Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 93
Phần 93

Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận tại Làng Nhất Thế chính thức bị công phá…

Nhưng lọt vào tầm mắt của một đám Ma Đế lại chính là nhóm kiến trúc đơn sơ đang bỏ hoang, chẳng có chút gì gọi là giá trị, vườn không nhà trống…

Lạc Nam đã đem Thí Luyện Tháp, Loạn Hư Tháp các loại đồ vật quý giá toàn diện thu hồi…

Đương nhiên bản thân Làng Nhất Thế cũng vô cùng quý giá, nhưng để đánh một trận này… không thể không bỏ nó lại để qua mắt đám Đại Đế.

“Sao có thể như vậy?” Sắc mặt Hùng Bách đen xuống như lọ nồi, xém chút phun máu.

Bọn hắn hao tâm tổn sức phá đi Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận xuyên thấu mà vào…

Kết quả chứng kiến một ngôi Làng bỏ hoang?

“Chạy trốn rồi sao?” Luân Kiếp Tiên Cung trưởng lão và Thánh Nữ Áo Trắng lẩm bẩm hỏi.

Mà một đám Đại Đế khác cũng là phẫn nộ đến run rẩy toàn thân.

“Phá… phá nát ngôi làng này cho ta!” Huyết Hào ánh mắt đỏ ngầu nói.

“Phá đi!” Đám người gật đầu.

Đúng lúc này, đột nhiên nhận được truyền tin của đám trưởng lão.

“Không tốt! Lạc Nam tiểu súc sinh bất ngờ mang theo toàn quân tập kích Ma Thiên Môn, chúng ta đang tổn thất thảm trọng!” Đồ Minh quát lạnh.

Lời vừa nói ra, sắc mặt đám cười giả trở nên đại biến, sau đó là phẫn nộ đến mức vặn vẹo…

Toàn bộ những gì đang diễn ra như một cú tát thẳng vào mặt bọn hắn, đau thấu trời xanh.

Bọn hắn như những thằng hề đang nhảy nhót, bị Lạc Nam tiêu khiển…

Trong lúc bọn hắn điên cuồng phá trận, ở phía bên kia Làng Nhất Thế đang trắng trợn giết người của bọn hắn.

“Làm sao có thể? Làng Nhất Thế sao lại mạnh như vậy? Chúng ta sắp xếp 8 vị Ma Đế thủ vệ đó?!” Huyết Hào không dám tin sự thật.

“Theo tin tức truyền đến, Làng Nhất Thế tất cả đều là yêu nghiệt, không riêng gì Lạc Nam!” Đồ Minh trầm giọng nói ra.

“Mặc kệ có thật hay không, muốn giết Lạc Nam chúng ta phải trở về, nơi này đã trở nên vô giá trị!” Hùng Bách siết chặt nắm đấm.

“Nhanh! Toàn lực trở về!”

Thân ảnh một đám Đại Đế biến mất tại chỗ, bỏ mặc Làng Nhất Thế ở nơi đó không thèm đếm xỉa.

Bọn hắn đã không có thời gian để phá hoại Làng Nhất Thế, ngược lại chỉ cần giết chết Lạc Nam, sự tồn tại của Làng Nhất Thế đã không còn quan trọng.

“Hừ, Lạc Nam tự cho là thông minh, mặc dù hắn giết được nhiều người, nhưng một khi chúng ta đuổi trở về, hắn chỉ có con đường chết!” Đám Đại Đế sát khí trào dâng, chưa bao giờ bọn hắn muốn giết một người đến như vậy.

Tốc độ của Đại Đế quả thật rất nhanh, chỉ trong thoáng chốc đã từ Nam Vực trở về Bắc Vực… lao băng băng đến Ma Thiên Môn.

“HAHAHA! Các Đại Đế đã trở về, tử kỳ của các ngươi đã đến!”

Huyết Ma Đế bị Âu Dương Thương Lan một thương xuyên tim, vẫn ngửa đầu lên trời cười dài.

Bởi vì hắn cảm nhận được khí tức của Trang Chủ Huyết Hào đang ở rất gần rồi.

Điều đó đồng nghĩa với bọn hắn cầm cự thành công… mặc dù tổn thất nghiêm trọng, nhưng vẫn giữ chân được Lạc Nam đám người ở lại chờ cứu viện.

Lúc này có năm vị Đại Đế và năm vị Ma Đế trưởng lão gia nhập, lại thêm trong tay Hùng Bách cầm Huyết Hồn Lâu.

Làng Nhất Thế chắc chắn bại.

Đây là suy nghĩ trong đầu của tất cả những người quan chiến lúc này.

“Các huynh đệ sẽ không chết vô nghĩa, Lạc Nam và đám tiện nhân này sắp phải trả giá rồi!” Một tên Thiên Ma Tôn trước khi bị Đình Manh Manh nện thành thịt vụn ngửa đầu cười dài.

