy.

“Ta đã cho các ngươi lựa chọn!” Nhân Kê lạnh lùng nói.

Hắn muốn bằng cách thức thô bạo và nhanh chóng nhất nắm giữ Nhân Yêu Tộc…

Đây là cơ hội mà chủ nhân cho hắn, không thể để chủ nhân thất vọng được…

Hắn tin tưởng dưới sự dẫn dắt của mình, Nhân Yêu Tộc sẽ trở thành một cổ lực lượng không tồi dưới trướng chủ nhân.

Điều kiện tiên quyết là, bọn hắn phải thuần phục tuyệt đối.

“Khốn kiếp… làm sao để giải trừ Ấn Ký này?” Nhân Yêu Tộc trong đầu đồng loạt dâng lên một ý niệm.

Dường như đọc được suy nghĩ của bọn hắn, Nhân Kê khóe miệng cong lên, thản nhiên nói:

“Muốn hóa giải Ấn Ký rất đơn giản, các ngươi có thể tự mình thực hiện…”

“Đó chính là phế bỏ công pháp, phế bỏ vũ kỹ, phế bỏ tất cả những thứ mà sư phụ ta ban cho các ngươi là được!”

Nghe xong lời của Nhân Kê, Nhân Yêu Tộc chính thức tuyệt vọng.

Phế bỏ tất cả những thứ đó, bọn hắn khác nào đám phế vật? Trở thành một Nhân Yêu Tộc hèn yếu lúc ban đầu, bị vô số chủng tộc khinh rẻ?

Đây là dương mưu một cách đường đường chính chính, mặc dù có thể tự giải trừ Ấn Ký, nhưng Nhân Yêu Tộc không ai dám giải trừ.

Bọn hắn không muốn trở thành phế vật…

Quả nhiên, không có đĩa bánh ngon nào là trên trời rơi xuống a…

Vị tiền bối năm đó vốn dĩ biết mình không thoát khỏi cái chết, làm sao còn phí tâm bồi dưỡng Nhân Yêu Tộc?

Thì ra, vị tiền bối kia muốn bồi dưỡng ra một đám thuộc hạ cho truyền nhân của mình mà thôi… sau đó mới an tâm đi chết.

Tâm trí và thủ đoạn quá mức kinh khủng…

“Hừ, ta đã nhận được truyền thừa của sư phụ, tương lai chắc chắn huy hoàng… Nhân Yêu Tộc các ngươi chỉ có một cơ hội duy nhất!” Nhân Kê tự tin bồi thêm một câu nói, tác động trực tiếp đến mạch suy nghĩ của Nhân Yêu Tộc.

Sắc mặt Nhân Yêu Tộc biến ảo thất thường, nhưng cũng cảm thấy lời Nhân Kê có lý…

Hắn đã nhận truyền thừa, đây đã là điều không thể tránh khỏi, tương lai chỉ cần sống sót, chắc chắn sẽ trở thành cường giả đỉnh cấp.

Đi theo phò tá một cường giả đỉnh cấp hoặc bị bạo tạc ấn ký nổ chết đi…

Chỉ cần còn muốn sống và không phải loại ngu xuẩn, chắc chắn biết mình nên làm ra lựa chọn nào.

Nghĩ đến đây, Nhân Vượn thái đội thay đổi một trăm tám mươi độ.

Cơ thể khổng lồ đè nén đau đớn, hướng về Nhân Kê quỳ xuống một gối:

“Lão phu thuần phục!”

Có sự dẫn đầu của Nhân Vượn, Nhân Yêu Tộc đã biết rõ lựa chọn của mình.

Lấy Nhân Lân dẫn đầu, mang theo vô số tộc nhân quỳ xuống…

“Nhân Yêu Tộc… nguyện ý thuần phục chủ nhân!”

Nhân Kê thấy tình cảnh này, thản nhiên lắc đầu nói:

“Các ngươi không cần thuần phục ta…”

Trước từng đôi mắt khó hiểu của Nhân Yêu Tộc, Nhân Kê gằn từng chữ nói tiếp:

“Các ngươi phải cùng ta thuần phục một người!”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250