Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 165
Phần 165

Một ngày này, toàn bộ Hi Vũ Thành náo nhiệt đến cực điểm…

Từng kiến trúc cao chọc trời giăng đèn kết hoa, bầu không khí tươi mới ùa về, vô số tu sĩ từ khắp lãnh thổ Đế Thiên Côn Lôn kéo nhau về thành, như nghênh đón cuộc sống mới.

Trước sự nỗ lực không ngừng nghĩ và số lượng tài sản khổng lồ mà Kiếm Gia và Thanh Gia bỏ ra, Côn Lôn Giới tổn thất nặng nề sau đại chiến đã được khôi phục.

Đây cũng là lúc, sự kiện bị trì hoãn hơn một tháng qua phải tiến hành.

Thiếu Chủ quy vị…

Hi Vũ Thành đại môn mở rộng đón vào không giới hạn số lượng tân khách từ các nơi tiến về, tòa đại thành gần như rộng lớn vô tận này cũng có ngày đầy ắp, biển người mênh mông, nhìn không thấy cuối.

Côn Lôn Hoàng Cung phá không bay lên, ngự trị bên trên chín tầng mây, biển người vây quanh trên trời dưới đất, cảnh tượng không khác nào thần tích.

Tứ đại Địa Đế dẫn đầu cường giả và thành viên nòng cốt của gia tộc tiến về tham dự…

Đương nhiên, Đế Thiên Côn Lôn không chỉ có bốn Địa Đế Cấp Thế Lực phụ thuộc, mà dưới trướng còn có 8 cái Đại Đế Cấp Thế Lực, 16 Đế Giả cấp thế lực đến từ khắp các giới lớn nhỏ phụ thuộc kéo về, quy tụ gần như toàn bộ đỉnh cấp chiến lực.

Lần đại loạn trước là chiến trường chính của Địa Đế, Nữ Hoàng biết rằng Đại Đế và Đế Giả khó thể nào trợ giúp hay xoay chuyển chiến cuộc, vì thế cũng không hạ lệnh cầu viện bọn hắn.

Tuy nhiên, mỗi một Đế Cấp Thế Lực đều là lực lượng nòng cốt của Côn Lôn Giới, khi hàng năm đều khai thác và tìm tòi cung cấp số lượng lớn tài nguyên, để vận hành bộ máy Côn Lôn Giới vận hành một cách ổn định.

Lấy tứ đại Địa Đế cầm đầu, 8 vị Đại Đế cùng 16 vị Đế Giả theo sát phía sau, tập trung tại Côn Lôn Hoàng Cung.

Bọn hắn phân thành hai hàng đứng ngay ngắn rõ ràng…

Vây quanh bên ngoài là biển người mênh mông, tầng tầng lớp lớp cổ khí tức hiển hiện.

Mặc dù đông đảo, nhưng biển người lại im lặng đến lạ kỳ một cách có quy luật, ngay cả tiếng thở mạnh cũng chẳng có.

Tất cả đều trang nghiêm, thành kính chờ đợi thời khắc quan trọng.

“Nữ Hoàng giá đáo!”

Theo tiếng xướng ca ngâm nga vang vọng Côn Lôn, Bát Tinh Chiến Xa đạp phá tinh không, do tứ đại cung nữ điều khiển mang theo khí thế quân lâm thiên hạ, bá đạo mà đến.

RỐNG… GÀO… GẦM… RỪ…

Bát đại Yêu Đế Tinh Không Thú ngửa đầu lên trời gầm rống, khí thế như hồng, uốn lượn vòng quanh Hi Vũ Thành một vòng…

Kim Sắc Đế Bào tung bay, đầu mang phượng quan, đương đại đệ nhất Hoàng hai tay nhẹ chắp, ngạo nghễ ngẩng đầu bên trên Bát Tinh Chiến Xa, dõi mắt nhìn thiên hạ.

“Nữ Hoàng vạn tuế… vạn vạn tuế!”