“HAHAHA, Làng Nhất Thế… tử kỳ của các ngươi đã đến!”

Toàn thể Ma Tu điên cuồng cười to, bọn hắn đã cảm ứng được khí tức của các vị Đại Đế đang đến rất gần rồi.

“Vậy sao?”

Đáp lại sự tự tin của bọn hắn là lời nói mang theo sự chế nhạo của Lạc Nam…

Chỉ thấy hắn vô cùng bình tĩnh, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên, tất cả như đã nằm trong lòng bàn tay.

Một con Khôi Lỗi Thể Đế đột ngột bay trở về, hóa thành Phỏng Thiên Kính lơ lửng…

Lạc Nam nắm lấy Phỏng Thiên Kính ném lên không trung, cười to nói:

“Bao trùm Ma Thiên Môn cho ta, ngăn cản đám Đại Đế ở bên ngoài!”

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Trong ánh mắt muốn lòi ra của đám người, Phỏng Thiên Kính đón gió mà lên, rung động kịch liệt, sau đó hóa thành vô số Trận Văn Huyền Ảo.

Chỉ thoáng chốc, một tòa Đại Trận khổng lồ mang theo Đế Uy cuồn cuộn xuất hiện trên bầu trời, 12 cung Hoàng Đạo như thần minh gầm thét, che phủ toàn bộ lãnh thổ, đem Ma Thiên Môn như ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Chính là Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận.

Hùng Bách đám người đang hăng hái trở về, đột nhiên bị Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận đánh bật trở lại.

“Tận tình tiêu diệt, Đại Đế sẽ không làm gì được chúng ta!” Lạc Nam giang rộng hai tay, nói với chúng nữ.

“Giết!” Chúng nữ chiến ý bùng nổ, công kích càng thêm cường liệt, càng thêm dữ dội.

“Làm sao… làm sao có thể?”

Một cảm giác tuyệt vọng bao trùm lâm linh của đám Ma Tu đáng thương, ánh mắt bọn hắn như muốn dại ra quan sát Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận huyền phù giữa không trung, đem các vị Đại Đế ngăn cách ở bên ngoài.

Gần trong gang tấc, nhưng lại như cách một rãnh trời.

Các Đại Đế ở ngoài bất lực, mà ở bên trong… Làng Nhất Thế đang trắng trợn tàn sát thuộc hạ của bọn hắn.

Cảm giác hưng phấn vì sắp báo được thù triệt để lạnh ngắt, vô tận hoảng sợ và tuyệt vọng bao trùm cõi lòng những kẻ đang ở bên trong Đại Trận.

“Chuyện… chuyện gì xảy ra?” Kiếp Luân Tiên Cung trưởng lão toàn thân run rẩy, sắc mặt vặn vẹo nhìn Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận ở đâu xuất hiện giữa bầu trời.

Khó tin… không thể tưởng tượng, phẫn nộ… các loại tâm tình tiêu cực như muốn nhấn chìm bọn hắn.

“Chúng ta… chúng ta muốn phá Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận để tiến vào, chắc chắn lại mất thêm một đoạn thời gian!” Hùng Bách run rẩy nỏi.

“Mà trong lúc đó, chỉ sợ bên trong đã bị tàn sát sạch sẽ!” Huyết Hào muốn rách mí mắt.

“Chưa kể… để phá Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận ở Làng Nhất Thế, chúng ta đã tiêu hao rất nhiều lực lượng rồi!” Bắc Vỹ cùng Đồ Minh thanh âm khàn khàn pha lẫn bất lực.

“Làng Nhất Thế từ đâu lại ra Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận? Hơn nữa xuất hiện một cách nhanh chóng mà chưa từng báo trước!” Thánh Nữ Áo Trắng không dám tin, thanh âm trong veo mang theo sự rung động khó tả.

Phải biết rằng, dù có là Đế Trận Sư cũng không thể phất tay thành Trận như thế này.

Trong khoảnh khắc này, toàn bộ Tiên Ma Vực đều lâm vào một sự im ắng đến đáng sợ…

Bị thủ đoạn của Làng Nhất Thế dọa cho kinh sợ…

Không ai có thể ngờ đến Hoàng Đạo Cấm Thiên Trận sẽ xuất hiện ở nơi này, xuất hiện trên bầu trời Ma Thiên Môn, đem chính những chủ nhân chân chính của Ma Thiên Môn ngăn cách ở bên ngoài.

Mà ở bên trong, Làng Nhất Thế đang giết đến máu chảy thành sông…

Năm vị Đại Đế đưa mắt nhìn trong sự bất lực…

Thân thể đang run rẩy, cho thấy nội tâm mất bình tĩnh của bọn hắn…

Một trận chiến này, dù các vị Đại Ma Đế sau đó có thành công báo thù hay không…

Thì dám chắc rằng, từ nay về sau… Tiên Ma Vực đã không còn ba cái Đại Đế Cấp Thế Lực.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250