Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 112
Phần 112

Chưa vội rời khỏi Làng, Lạc Nam tiến vào Nhà Trưởng Làng, khoanh chân ngồi trên giường gỗ.

Phất tay, 20 cái mỏ Ma Thạch Cực Phẩm xuất hiện trước mặt, đem toàn bộ nhà của trưởng làng chật kín…

Lạc Nam hít sâu một hơi, đặt tay lên chúng nó…

VÙ VÙ VÙ…

Bên trong đan điền, Hồng Hoang Ma Văn hưng phấn reo hò, cuồng nhiệt hút lấy và hấp thụ Ma Khí tinh khiết.

Do Ma Đỉnh vẫn còn là một cái phôi chưa hoàn chỉnh, nên tốc độ hấp thu Ma Khí không thể nhanh bằng các đỉnh khác được.

Bất quá có Gia Tốc Trận hỗ trợ, Lạc Nam cũng không gấp gáp…

Ba ngày dần trôi, năm cái Mỏ Ma Thạch Cực Phẩm bị hấp thu sạch sẽ…

Hồng Hoang Ma Văn từ 18 đường đạt đến con số 20 đường…

“Tiếp tục…” Lạc Nam chưa có ý định dừng lại.

Mỏ Ma Thạch đều là hàng cướp được, sử dụng cũng không thấy tiếc…

Nửa tháng trôi qua…

20 cái Mỏ Ma Thạch Cực Phẩm tiêu hao sạch sẽ…

Lạc Nam gồng lên cánh tay…

Trong khoảnh khắc, 25 đường Hồng Hoang Ma Văn ngạo nghễ hiện lên, như hình xăm thần bí khảm nạm vào bắp thịt, cánh tay Lạc Nam như sắp bùng nổ.

Thể Tôn… lại thêm 25 đường Hồng Hoang Ma Văn, sức mạnh của Lạc Nam lúc này ngay cả chính hắn cũng rất khó ước tính.

Chỉ là cái giá tiêu hao cũng cực kỳ to lớn, 20 mỏ Ma Thạch Cực Phẩm đổi lấy 7 đường Ma Văn.

Phải biết, vơ vét một cái Đại Ma Đế cấp thế lực còn chưa có đến 10 Mỏ Ma Thạch Cực Phẩm đấy.

“Ma Thạch là vật ngoài thân, sức mạnh mới là quan trọng!”

Lạc Nam cười tà, rời khỏi nhà trưởng làng…

Tìm đến chỗ bế quan của Thiên Vô Ảnh, đem cho nàng 10 cái Mỏ Ma Thạch Cực Phẩm, để nữ nhân này của mình cũng rèn luyện Hồng Hoang Ma Văn.

Số lượng Ma Thạch còn sót lại, toàn bộ ném cho hai cái Đế Cấp Thượng Phẩm Trận Pháp.

Bất Tử Thụ vẫn còn rất nhiều Mỏ Tiên Thạch chưa hấp thụ hết, tạm thời không cần…

Rời khỏi Làng Nhất Thế, Lạc Nam một lần nữa xuất hiện trước mặt Ma Kích…

“Ngươi vẫn chưa đi?”

Ma Kích chứng kiến Lạc Nam, cảm thấy giật mình…

Trước đó Lạc Nam đột nhiên biến mất, nó cứ tưởng hắn đã truyền tống đi mất rồi…

Không ngờ lúc này tên tiểu tử lại xuất hiện…

Hơn nữa, khi chứng kiến Lạc Nam, Ma Kích trong lòng âm thầm kinh hãi.

Bởi vì chỉ sau khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi, nó phát hiện khí thế của Lạc Nam càng trở nên mạnh mẽ, hơn nữa mạnh lên không chỉ một chút, mà là sự nhảy vọt về chất.

Khó có thể tưởng tượng, trong thời gian cực ngắn… một người có thể tiến bộ đến mức này.