Tiếng quát đồng loạt của vô số tu sĩ như biển cả gầm vang, thiên lôi hàng thế, chấn động một vùng tinh không vô tận.

Toàn bộ tu sĩ đang có mặt, từ thấp đến cao… một chân quỳ xuống, cung nghênh Nữ Hoàng.

Hiển nhiên, sau trận đại chiến vừa rồi, danh vọng của Nữ Hoàng đã đạt đến một độ cao mới.

Ngay cả tứ đại Địa Đế từ trước đến nay chỉ hành lễ khi thấy nàng lúc này cũng hòa cùng dòng người, mang theo Thanh Gia, Kiếm Gia, Vô Gia và Minh Gia các loại cường giả quỳ một chân xuống đất.

Nếu là trước đây, bọn hắn trong lòng không phục… sẽ không nguyện ý quỳ bái Nữ Hoàng.

Nhưng hiện tại đã biết dù mình đột phá Thiên Đế cũng không phải là đối thủ, cả đám triệt để tâm phục khẩu phục, lần quỳ này trực tiếp chứng minh điều đó.

Dù sao thì quy tắc bất biến của vũ trụ từ trước đến giờ… luôn là cường giả vi tôn.

Nữ Hoàng là cường giả, thắng được sự tôn trọng và công nhận của bọn hắn.

Minh Đế và Vô Đế còn cam tâm tình nguyện quỳ, đừng nói đến những kẻ đang bị khống chế linh hồn bổn nguyên như Kiếm Đế và Thanh Đế.

Nữ Hoàng trong lòng sôi trào, ánh mắt đảo quanh toàn bộ Côn Lôn Đế Thiên, như thấu thị càn khôn, giọng nói nhu hòa không mất quyền uy lan truyền mọi ngõ ngách:

“Tất cả bình thân…”

“Đội ơn Nữ Hoàng, vạn tuế… vạn vạn tuế…” Đế Thiên Côn Lôn rung chuyển, đồng thanh đứng bật dậy.

Nữ Hoàng uy nghiêm trở về Đế Tọa, cũng không ngồi xuống, trái lại từng câu từng chữ, xuyên tạc trực tiếp vào tận tiềm thức, linh hồn của mỗi người:

“Vị trí Thiếu Chủ Côn Lôn bỏ trống 8000 năm là một thiếu sót của bản thân trẫm!”

“Nhưng không sao! Thà chất chứ không vội!”

“Ngày nay rốt cuộc đã đến, trẫm đã đích thân chọn ra người đủ tư cách trở thành thân truyền, đảm nhiệm Thiếu Chủ, đại diện cho khuôn mặt Đế Thiên Côn Lôn chúng ta hành tẩu vũ trụ, càn quét Thiếu Đế Chi Chiến!”

“Các khanh nói cho trẫm! Các ngươi có phục không?”

“Phục! Tâm phục khẩu phục, Nữ Hoàng vạn tuế… vạn vạn tuế!” Tứ Đại Địa Đế cầm đầu bước ra khỏi hàng, kính cẩn khom lưng, giọng điệu dứt khoát không chút do dự.

“Phục! Tâm phục khẩu phục, Nữ Hoàng vạn tuế… Thiếu Chủ vạn tuế!” Toàn bộ Côn Lôn Đế Thiên triệt để sôi trào, người người đồng thanh gầm thét.

Nếu là trước đây, có lẽ sẽ có người đối với một nhân vật đến từ bên ngoài trở thành thiếu chủ cảm thấy không phục, dù người đó có đạt thành tích tốt nhất thế nào tại cuộc thi tuyển chọn Thiếu Chủ cũng vậy.

Nhưng mà, sau khi toàn bộ mọi chuyện diễn ra lần trước lan truyền, công khai thiên hạ, không ai còn dám không phục, cũng không đủ tư cách không phục.

Những chuyện mà Lạc Nam làm từ khi đặt chân đến Đế Thiên Côn Lôn, bất kể chuyện gì, bất kể từng cái sự kiện đều thừa tư cách ghi danh sử sách, để vạn chúng kính ngưỡng.

Triệu Thiên Kiếp hủy oan bia, khí phách tuyên bố Đương Đại Đệ Nhất Hoàng, dẹp bỏ ô danh, Giới Linh công nhận, Côn Lôn Bia vẫn còn sừng sững phía trước Hoàng Cung.

Lấy tuổi tác chỉ dưới 1000 dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép thế hệ cùng thời.

Cho đến cuối cùng càng là ngăn cơn sóng dữ, góp vai trò quan trọng bảo đảm Côn Lôn Giới, trợ Nữ Hoàng hàng phục phản đồ, trấn áp Dị Độc.

Có thể nói, mỗi một đại sự mà Lạc Nam làm đều đủ xếp vào truyền thuyết Côn Lôn.

Dù là tu sĩ đến từ Kiếm Giới và Thanh Giới, sau khi biết tất cả mọi chuyện là do Dạ Đế điên cuồng thúc đẩy, vì muốn trả thù Nữ Hoàng mà cấu kết Dị Độc, bất chấp sinh mạng và sống còn của toàn bộ Côn Lôn Giới cũng phẫn nộ không thôi, trong lòng vô cùng căm phẫn.

Nhất là khi phía sau đại chiến, các Nữ Cấm Vệ cung cấp bằng chứng đanh thép về việc Dạ Đế lấy tư cách Kiếm Phi Vân, vận dụng lực lượng của Thanh Gia và Kiếm Gia, ở bên ngoài bí mật kinh doanh các thế lực đen tối, nuôi dưỡng sát thủ, kiếm tiền bằng thân xác nữ nhân, mục đích là để sưu tầm độc vật, giải thoát Dị Độc ra khỏi phong ấn.

Ở Tiên Ma Vực, Thanh Nguyệt Nương vì tham lam tài sản khổng lồ trên người Lạc Nam nên mới quyết tâm ám sát hắn, để cướp đoạt cung cấp gia tài cho Dạ Đế thu mua các loại Độc Vật…

Thiếu chủ của Thanh Gia là Thanh Huy lòng muôn dạ thú, mua danh chuộc tiếng, Thanh Nguyệt Nương âm thầm đứng sau thúc đẩy bao che…

Từng bí mật bại lộ ra ngoài ánh sáng, Lưu Ảnh Ngọc lưu trữ rõ ràng quá trình Nữ Cấm Vệ điều tra, thu thập chứng cứ…

Đừng nói là những người khác, cho dù là tu sĩ đến từ Kiếm giới và Thanh giới sau khi biết những chuyện này cũng cảm thấy đả kích trầm trọng, không dám tin tưởng, đồng thời đối với Nữ Hoàng tràn ngập hổ thẹn.

Hơn nữa đến phút cuối cùng, Nữ Hoàng cao thượng bỏ qua lỗi lầm, vẫn tha mạng cho Thanh Đế và Kiếm Đế, khiến tất cả bọn hắn đồng loạt cảm động.

Nữ Hoàng vì lợi ích toàn cục của Côn Lôn Giới mà cho những kẻ phản mình một cơ hội.

Từ cổ chí kim, hiếm có bậc Đế Hoàng nào lòng dạ mênh mông như vậy.

Nể Nữ Hoàng… nhưng không quên phục Lạc Nam.

Bởi vì trong một thời gian ngắn hắn xuất hiện, Đế Thiên Côn Lôn mới trở nên hoàn thiện như vậy.

Đối với hắn trở thành Thiếu Chủ, mừng còn không kịp…

Mặc dù toàn bộ trên dưới Đế Thiên Côn Lôn vẫn còn mang trong lòng một thắc mắc duy nhất, đó là vì sao tám ngàn năm trước Côn Lôn Lão Nhân phải viết lên năm chữ Tối Độc Phụ Nhân Tâm.