Bởi vì thời gian qua Lạc Nam ở trong Gia Tốc Trận, nên chỉ mới qua vài ngày mà thôi.

“Tiểu tử, chúng ta giao dịch, ngươi dụ dỗ 100 Đế Cấp cường giả đến cho ta hấp thu, ta sẽ trở thành vũ khí của ngươi 30 năm!” Ma Kích lên tiếng đề nghị.

Sau khi nhìn thấy thiên phú của Lạc Nam, nó càng cảm thấy với khả năng của tên này chắc chắn có thể giúp mình.

Đáng tiếc, Lạc Nam cũng không thèm để ý đến nó, trên tay xuất hiện một tấm Đại Na Di Phù.

Vừa lúc, tại nơi này không có bố trí trận pháp cấm truyền tống hay sử dụng phù chú, nhờ thế mà lần trước hắn và Thục Phi mới có thể trở về làng.

Dù sao Cấm Lực Đế Trận và Sát Trận đã vô cùng kinh khủng, tin chắc đủ sức giết chết đa số người, vị Thiên Trận Đế kia cũng không rảnh bố trí thêm Cấm Phù Trận các loại.

Bóp nát Đại Na Di Phù, thân ảnh Lạc Nam biến mất tại chỗ.

Lúc này, thân ảnh của một người một chó bất chợt xuất hiện trên bầu trời Nam Vực…

“Nơi này… là Trận Pháp Thiên Nhiên?”

Nhìn thấy một vùng đồi núi chập chùng phía dưới, ánh mắt Nhị Lang Đế Tử co rụt lại.

Hắn vốn là đang theo dõi tình hình chiến đấu của Lạc Nam và hai tên sát thủ, nhưng khi đến nơi này đột nhiên mất đi dấu vết, vì quá tò mò mới tìm đến tận đây quan sát.

“Chẳng trách Âm Dương Nhãn của ta không thể quét vào!” Nhị Lang Đế Tử cười lạnh nói, theo bản năng cảm giác được nơi này chắc chắn có vấn đề.

Phải biết, Âm Dương Nhãn ở giữa trán hắn có thể nhìn thấu vạn vật trên thế gian đấy…

“Gâu Gâu… chủ nhân, ta có thể đánh hơi được mùi vị của tiểu tử Lạc Nam!” Hao Thiên Khuyển sủa lên, sắc mặt dữ dằn nói.

“Tốt lắm!” Nhị Lang tròng mắt lấp lóe, cười nhạt nói:

“Dẫn đường đi! Ta muốn xem thử, bên trong Trận Pháp Thiên Nhiên này cất chứa thứ gì!”

Không phải ngẫu nhiên mà Hao Thiên Khuyển được Nhị Lang Thần coi trọng và mang theo bên người…

Chưa nói đến chiến lực, chỉ riêng thiên phú đánh dấu khí tức và truy tung đối thủ của nó cũng đã cực kỳ bất phàm…

Dựa vào khí tức mà Lạc Nam lưu lại trong không khí, Hạo Thiên Khuyển không nhanh không chậm mang theo Nhị Lang xuyên qua tầng tầng núi đồi và cây cối, một đường thông suốt đi qua Trận Pháp Thiên Nhiên…

Hang động thần bí rốt cuộc lọt vào mắt bọn chúng…

“Gâu Gâu, chủ nhân… Lạc Nam tiểu tử kia tiến vào hang động, hai tên sát thủ cũng vậy!” Hao Thiên Khuyển bên ngoài cửa hang, ra sức ngửi ngửi, lên tiếng nói.

“Chúng ta vào!” Nhị Lang Thần trầm giọng nói.

Giữa trán hắn, Âm Dương Nhãn vẫn không ngừng lập lòe, quan sát các môi nguy hại…

Rất nhanh, một người một chó đến tận cuối hang, cũng chứng kiến cảnh tượng bên dưới…

Tròng mắt của Nhị Lang Thần co rụt lại, sau đó lập tức trở nên cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào trung tâm hang động.

Tại nơi đó, một thanh Ma Kích với tầng tầng phong ấn bao trùm, mặc dù như vậy, nhưng Ma Khí ngập trời và lực lượng dữ dội của nó vẫn khiến Nhị Lang Thần tim đập chân run.

“Có tiềm lực Đế Binh!”

Thân là Đế Tử của Săn Ma Điện, kiến thức của Nhị Lang Thần vô cùng phong phú…

Vừa liếc mắt nhìn Ma Kích, hắn lập tức có thể khẳng định thanh vũ khí này chỉ cần tiến thêm một bước, chắc chắn trở thành Đế Binh.

“Chủ nhân, nơi này có nguy hiểm… GÂU!” Hao Thiên Khuyển sắc mặt trịnh trọng nói.

Trực giác của nó vẫn luôn rất tốt, nhiều lần dựa vào giác quan của động vật mà giúp chủ nhân chuyển nguy thành an, tìm đường sống trong chỗ chết.

Nhị Lang Thần gật đầu, không cần Hao Thiên Khuyển thông báo, chỉ dựa vào hàng loạt thi thể và xương cốt rải rác xung quanh, cùng với Ma Kích bị phong ấn, bất kỳ ai cũng biết nơi này không đơn giản.

“Lạc Nam và hai tên sát thủ đâu mất rồi?”

Đảo mắt nhìn quanh đám thi thể, Nhị Lang ánh mắt lấp lóe…

Hắn tham lam nhìn chằm chằm Ma Kích, ý niệm chiếm hữu ngày càng mạnh.

Mặc dù đây là một thanh Ma Kích, đối với thân phận của Đế Tử Săn Ma Điện như hắn cực kỳ không thích hợp.

Nhưng điều đó chẳng chút ảnh hưởng nào đến sự tham lam một thanh vũ khí có tiềm lực trở thành Đế Binh của Nhị Lang Thần.

Nếu có thể đạt được Ma Kích, chỉ cần không công khai sử dụng là được… trong bóng tối dùng Ma Kích giết người, diệt sát địch nhân, ai dám điều tra một Đế Tử của Săn Ma Điện như hắn?

Rào cản Ma Lực không thể làm một kẻ khao khát sức mạnh như hắn chùn bước.

Nhị Lang Thần thậm chí cảm nhận được thanh Ma Kích này khủng bố, không cần chủ nhân cung cấp Ma Lực, nó vẫn có thể tự bộc phát sức mạnh dữ dội.

Chỉ là… Nhị Lang Thần đủ tỉnh táo để biết rằng mọi thứ không dễ dàng…

Nghĩ đến đây, Âm Dương Nhãn giữa trán hắn hoạt động kịch liệt nhất, nhấp nháy liên tục, quan sát toàn bộ tình cảnh trong động phủ.

Rất nhanh, sắc mặt Nhị Lang trở nên khó coi:

“Trận Pháp Đế Cấp Cực Phẩm!”

Âm Dương Nhãn đã nhìn ra, ở giữa hang động này, có vô số Trận Văn cao cấp đang ẩn nấp.

Chỉ cần có người đặt một chân vào phạm vi của nó, nhất định sẽ bị Trận Pháp trấn áp.

Mặc dù Nhị Lang Thần không đủ kiến thức nhận ra Trận Pháp Đế Cấp Cực Phẩm này là gì, nhưng khí tức nguy hiểm mà các trận văn mang lại vô cùng kinh người, hắn không dám xem thường chút nào.

“Xem ra người phong ấn thanh Ma Kích này là một vị Thiên Trận Đế…” Nhị Lang Thần phán đoán nói, lòng tham đối với Ma Kích không giảm chút nào…

Nếu là người khác, có lẽ sẽ kinh sợ thân phận của Thiên Trận Đế mà không dám động vào Ma Kích.

Nhưng hắn là ai?

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250