Bất quá là thành viên của Đế Thiên Giới chẳng có ai là người ngu, bọn hắn hiểu bên trong chắc chắn có ẩn tình nào đó, Nữ Hoàng chưa muốn công bố, cũng ăn ý không nhắc đến.

“Truyền Thiếu Chủ vào điện!” Nữ Hoàng nghiêm nghị nói.

“Cho truyền Thiếu Chủ!” Tứ đại Cung Nữ đồng thanh hô vang.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Tiếng hét vừa dứt, hư không chính thức nổ tung.

NGAO!

Từ bên trong đó, năm con Kim Cương Long Cốt ngửa đầu gầm thét, lôi kéo lấy Cung Điện nguy nga tráng lệ, ầm vang mà đến.

Trong khoảnh khắc, vô số đạo ánh mắt hiện lên vẻ hoảng hốt, kinh dị, hâm mộ, khâm phục…

Ngũ Long Đế Cung cao quý vô song, bên trên đỉnh cung điện… Lạc Nam một thân bạch ngân áo bào phủ lên cơ thể, dáng người cao ngất, tóc dài tung bay không trói buộc, diện mạo như khắc gọt từng đường nét rõ ràng, lại có đôi mắt tà dị và khóe môi đơn bạc mỉm cười nhàn nhạt.

Không biết bao nhiêu thiếu nữ mới lớn, thục phụ phu nhân trong mắt hiện lên vẻ si ngốc.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng mỹ nhân làm sao lại không yêu anh hùng?

Lạc Nam tỏa sáng như tân tinh giữa bầu trời đêm, đứng tại Ngũ Long Đế Cung phong quang vô hạn, chỉ cần được theo nam nhân như vậy, dù chỉ làm một tiểu thị nữ các nàng cũng cam lòng.

Nghĩ đến đây, không biết bao nhiêu đôi mắt hình viên đạn liếc xéo về thân ảnh vẫn luôn ngoan ngoãn đứng sau lưng Lạc Nam.

Độc Cô Ngạo Tuyết tay cầm Trúc Kiếm, Kiếm Y bồng bềnh, dung nhan trong trẻo thanh lãnh, vẻ đẹp đặc biệt không thể mô phỏng… đối với quá nhiều nữ nhân ghen ghét chính mình, nàng không thèm để ý, cũng chẳng hề bận tâm.

Độc Cô Ngạo Tuyết chỉ cần biết rằng, mình chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng Lạc Nam là đủ.

Ngũ Long Đế Cung đáp xuống bên cạnh Bát Tinh Chiến Xa.

Chỉ riêng hai kiện xa giá đã đủ sức ngạo nghễ toàn trường, càng đừng nói chủ nhân của chúng nó.

Lạc Nam phất lấy óng tay áo, long hành hổ bước bước xuống Đế Cung, tiến đến trước mặt Côn Lôn Nữ Hoàng, chắp tay hành lễ:

“Đồ nhi bái kiến sư phụ!”

“Tốt lắm!” Nữ Hoàng bước đến trước mặt hắn, cười khẽ một tiếng.

“Chúng thần… tham kiến Thiếu Chủ!”

Văn võ bá quan đoàn người cúi đầu khom lưng.

“Tham kiến Thiếu Chủ!” Hi Vũ Thành bùng nổ thanh âm như sấm động cửu thiên.

Lạc Nam xoay người, hướng tất cả Tiên Đế đang có mặt, hướng bốn phương tám hướng chắp tay, nghiêm nghị nói:

“Lạc Nam rất vinh dự gặp qua chư vị, gặp qua Côn Lôn Giới!”

“Tiến hành nghi thức!” Nữ Hoàng cao quý nói.

“Tiến hành nghi thức, Thiếu Chủ ra mắt Côn Lôn!” Tứ đại Cung Nữ phân ra bốn phía, cùng nhau khom người:

“Mời Đế Sư chủ trì!”

“Mời Đế Sư chủ trì!”

Lời vừa nói ra, toàn trường chấn động…

Đế Sư? Chẳng lẽ là…

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250